Trang chính » Các số Da Màu định kỳ, Da Màu số 19, Sáng Tác, Truyện chớp Email bài này

Con mèo Fifi

Nhà thơ là ca sĩ trên đường phố
đã cứu những con mèo
thoát khỏi rãnh hẹp của tình yêu.

– Lawrence Ferlinghetti

Fifi là tên một nhân vật trong một truyện ngắn Pháp mà tôi quên tác giả. Hắn là một sĩ quan Đức quốc xã rất hắc ám. Hắn chuyên chơi chất nổ và mìn. Hắn ẻo lả như một cô gái vì hắn là một gã đồng tính luyến ái và cũng vì thế hắn có tên là Miss Fifi. Sau Miss Fifi bị một cô gái buôn hương bán phấn Paris đâm chết tươi bằng dao bếp để trả thù cho người yêu.

Fifi của tôi thì chỉ là một con mèo cái, giống mèo Xiêm có bộ lông mầu xám tro và có đôi mắt mầu lá cây như cô chủ của nó Helen. Helen hồi đó là tham vụ ngoại giao làm việc cho tòa đại sứ Anh. Cô mang con Fifi từ Lào qua London rồi từ London sang tới Sài gòn. Trưóc khi đến Sài gòn thì Fifi đã bị mang tới bác sĩ thú y treo buồng trứng. Helen bảo tôi như thế nó không thể đẻ con được và có nhiều thì giờ chơi với Helen hơn!

Năm 1967 một nữ sinh viên văn khoa nhờ tôi vẽ bìa và phụ bản cho tập thơ tình của cô. Lúc đó Quỳnh đang dậy tiếng Việt cho Helen. Khi Quỳnh đi Paris du học thì cô giới thiệu tôi với Helen để cô có thể tiếp tục học tiếng Việt. Lần đầu tiên tôi hẹn gặp Helen thì lại đúng ngày sinh nhật của cô. Chiều đó Helen và tôi cùng ngồi cắt và gấp những đóa hoa đủ mầu gắn lên tường phòng khách của cô. Trong lúc kết hoa cô đọc cho thuộc lòng bài thơ “Đi chùa hương” của Nguyễn Nhược Pháp cho tôi nghe. Tôi bảo Helen giọng cô tuyệt như một cô gái quan họ Bắc Ninh. Cô còn đọc cho tôi nghe một số câu thơ của Cung Trầm Tưởng và Nguyên Sa. Cô có thể dẫn thơ dễ dàng, “tiễn em về Xóm học anh nói bằng tiếng hôn… Paris có gì lạ không em?”

Làm hoa xong tôi và Helen ngồi trên hai ghế da dê uống cà phê cắn đường phên. Helen kể cho tôi nghe những ngày cô sống ở Lào và Paris. Cô cũng kể lai lịch của Fifi. Nó luôn luôn quấn quít bên chân Helen. Thỉnh thoảng Helen lại để hai bàn chân trần trên lưng nó. Cô bảo cô ghiền cái run rẩy của Fifi nhất là cảm giác ấm mềm từ bộ lông nhung của Fifi. Helen bảo tôi hồi ở Paris thì cô thích đặt chân trên chiếc thảm bằng da báo đen ở Phi Châu ngồi uống rượu một mình trước lò sưởi những đêm đông có tuyết rơi.

Cuối tuần Helen thường rủ tôi đi ăn mì xào gần rạp chiếu bóng Casino. Helen rất mê món này. Ăn mì xong tôi đưa Helen về nhà thay quần áo để đi nhẩy ở Đêm Mầu Hồng. Cô rất thích mặc mini jupe vì đùi cô thon và khá đẹp. Hình ảnh của cô trong cột gương sàn nhẩy trông quyến rũ và mờ ảo vì có khói thuốc lá! Nhưng chính cái mờ ảo này làm tôi không thể khiêu vũ lâu hơn được với Helen. Helen bảo tôi cô không thể chịu được khói thuốc lá. Cô bảo thanh niên Saigon hút thuốc lá không khác gì những cái ống khói nhà máy ở ngoại ô London. Còn tôi thì lại cho khói thuốc thì đẹp như sương mù London. Trở về nhà, Helen và tôi đọc thơ tới khuya tôi mới về.

Tôi có kỷ niệm vui với Helen một lần tôi giải ngũ và một lần tôi tái ngũ. Hai lần chỉ cách nhau hơn một tháng. Lần tôi giải ngũ, tôi đãi các sĩ quan và hạ sĩ quan cùng làm việc với tôi ở Đại Nam. Tối hôm đó, chúng tôi uống khá nhiều rượu. Lúc về một người bạn của tôi đã lái xe Jeep cho tôi về nhà Helen. Lúc đó đã quá nửa đêm. Helen thì đi ăn tiệc chưa về. Cô người làm đã mở cửa cho tôi. Tôi nằm trong phòng khách một mình. Vẫn còn những đóa hoa sinh nhật gắn trên tường. Thỉnh thoảng con Fifi lại xuất hiện. Nó chỉ lởn vởn như bóng mèo ma. Có vẻ như Fifi không ưa gì tôi lắm. Lúc đó tôi nghĩ nó là con mèo Đức quốc xã mới đúng. Con mắt nó sáng quắc trong đêm và như đang âm mưu một cái gì.

Lúc Helen về thì đã gần hai giờ sáng. Cô pha nước chanh cho tôi uống vì thấy tôi còn say rượu. Helen lên phòng cô rồi trở xuống với một cái chăn. Helen bắt tay tôi mừng tôi được giải ngũ. Helen đắp chăn cho tôi rồi chúc tôi một đêm an lành. Helen lên cầu thang và con Fifi theo sát gót chân cô.

Sáng hôm sau Helen mời tôi đi ăn sáng với cô. Tôi bảo cô sau gần 5 năm trong quân ngũ bây giờ tôi thấy khá tự do vì không phải chào từ cấp đại úy trở lên. Bây giờ tôi không phải đánh bóng giầy bằng xi Kiwi đen, không phải đến chiến trường xem cái chết của cả hai bên, làm báo cáo bằng những con số lạnh lùng!

Nhưng chỉ sau một tháng dậy Helen thơ văn Việt Nam và cũng chưa có dịp tìm việc làm mới thì Việt Cộng tấn công Saigon. Tôi trở lại quân ngũ. Đúng ngày trình diện tôi lên cơn sốt dữ dội và có một cái hạch nổi phía dưới bụng. Tôi nhờ ông chú tôi là bác sĩ khám cho tôi. Ông bảo tôi phải đi thử máu trước ở Pasteur để ông có thể chẩn bệnh một cách chính xác.

Tôi cầm thư giới thiệu của chú tôi tới viện Pasteur. Chỉ còn một nhân viên làm việc. Súng nổ ran tứ phía. Ông y tá có vẻ ngại nhưng khi tôi bảo tôi phải trình diện gấp để tái ngũ thì ông vui vẻ làm ngay. Tôi chờ kết quả. Ông y tá bảo tôi cứ yên tâm vì máu không có gì lạ. Chú tôi lại viết cho tôi một cái giấy giới thiệu khác để tôi lên bệnh viện Chợ Rẫy chụp quang tuyến X ở vùng bụng. Ông y tá lấy một cái bình đựng một thứ nước trắng đục và truyền vào phía dưới của tôi để chuẩn bị chụp hình. Ông chú tôi bảo có thể là lao hạch.

Cơn sốt vẫn hành nên tôi chưa đi trình diện. Hôm sau tôi lên lấy phim thì bác sĩ chuyên môn bảo tôi mọi chuyện bình thường. Lại một lần lo hụt. Ông chú tôi xem lại tấm phim và cũng nói như thế. Ông suy nghĩ một lúc và hỏi tôi có bị mèo cắn mèo cào không thì tôi nghĩ ngay tới con Fifi với cặp mắt âm mưu cái đêm tôi ngủ ở nhà của Helen! Đúng! Có một buổi chiều tôi đang đọc thơ cho Helen thì Fifi xuất hiện và đúng lúc tôi hôn Helen thì nó cào tôi. Cào rất nhẹ thế nên tôi đã không chú ý. Tôi vẫn thắc mắc không biết mèo có biết ghen không? Hôm đó thì tôi còn nhớ Helen mặc một cái váy mini mầu lá me non. Sân nhà Helen cũng có một cây me quanh năm lá xanh mầu bích ngọc lẫn mầu nõn chuối. Bà ngoại tôi biết chuyện phán tôi nguyên văn như thế này: “Cho đáng đời. Không bị mèo này thì cũng bị mèo kia cắn.” Tôi rất thương bà ngoại tôi. Bà mắng tôi chỉ cười xòa là xong. Bây giờ thì bà tôi đã yên giấc ngàn thu trên một ngọn đồi ở Anaheim…

Trở lại cái truyện tôi bị Fifi cào. Sau khi tôi xác nhận với ông chú tôi là tôi bị mèo Xiêm của đầm Ăng Lê cào thì chú tôi chích cho tôi một tuần lễ penicillin. Cái hạch biến mất và tôi cũng không còn sốt. Thì ra Fifi chính là thủ phạm trong vụ này.

Hôm trình diện tái ngũ chúng tôi được đưa lên bệnh viện Cộng Hòa khám. Ông bác sĩ quân y bảo chúng tôi cởi hết quần áo để khám cho nhanh. Ở đó có cô nữ trợ tá hay tủm tỉm cười. Chúng tôi là lính tráng mà vẫn ngượng. Anh nào cũng lấy ví che chỗ cần che. Bác sĩ bảo nhẩy một cái là xong. Bác sĩ vỗ mông tôi. Tôi ngầm hiểu thế có nghĩa là sức khỏe tôi bình thường.

Chúng tôi tự động lên GMC về đơn vị vừa thành lập. Tôi được biệt phái về Liên đoàn sinh viên bảo vệ thủ đô. Tôi coi khoảng gần mấy chục sinh viên luật khoa. Thời đó họ bị báo chí gọi là lính Babilac vì họ có biết đánh đấm, biết hòn tên mũi đạn nó ra sao đâu. Họ là lính tóc dài, lính lè phè, lính đa tình, lính cậu, lính cận thị, lính lơ tơ mơ. Các chú lính của tôi được phát mũ calô vàng đồng phục vàng không biết lấy ở đâu và thuộc thế hệ lính nào. Họ được phát súng carbine Mỹ chưa bóc tem còn dính đầy dầu. Họ để súng ngay trên những bãi cỏ ở sở thú mà chùi. Dĩ nhiên là họ chưa biết tháo súng. Tình hình thì rất căng. Trực thăng Hổ Mang Cobra lượn vòng khạc đạn quanh vòng đai. Trong lúc chúng tôi lau súng thì ông Kỳ đến. Ông thắt chiếc phu la tím và tôi còn nhớ ông phát biểu như sau: “Chúng tôi không muốn làm lịch sử một mình. Chúng tôi muốn các bạn cùng làm lịch sử…”

Sau khi chùi súng và đươc phát đạn chúng tôi lên GMC về quận 2 để trấn đóng những cao ốc. Có một buổi chiều sinh viên Ninh bạn của em tôi báo cáo đùa: “Thưa trung uý có cô đầm mắt xanh lá cây đang tìm trung úy. Cô ấy đứng dưới cầu thang chờ trung úy.” Lúc đó đang có đụng độ lớn ở phía cầu chữ Y. Tôi gặp lại Helen. Cô bảo cô rất mừng thấy tôi được ở nơi tương đối an toàn. Cô cũng bảo tôi cô rất buồn vì Fifi nghe tiếng súng sợ quá đi đâu chưa về. Tôi an ủi Helen là thế nào con Fifi cũng trở lại với cô sau khi Saigon êm tiếng súng. Tôi cũng kể truyện tôi bị Fifi cào kinh khủng như thế nào. Helen bảo tôi:

-Không ngờ Fifi ác đến thế nhưng dù sao tôi nhớ nó quá anh ạ!

Tôi nói đùa Helen để cô bớt buồn:

-Đàn bà và mèo thì giống nhau. Đối với tôi Fifi ác như Miss Fifi của Hitler.

Helen cười thoáng buồn với cặp mắt xanh lá cây giữa tiếng hú của đạn bom…

bài đã đăng của Nguyễn Tiến Đức


1 bình luận »

  • Thảo viết:

    Cảm ơn chú về 1 bài viết rất nhẹ nhàng và rất con người về cuộc đời bên kia bờ chiến tuyến trong khỏang thời gian lịch sử.
    Trân trọng,
    Thế hệ con cháu.

Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)