Trang chính » Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 20, Sáng Tác, Tiểu thuyết Email bài này

Đi Tới Cuối Đường, Rồi … (Kỳ 4)

translated by Lưu Diệu Vân

 

 

Chương 4

25.

Một loạt những bức tranh màu đất xám ra đời với những cô gái trơ trụi như cây khô trong mùa đông. Một thế giới bị bỏ quên được khai quật và tôi giữ nguyên những cảm xúc về những báu vật trong dáng vẻ lấm láp và bí ẩn của nó. Giống như Tiểu Phụng. Tôi thật sự hưng phấn và tôi muốn chia sẻ điều này với Tiểu Phụng. Tôi xuống Hà Tiên. Không có cô ấy ở Hòn Phụ Tử. Mấy đứa nhỏ bán hàng cho biết Tiểu Phụng đã đi Phan Rang. Tôi đến Phù Dung Tự ngậm ngùi mối tình của cô gái tài hoa với người anh hùng Mạc Thiên Tích và xiết bao nhớ nhung cái thuở khai hoang dặm ngàn của những con người tứ xứ. Tiểu Phụng của tôi là một dấu chỉ còn lại của những kết hợp chủng tộc hoang đàng mà thơ mộng. Tại sao cô ấy không hề gọi lại cho tôi?
26.

Nhiều lúc tôi muốn bỏ đi, nhưng nghĩ đến công ơn dì nuôi dưỡng, tôi nói: “Tùy dì tính”. Tôi nghĩ hi sinh một lần cho xong. Ân oán coi như sòng phẳng. Sau này, một ai đó làm chồng tôi có chấp nhận hay không việc tôi không còn trinh trắng đành để cho số phận định đoạt. Có một điều an ủi tôi, rằng tôi tin ông ấy sẽ là người hiểu và sẵn sàng tha thứ cho tôi.

Một người đàn bà đến chỗ chúng tôi trọ đưa tiền cho dì và chở tôi đến khách sạn. Bà ta cho số phòng và bảo cứ lên đó gõ cửa.

Tôi không biết có những cửa ải nào con người đi qua mà không phải sợ hãi. Chân tay tôi bủn rủn khi bước vào cửa khách sạn, tôi run run hỏi người quản lý cho tôi lên phòng. Dường như đã được dặn dò trước, cô ta tỉnh queo bảo “lầu hai”, không cần biết đến nỗi sợ hãi của tôi. Tôi đang bước qua một khúc rẽ của cuộc đời. Trở thành đàn bà, có nghĩa không còn là con gái khi tôi vẫn là một cô bé. Một cách nói khác là mất trinh. Tôi sẽ còn mất những gì nữa?

Đứng trước cánh cửa, tôi nghĩ mình vẫn còn có thể bỏ chạy. Nhưng chạy đi đâu? Chạy để làm gì? Tôi không giải đáp được. Tôi nhớ đến lời của thày trong chùa. Ai cũng phải sống, nhưng có một cách sống không tạo ra nghiệp, con cần phải biết điều đó và điều đó không làm cho con sợ hãi khi phải sống trong bất kỳ hoàn cảnh nào. Tôi gõ cửa. Tiếng kêu của nó xuyên thấu thân xác tôi từ trước ngực ra sau lưng. Tôi muốn mọi chuyện diễn ra nhanh đi. Nhưng dường như rất lâu mới có người ra mở cửa. Tiếng của ông ấy dịu dàng: “Vào đi”. Trời ơi, tôi không biết phải reo lên hay ngất xỉu. Ông ấy của tôi. Ông đi mua trinh. Tôi không hiểu nổi cuộc đời này.
27.

Cô em má mì thân thiết của tôi hỏi: “Anh có muốn khai hỏa hàng mới không?”. Tôi hỏi hàng mới thế nào. Cô ta bảo: “Rất đặc biệt, không phải Bến Tre, Cần Thơ hay Thanh Hóa đâu. Một em đầu gà đít vịt thứ thiệt, ngăm đen khỏe mạnh. Anh nên tẩm bổ bằng thứ này”. Tôi hỏi đầu gà đít vịt là sao? Cô nói tôi làm bộ ngây thơ. Tôi bảo không biết thật. Cô giải thích là Tiều lai Miên, rất bót. Hàng hiếm. “Vì anh là mối ruột của em nên em mới giới thiệu đó”. Một cơn ớn lạnh bất chợt chạy dọc sống lưng, tôi bảo cho coi hình xem thế nào. Cô ta nói: “Ok, ngày mai”.

Tiểu Phụng mặc áo gió đỏ nheo đôi mắt ướt. Cô không biết có điềm gở. Tôi suýt kêu lên trời ơi. Cố gắng bình thản, tôi hỏi: “Bao nhiêu?”. Cô em nói: “Chỗ quen không nói thách. Anh cho một ngàn”. Tôi đồng ý. Cô nói: “Anh chịu khó xuống Vũng Tàu, em bố trí khách sạn cho anh”. Tôi không có lựa chọn nào khác.
28.

Tôi lẳng lặng cởi quần áo. Ông ấy im lặng nhìn. Để thoát ra khỏi cơn nghẹt thở, tôi nói: “Phụng đã bán mình, ông muốn làm gì thì làm đi”. Ông ta hút thuốc, có lẽ ông ta muốn chờ tôi giải thích. Tôi cần tiền, có gì phải nói thêm. Tại sao ông không giải thích hành động của mình? Tôi đã cho, ông không lấy. Bây giờ ông đi mua, thì tôi bán tôi đây. Ông vẫn im lặng. Tôi hét lên: “Phá trinh tôi đi”. Rồi nằm vật xuống giường. Ông để yên cho tôi khóc.
29.

Một trong những hành vi quyến rũ nhất của phụ nữ, có lẽ là nhìn họ cởi quần áo. Nhưng tôi không tìm thấy điều ấy ở Tiểu Phụng. Cô cởi quần áo không phải để vất một gánh nặng, mà như dọn mình chịu tội. Lòng tôi tràn đầy thương cảm. Đã có biết bao đàn bà cởi quần áo trước mặt tôi, nhưng có lẽ đây là lần đầu tiên tôi có một cảm giác khác. Đó là sự xúc phạm cả về phương diện đạo đức lẫn thẩm mỹ.
30.

Tôi không nhớ đến lúc nào ông mới ôm tôi vào lòng. Tôi cuộn mình trong ông, cảm nhận được việc ông đã che chở cho mình khỏi bị nhục. Nhưng tôi vẫn không hiểu được tại sao ông không làm gì đó với tôi như một người đàn ông làm với một người đàn bà. Ông chỉ ôm tôi. Chỉ có thế. Ông không yêu tôi? Ông khinh tôi? Tôi vừa biết ơn, kính phục ông, vừa ghét ông. Nhưng tôi không muốn phải ân hận với ông sau này nên tha thiết nói: “Hãy yêu Phụng đi. Vì Phụng yêu ông”. Ông chỉ vỗ nhẹ vào lưng tôi rồi xoa nhè nhẹ. “Hãy tin rằng, tôi rất thương em”. Tôi gật đầu. Rồi hôn lên trán ông, hôn khắp mặt ông. “Bất cứ khi nào ông muốn, Phụng cũng là của ông”, tôi nói như hứa.
31.

Tôi không phải là một gã quân tử Tàu muốn làm chuyện anh hùng mã thượng. Chắc chắn thế. Lúc nào “bụp” được tôi vẫn “bụp”. Và thật sự có nhu cầu “bụp”. Tiểu Phụng đã trần truồng. Cô vừa có vẻ gây hấn vừa tha thiết. Thật ra tôi cũng không phải là người thích đùa một cách độc ác như thế này. Có lẽ tôi là một người hèn thì đúng hơn. Tôi không muốn là kẻ chịu trách nhiệm về hậu quả đối với cuộc đời cô gái do việc phá trinh gây ra. Cũng có thể, những gì tôi đang có với cô ấy là quá đủ. Có thể cô nghĩ tôi bất lực. Tôi muốn dành sự ngưỡng vọng của tôi cho cô bằng sự chiêm ngắm hơn là âu yếm hay làm tình. Và tôi muốn có một khoảng cách bí ẩn mãi mãi cho những tác phẩm của tôi khi vẽ về cô ấy. “Tôi sẽ luôn quan tâm đến em và lo lắng cho em”, tôi nói.
32.

Trước mặt dì, tôi giả bộ đau đớn. Tất nhiên, lồn tôi không đau, nhưng tôi quá cay đắng.
33.

Thật ra, tôi cũng không bận tâm về chuyện nghiệp chướng. Tôi vẫn cho rằng cái đẹp của cuộc sống là ở chỗ khát sống. Không bao giờ có sự viên mãn. Và người ta cần phải sống với những khả thể. Giữa tôi và Phụng, khả thể là gì? Không nồng nàn bú liếm cô ấy, tôi đã từ bỏ một thuộc tính có thể mang đến biết bao điều kỳ diệu của hạnh phúc. Hay tôi cũng muốn thương đau như Phụng?
[CÒN TIẾP]

Chapter 4


25.

A series of earthly gray paintings about bare naked girls resembling lonely dry tree branches of the winter are brought to life. A forgotten world is excavated and I keep intact the wonder of encountering precious treasures in their originally soiled and mysterious state. These treasures are not unlike Tieu Phung. I am thrilled and want to share the excitement with Tieu Phung. I find my way to Ha Tien. She can not be found at Mount Father & Son. Little vending boys tell me Tieu Phung has left for Phan Rang. I visit Hibiscus Temple to reflect on the sad love story of a talented artist and her hero Mac Thien Tich and I am filled with longing for that far-off primitive beginning when vagabonds roamed the earth. My Tieu Phung is a reminder of ancient unions among wild, romantic races. Why doesn’t she ever call me? Why doesn’t she ever call me?


26.

I want to leave home many times but then I keep thinking about how aunt has fed and raised me. I tell her: “It’s up to you.” I suppose I should sacrifice myself once and for all. Then my debts will be paid. I let fate decides whether my future husband will forgive my loss of virginity. One thing comforts me. I believe he will understand and forgive me.

A woman comes to our lodging, gives my aunt some money and takes me to the hotel. She lets me know the room number and tells me to come up there and knock.

I don’t know of any border where one passes without fear. Upon entering the hotel’s entrance, my hands and legs weaken. I nervously ask the receptionist to show the way. It’s possible she has been informed, because she nonchalantly says “Second floor,” and pays no heed to my fright. I am entering life’s new crossroad. I am becoming a woman, meaning I am no longer innocent even though I am still a young girl. In other words, I will lose my virginity. What else will I lose?

While standing in front of the door, I still think I can run away. But where can I run to? Run for what? I can’t find the answers. I recall the monk’s teaching. Everyone has to live her part in life, but there is one righteous path that will not incur karmic debts, you must remember this and you will never be afraid when faced with adversity. I knock on the door. The sound pierces my chest and goes through my back. I want everything to happen quickly. Still, it takes a while for the man to open the door. His gentle voice: “Please come in.” Oh God, I don’t know whether I should cry with joy or pass out. My man. He wants to buy a girl’s virginity. I can no longer comprehend this life.


27.

The mama asks me in confidence: “Do you want to savor a new merchandise?” I ask is the new merchandise any good. She says: “Very special, not from Ben Tre, Can Tho or Thanh Hoa.” An authentic hen-head duck-bottom, copper skinned and healthy looking girl. You should boost your health with this merchandise. I ask what hen-head duck-bottom implies. She accuses me of pretending to be naive. I admit I don’t really understand the term. She explains it means a Chinese–Cambodian mulatto, very tight. Rare merchandise. “I introduce this merchandise to you because you are my main client.” A strange chill runs down my spine, I tell the mama I want to see the girl’s picture. She says: “Ok, tomorrow.”

Tieu Phung squints her wet eyes, wearing a red jacket. She is not yet aware of her bad karma. I almost cry out oh God. I try to stay calm. I ask: “How much?” She replies: “You are my regular client so there’s no markup. One thousand dollars.” I agree. She says: “Come down to Vung Tau. I will take care of the hotel booking for you.” I have no other choice.


28.

I quietly take off my clothes. He watches in silence. To get out this suffocating situation, I say: “I’ve sold myself. You can do whatever you want.” He smokes a cigarette. Maybe he wants me to explain further. I need money, what else should I say. Why doesn’t he explain his action? I once offered him my virginity but he refused to take it. Now he wants to buy, so I sell. He remains silent. I scream: “Just take my virginity.” Then I throw myself on the bed. He let me weep.


29.

One of women’s most seductive moves, perhaps, is the way they take off their clothes. But I don’t see this in Tieu Phung. She takes off her clothes, not to release a burden, but to set herself up for punishment. My heart is overwhelmed with empathy. I have seen many women shed their clothes in front of my eyes, but I feel entirely different this time. It’s a demeaning act, morally and aesthetically.


30.

I have forgotten how long it takes him to finally hold me close. I curl into him, and realize his action has shielded me from disgrace. I still don’t understand why he doesn’t do the thing a man does to a woman. He only hugs me. He doesn’t love me? He is disgusted by me? I am grateful. I admire and hate him all at once. I don’t want to regret my action later so I say to him tenderly: “Make love to me now because I love you.” He gently pats then caresses my back. “Believe me when I say I love you very much.” I nod. I kiss his forehead and all over his face. “Anytime you want, Phung will be yours,” I say as a promise.


31.

I am not a gentleman trying to do something heroic.Really, I am not. Whenever I can, I still want to fuck. And I do have the need for sex. Tieu Phung is naked and ready. She seems insistent, provocative. The truth is I am not someone who enjoys playing cruel games such as this. Maybe it’s more accurate to say I am a coward. I don’t want the taking of my pleasure to create consequences for the rest of her life. Or perhaps, what we’ve shared with each other is more than enough for me. Maybe she thinks I am impotent. I want to adore her through the act of contemplation rather than through fondling or love making. Whenever I paint her, I want to forever maintain this mysterious space in my art. “I will always look after you and take good care of you.” I say.


32.

In front of my aunt, I pretend to be in pain. Of course, my cunt is not hurt, but I am very bitter.


33.

To be honest, I don’t care much about incurring karmic debt. I believe the beauty of life springs from the thirst to live. There exists no fulfillment. We must live in the possibility. Between Tieu Phung and I, what defines our possibility? When I refuse to suck and lick her, I have given up an aspect of life that can bring wondrous happiness. Or do I want to suffer along with Phung?

[to be continued]

bài đã đăng của Nguyễn Viện


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)