Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới » Sân Khấu Được Đánh Số 010649
Trang chính » Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 19, Sáng Tác, Tùy bút Email bài này

Sân Khấu Được Đánh Số 010649

 

Cơn Bão Óc Mùa Xuân
(Spring Brainstorming)

…em sẽ quấn vòng đai bọt nước trắng và đen
quanh người tôi tôi sẽ buông thả thơ tôi
trên đất em… tôi thức dậy trong vòng tay em
đẫm biển khơi và sương sớm…
(Pablo Neruda – Nguyễn Đăng Thường dịch)

.tìm thấy xuân như gã chân tu chợt bị bùa tình đoạt hồn bỏ am vứt kệ quên kinh tìm thấy xuân trong khóm hoa mầu trên dốc Lombard trong củi thông than hồng bên lò sưởi trong ngón chân em lộ trong dép thạch trong bụi mưa phùn cùng em đi dưới ô trong tiếng hót của những con chim robin báo hiệu xuân sang cùng lễ Phục Sinh tìm thấy xuân của trời lẫn đất lẫn người lẫn côn trùng những con kiến đen đỏ từng chuỗi lăng xăng trong cỏ nhú tuyết tan trong tiếng vỡ nứt pha lê của những tảng băng đóng kín của tiếng gió mơ hồ trên tầng cao xao động náo nức tiếng kêu khàn của những đàn ngỗng trời bay đi từ mùa đông trở lại những vùng nước in mây lãng đãng xanh um lau sậy và những lá cỏ đọng bướm và đàn bướm lan hồ điệp mầu nắng vàng trong chậu hoa xuân năm nào của mẹ và con bướm tự do từ đông Bá Linh vẽ trên mảng tường ô nhục anh nhìn thấy ở thư viện Reagan ở Simi Valley tìm thấy xuân trong cọng rơm bé nhỏ tha từ mỏ một con chim sẻ mẹ đang làm tổ cho con trên mái nhà em trong tiếng đập cánh tơ êm của những con chim ruối rúc mỏ hút mật hoa run rẩy trong dòng tóc con đổ mầu nâu hạt dẻ khi con cúi xuống cài vội quai dép tuột trở lại đại học ven sông Riverside trong tiếng nhạc Jazz bềnh bồng giữ nhịp khi chiếc xe lao vút giữa những hàng đinh có nắng vờn trên những đồi cỏ em và con vui quên cả trời xuân lúc chúng ta vừa đến Green River tìm thấy xuân trong ly cà phê cappuccino em uống với anh mỗi sáng thứ bẩy ở Coffee Factory tìm thấy xuân trong hơi thở ấm cổ anh những sáng mùa đông trong hương body lotion có mùi táo chín trong tiếng nước tỏa từ hương sen trong phòng tắm của hotel cao 34 tầng ở Osaka ta yêu nhau ngang tầm cánh của chim biển đi kiếm ăn buổi sáng lúc sương mù úp xuống hải cảng trong hoàng hôn trên núi lửa trông sang đỉnh núi Phú Sĩ bên khu đồi hoa lau trắng như tóc tiên ông trong thần thoại tìm thấy xuân trong quán lửa phai Pale Fire bên cỏ xuân xanh phẳng em không mang gì ngoài hai chiếc má lúm. Khi em cười nghiêng một lúm vừa cho một hạt mưa sa và lúm kia vừa cho một bông tuyết rụng, anh yêu cả hai lúm để nhớ cơn mưa hạ Saigòn, để nhớ cơn tuyết đông ở Big Bear.

.hãy dẫn anh đến những cám dỗ bằng tóc em ghi đường đi của ngón tay say gió bằng cổ em ghi đường đến của cơn bão môi bằng mắt em ghi đam mê mầu lửa lọc bằng son nâu ánh bạc ghi mầu hoa quỷ nhỏ bằng vai em mở ngỏ ghi dấu mưa bất chợt những ngày em quên ô bằng quai áo đen ghi dấu xiết của bùa tình bằng ngực em ghi mùi mây thiên đường bằng lời em ghi tiếng thốt hoan lạc bằng im lặng ghi tiếng thở của biển đang dồn sóng trong em bằng tiếng hát em ghi điệu nhẩy hóa thân của con chim phượng hoàng từ tro tàn…

anh yêu cả những nụ ác hoa fleurs du mal còn giữ mầu phai huy hoàng trong cánh đồng thánh-cánh đồng này không phải là đồng cỏ xanh mà là một nghĩa trang ở Ý nơi người ta đã lấy đất từ Thánh địa để tạo vì tin đất có vết chân của Chúa * những nụ hồng sinh nhật anh mua cho em từ một tiệm hoa có tên Mùi Huơng Thiên Đàng * anh yêu bầu trời đựng mây và chim * cây và cỏ đựng gió bão * ánh sáng từ mặt trời cho những đóa Sun Charmers anh và em mua ở Osh * ánh sáng từ mắt em cho những đóa diễm quỷ nở trong đất thơ anh mù sương * anh yêu nhịp quay của trái đất nghiêng trục cùng nhịp đập của trái tim thôi thúc như tiếng bật giây đại hồ cầm trong hộp đêm của thành phố mất ngủ * anh cũng rất yêu sự quyến rũ im lặng của sợi tóc mà gió vắt chéo dính trên môi em vừa tô son lại sau một cái hôn * và mầu đen của con sông đêm thì thầm hơi thở em trên ngực anh * những nét cong của thân em cho anh cảm giác của người mù lần đầu sờ hòn cuội biển nhẵn ngàn năm lăn cùng sóng * anh yêu chấm nốt ruồi trên má em làm điểm đến cho những đêm tha phương * anh cũng rất yêu hình ảnh người con gái đi với người tình ngửi mùi thơm từ cuốn thơ mới in vừa mua từ quán sách dưới tàn lá ngô đồng bên sông Seine nước xanh mầu rêu úa * những chuyến metro từ trung tâm ra ngoại ô thành phố * những tấm bản đồ đưa anh và em vào niềm vui từng khúc phố ở New York * anh cũng rất yêu một con đường nhỏ có tên Pelican Point ở baĩ biển New Port Beach anh và em từng đi qua * anh biết một con chim bồ nông mẹ thì bao giờ cũng dành cá trong bầu mỏ mang về cho con * anh cũng rất yêu cái âm vang của những bài ca nôi rất êm đềm của mẹ thuở mẹ còn rất trẻ * một người mẹ thì luôn luôn là một thiên thần không có cánh * nhưng một người mẹ thì có thể làm lành những vết thương trên tinh cầu này…

.anh đưa em tới Crystal Cove từ căn phòng em nóng…đêm em ngủ một mình ôm con rắn xoắn nhồi bông… căn phòng đậm mùi hoa hồng phai cánh đã ngả sang mầu rượu chát… em xuống con dốc & anh nghe rõ hơi thở của em dồn cùng nhịp với sóng… đường dốc cong đẹp như nét mông trẻ thơ… anh ngắt những nhánh hoa ngược nắng chia thành hai cụm một cụm cho tay trái em cầm & cụm kia anh cài vào chiếc mũ bồ đài trang điểm cho phía sau em… anh suýt quên một điều thật giản dị: mông trẻ thơ thì người mẹ nào cũng thích sờ & cô bé thi sĩ tám tuổi Mijanou Drouet của Pháp viết: mông trẻ thơ là thuốc an thần tuyệt vời nhất của một người mẹ!… chợt anh rất yêu tiếng cười em vui như tiếng phong linh cụng gió khi em thấy chuỗi chim cát bé bỏng lui cui bước theo mẹ bên riềm biển kiếm ăn… tới một ô cỏ em cởi chiếc áo khoác trắng anh như bắt gặp đôi cánh cánh trắng của một thiên thần sa đọa vừa bỏ lại & giữa hốc cát em hôn anh trên vạt hoa cỡn gió đúng lúc bầy bồ nông thả cánh êm lặng xuống khoảng biển hồn nhiên… môi em ứa mật qủa dại khai mạc mùa nụ mở & vũ trụ quanh anh mở vòng luân vũ mầu lá cây…

.có một cái gì thuộc về một bầu trời trống rỗng có một cái gì thuộc về tiếng hót của con chim cô đơn có một cái gì thuộc về nốt nhạc cuối có một cái gì thuộc về bóng đêm khi em bỏ về với chiếc váy in hoa li ti và đôi xăng đan bấc quai đỏ dù sao thì anh vẫn yêu và nhớ dáng em bỏ về…

rồi mùa xuân cũng qua mau nhưng nó được ngự trị bởi cái ngúng nguẩy của đuôi tóc em buộc bằng sợi hạt thủy tinh như một chuỗi những hạt mưa trong suốt khi em băng qua con đường có bảng cấm rợp bóng cọ và bóng cây thánh gíá em đeo trên ngực… anh có cảm giác thăng bằng giữa trời và đất giữa mầu lá và mầu môi em giữa mầu nắng và mầu mắt kính mát của em cứu chuộc được nỗi đau của ký ức bị thương đầy ánh sáng xám của những mùa thu trận địa tra tấn anh những đêm mất ngủ A&M.

bài đã đăng của Nguyễn Tiến Đức


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)