Trang chính » Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 19, Sáng Tác, Thơ xuôi Email bài này

Hà-nội, giữa hạ, tìm Xuân

1.

Phố ngắn như những lòng bàn tay hở (và) năm ngón như những cặp môi già chụm chúm, so le, hôn thun thoăn gáy tóc con gái hai mươi (tưởng tượng) nhưng đẩy nhau đi thì bước chân lại vùng vằng vâm vấp như lễ rước kiệu trẻ con; hoạt cảnh khiến (chúng ta) nghĩ: đang vào mùa trung thu, sẽ có trăng, song, vắng chú cuội.

Người cũ mới nhẩn nhơ nhập nhằng bầy bẻ như bụi nhà máy như tro sàn bếp vò võ vo ve trên những tờ giấy bạc mỏng tơi nhăn nhúm nhét dưới trôn đĩa; tất cả làm nên cái mà dân thành phố quen gọi là cuộc sống; cuộc sống như đàn ngựa hoang chạy cuồng các ngả và thời gian là tội phạm đang bị hành hình; như thế thời gian dường đã được nhân thân nhiều lần; và thế mới hiểu tại sao con người trong khi chưa biết lấy gì lấp đầy bức sơn mài tịch mịch nên tạm thời cứ cẩn chêm vào các hình ảnh nho nhỏ của sinh hoạt gọi là: nắp bàn tô phở ly cà-phê: các hiện thể xem thì tĩnh thế nhưng động lay đến mớ triết-ngữ nằm gọn gàng thay lá mùa đông dưới mặt đường trét trây bằng mực in với phẩm chất của thế kỷ trước: hoạt cảnh này khiến ta tìm được ngay cho cho nó một danh xưng: “thời hoàng kim đóng vội!”

Lầy lẩy cót diều tre kin kít nghe ra như tiếng trẻ khóc trưa hè hay bài mẹ kiên trì ru ngày hai bầu vú mẹ hình nón nhọn răn rúm hạt cơm vo cuối cùng chưa biết nên đọng lại hay rơi. Thời tiết thì không nuông chiều con người như con người vẫn cố nương gượng nhau: hạ vẫn cao, mặt trời vẫn sốt (sắng), và những chiếc loa bình thường choen choét thì nay thin thít đóng để còn giữ được chút năng lượng sống còn chờ mặt trăng thượng phiên và khi đó với áo dài là lướt hà hơi tiếp sức (chúng ta) có thể nghe rõ ràng các chân-lông-thở của những bóng hình đang diễn màn kịch câm thật cảm động qua từng tràng nhịp điệu chấp tay lạy tạ với ván lát gõ là các bài kinh tụng xưng hoặc sám hối: hoạt cảnh này khiến (ta) không đành lòng ngơ mà phải phụ họa vào: vái trời cho vạt (áo) dài thêm để đựng đủ gió thay thế cho lủ khủ các chép miệng mà bề dày của chúng dẫu được đắp bằng giọng thổ mập mạp nhất vẫn e chừng vẫn khó kịp thổi theo lộ trình của mũi.

2.

Buổi sáng cựa vuột vòng tay liễu, oằn, và mặt hồ dầu qua một đêm mắt thức hay giấc đẫy nom vẫn như khuôn gỗ tráng bánh nguội; gươm thiêng treo trước bụng vẫn cần được đánh bóng với liên tục chu kỳ mài mết lên các hòn ngầm nhô lên từ trong chính nó từ lườn bên trái (nơi hình như nổi bậc chiếc cầu gỗ đỏ mang tên ‘nơi đậu của tia bình minh thứ nhất’) và điều căn cơ: bánh chín trắng bằng màu lửa nung từ giữa tim (được cái) trăm lần đều hôi hổi. Hình tượng thang bụng lênh láng xám trượt của nước đã hống hách rống lên rằng, mặc xác con người hí lộng phách lối về hệ thống cống rãnh siêu hạng thế kỷ 21: 3 ngày đêm mưa dầm trùm mền thành phố, vật hả hê tắm gội mà người thì không phải âu lo về hóa đơn nước máy tháng này; đội thuyền thúng với các tay chèo tài tử chỉ quen dãi nắng ngoáy dầm cả buổi vẫn chưa (đưa thuyền) qua được máng cầu xi măng tróc vây thạch nhũ; giấy mực mốc, xua tay bảo lãng mạn: cho phép chúng mày long nhong cùng mảng mây cừu xén đậu hũ; từ một góc cao nhìn xuống: xe loanh quanh (nhiều chiếc lúng túng nom thật tội bởi chiều dài (của chúng) còn hơn cả bề ngang mặt lộ) nên không lạ gì khi người ta xem bến nghỉ vỗ òa như ân sủng lớn; hoạt cảnh này lại đòi hỏi một ngoại danh: “thủy thần thắng sơn thần.”

Câu hát mang hơi hướm đồng dao, vang vọng khắp khu trên chợ dưới: “váy tốc ngược vài mươi năm, thỏa! cội bàng vàng, gạch phố kẻ ô, rêu! từ không xa, người đã gặp, nhiều…” Giao điểm: Chùa Một Cột: đứng tứ hướng nom tựa tay người vá tay cây, ngoảnh lưng nhìn lại tư dung vôi phai vách ố; cộng với chòm thông ngoài lả vàng, lá 3 lá 4 rù rũ; (cả bọn) rụt rè lắm, không dám ngó sang: bên kia là sảnh đường lễ lạt của đá sạn điêu linh quặn khúc ruột đời pha lê đẹp đẽ mà đứa con gái thứ hai của rạng đông khi vội bay về thiên cảnh đã quá đà đổ phệt lên đó cả khối sơn thừa: tín hiệu của một hoàng hôn dãy dụa; ngắm nghía, vắt mãi mới vẽ lên được bốn phẩy của một nét bùi ngùi: “(buồn: không (được) khóc!)”

3.

Phố, thương
rợi rão lòng
mặt lại muốn ghét
Tình Hoa? thần nữ thiên thu giấu cẩm nang trên vỉa hè hay trong các trang cổ thi? Ngày rang chưa thắm chảo mây nguyên đán. Cục cựa, lá, bảo, bình tưới Xuân treo dưới chậu mẫu đơn, hãy đến đó mà giơ tóc chờ phiên gội.
Đầu phố, hễ gặp ai chen chúc xếp hàng mua hứng khởi là xót ruột! Ước gì có được dăm ba thúng vãi khống lên từng người.
Pháo vỡ ùa lùa mắt chớp chợt bắt được mướt chùm đào chào khai hội lội linh đình tình tự say vai nhấp nhô thô khủng khẳng.
02/2007

bài đã đăng của Nguyễn-hòa-Trước


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)