Trang chính » Các số Da Màu định kỳ, Da Màu số 20, Sáng Tác, Thơ Email bài này

Cánh hồng trắng… & Bàn cờ

0 bình luận ♦ 6.01.2007

Cánh hồng trắng cho Sophie

em đã nằm xuống, đất lạ cạnh chân tù
cuối cùng, ai đó, phải bắt đầu

khuôn trăng & tóc ngắn hai mươi, em bước vào khoảng trống
áo hoa trắng, một bàn tay ru nôi,
lời ca trong bóng tối,
mai này có đong đưa người sống?
cánh hồng trắng, như lập lại
van nài từ những xác chết mặt trận phía đông
thấy nắng cao, ấm chiếc áo lạnh cũ năm ngày
nhớ tới

em, nắng mắt hai mươi, đặt câu hỏi
mỗi ai có thể làm gì với tội ác
bằng ngôn từ, hay bàn tay không vũ khí
(ngày kiểm toán, đã đến)
và bên ngoài, còn được bao nhiêu
nắng sáng?

trang giấy rải, trả lời trên sân đá
ngày họ lên giọng gọi
(chiến tranh toàn diện)
kẻ hèn yếu không nhận cuộc đã thua
hoa hồng trắng, dẫu một lần
ai dám lên tiếng nói?

em bảo, phải bước đi, qua đường
tối đẫm màu, phía sau cánh cửa
ba đóa hồng trắng, mới những trang thứ sáu,
chân vội qua công trường
(sau này mang tên em) vài phút nữa,
một nhất thời tuổi hai mươi
trang giấy bay
xô ngã

gã lớn họng, truy tầm tội lỗi
luật lệ nào văng vãi bọt kẻ du đà
giết mòn bằng hơi ngạt trại tập trung
có đời sống nào không đáng &
phán quyết sau này để lại
đâu?

tâm thức là lời lẽ cuối cùng
nơi em đứng, sau này ngươi sẽ lại
tay run lạnh bốn tường đá, em nằm xuống,
nhớ nắng bên ngoài,
khung sổ cao

lại bước qua khoảng trống, sau cánh cửa hai lần khóa
em chia điếu thuốc cuối, hỏi nhỏ
nắng bên ngoài vẫn sáng?
vòng tay ôm, vội vã
nhớ anh mặt chiến miền đông
trang giấy trắng trước mặt, câu viết cuối
lạc điệu

gian phòng không cửa sổ,
một chiếc ghế nằm giữa
không nắng trắng, cũng không hoa hồng sáng
họ đẩy em, cổ vàng dưới ánh lạnh
chợt nhớ nắng tuổi thơ & rừng xanh trong
đôi mắt

bước chân trên sàn đá
ngừng, chờ tiếng thép
rơi
một giật mình, một tiếng thép
rơi
đầu các người rồi cũng sẽ

em, đã không thể im lặng,
chốn trú ẩn sau cùng
nơi loài người vào chỗ tận
em, tâm thức xấu xa của quyền thế,
ngươi có bao giờ ngơi nghỉ

em, nằm xuống, cổ trắng, tiếng thép khô
bên ngoài, cánh hồng trắng,
trời vẫn sáng
ánh nắng.

2/07

Bàn cờ

trang tụng kinh cũ mèm
trần trục bàn cờ
cát sa mạc
vẽ dầu đen máu đỏ
viết lời không đắn đo
kẻ thù ta
là người

kẻ thù ta chính là
hắn mặt nâu ả đầu trắng
máu đâu phải là đen
ướt thẫm sa mạc khói
kẻ thù
nào phải là kinh điển

đây, ta đẩy lên ngựa
treo người cháy
nám than trên giá
tới chéo xê hai tê chín
mi đã chịu lùi?
kẻ thù ta chính là người

đây, thọc ngang cánh tay mày ngược
ống chân và máu
cho mi xấu trộn với xương
ta nổ lòng xe giữa mùa hội
đây mắt này môi
làm quà cưới
cho đất nước ta thế kỷ mới

đây, tấn pháo
hai mươi ngàn con chốt
rán giữ phận mày
vài chục ngàn bộ da
ta bình xe mi thối sĩ
ha, kẻ thù ơi,
chính là người

kẻ thù chắc chắn
là áo quần trùm phủ
hay áo vằn, râu nón
là không cùng tiếng nói
là khăn quấn khác màu
có phải đâu là dầu
là máu
càng không là kinh điển

mi lượn phải, mày tràn trái
ta một mình chân chôn giữa
mắt trả mắt xương đền xương
mày mi có do dự
thèm khát thiên đường
bảy mươi hai gái trinh

làm sao mi mày biết hắn
đã dạy gì

vi lãng
1/07

bài đã đăng của vi lãng


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch