Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Nhà Thơ

0 bình luận ♦ 4.08.2010

 

 

 

ông ta mang theo một nhân dạng bên cạnh
bằng bàn tay ông xét đoán cơ thể người đó bên mình
ông cảm giác và nghĩ mình đang tưởng tượng
có thể sự cô độc đang đánh lừa ông

ông viết ra cho nó đọc
nó đọc cho ông

ông ôm mang.
khi sắp chết
ông thấy nó sờ mình.
chầm chậm thật chầm chậm
từ đầu theo làn da đi xuống
xuống tận tới kẻ hở giữa các ngón chân, gót chân
rồi nó ôm ông khóc.

đúng
thật ra ông không bao giờ đơn độc đến thế
như ông nghĩ.

 

 

 

.

bài đã đăng của Lưu Mêlan


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


@2006-2010 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)