Trang chính » Các số Da Màu định kỳ, Da Màu số 19, Dịch Thuật, Sáng Tác, Song ngữ, Thơ Email bài này

Tình Cờ Gặp Fidel Castro

 
yo soy una chica viêtnamita en little Havana =
tôi là một người đàn bà việt nam ở little havana.

mùa hè ướt át biến dân địa phương thành người tình và
dân du lịch thành tù binh
vùng đất xa lạ này mai phục tôi một cách bất thình lình như địch thủ trong du kích đệ
chiến
tôi và nó, hay cả hai
cách để gia nhập đảng cộng hòa ở đây đều đơn giản:
cô gái bán bar non nớt đùa cợt vớt giọng nói ngọt mùi mía lau
thứ mùi mật lịm ánh mặt trời như một người yêu cũ.
xứ sở tôi bên kia nước mỹ bỗng hiện thân và phán án tử hình.

cô ta đang đứng bên tôi rất gần,
mãnh liệt tấn công cá nhân ranh giới,
cô kể tôi nghe về cuộc hành trình vượt 90 dặm đại dương
trên con tàu cứu mạng được làm từ một chiếc xe ba gác
sau khi cười cho đã đời về câu chuyện chỉ có đồng bào tài hoa của hai quốc gia cộng sản
mới liều lĩnh tuyệt vọng đúc thuyền vượt biên từ một chiếc xe,
(chúng tôi nói một cách hoàn toàn nghiêm chỉnh),
cô mời tôi đi chơi một buổi tối la tinh đệ ba lũy thừa: Miami, mojitos, và mambo.
nhếnh mép khi nhắc “ông bác độc tài” và ôm tôi để hôn lên hai má.

se llama maria Isabella Bolivar
maria thuộc thế hệ di dân một rưỡi
ban đêm bán bar và ban ngày đại học chuyên nghanh nghiên cứu dân tộc nam mỹ:
cô làm việc với nguyên tắc người tị nạn và rắc vào câu chuyện giọng tây ban nha,
maria thường thấy lạc lõng nhưng chẳng chia sẻ nỗi bơ vơ của cô bao giờ:
dễ gì mà liên hệ với 400,000 người cuba khác trên mảnh đất này,
dẫu gì thì tất cả đều là kẻ tha hương cho nên muôn năm hoa kỳ.
castro chưa chết, mà đã lai vãng như quỷ ma.

bienvenido a little Havana:
tổng cộng 23 góc đường trong thủ phủ đông nam của bán đảo florida,
tôi di dạo vòng quanh với giai nhân la tinh,
tôi và nàng vang vửa anh ngữ
tôi và nàng nửa mỹ nửa việt nửa mỹ nửa cuba,
ra đời đối diện hai góc địa cầu nhưng cùng một màu da
và cùng từng chứng kiến bao cuộc biểu tình chống cộng,
cùng kháng cự đồng hóa tây phương cùng ôm ấp quốc gia thứ nhì,
nơi sẽ không bao giờ đón chào chúng tôi như máu mủ
cũng là nơi nàng và tôi quen biết,
càng đi càng thân càng nói càng gần,
gần trung tâm phố xá náo nhiệt,
con đường bơm huyết lực cho di dân cuba,
tên thật là đường số 8 nhưng mọi người đều gọi Calle Ocho.

Giữa động mạch chính của little Havana,
tôi giả bộ thông cảm và kể maria nghe về đường hai bà trưng ở little Saigon.
running into Fidel Castro

yo soy una chica vietnamita en little havana =
I am a vietnamese woman in little havana.

the summer humidity makes lovers out of natives and
prisoners out of tourists.
this foreign land ambushes me like a surprise enemy or guerrila warfare,
neither and both
ways to join the republican party here are simple:
jokes the young cuban barmaid with her sugarcane-scented voice,
the saccharine and sunlit smell is unexpectedly familiar.
my home on the other coast suddenly appears and jabs me at the throat.

she is standing too close to me,
pushes the boundaries of my personal space,
tells me about the journey she made across ninety miles of sea
on a pick-up truck – turned escape ship – turned life-saver.
as we both laugh about the fact that only the desperation and brilliance of a third-world
nation would drive its people to make life-savers and boats out of pick-up trucks,
(no, we weren’t being sarcastic),
she invites me out for a night of the latin 3 m’s: miami, mojitos, and mambo,
smirks as she mentions “the dictator” and leans in to kiss me on both cheeks.

se llama maria isabella bolivar
maria is a 1.5 generation immigrant,
waitress by night and chicano studies college student by day:
she embodies the refugee work ethics and peppers her speech with espanol.
maria often feels displaced and seldom laments on her loneliness:
it is hard to relate to the other 400,000 cubans on this soil.
afterall, they are in exile so viva the yankees.
castro is not dead, yet he already haunts.

bienvenido a little havana:
the 23 blocks in the southeastern metropolis of the florida peninsula,
I walk along these streets with this radiant latina,
both of us speaking English,
both of us Vietnamese American Cuban American,
born in opposite sides of the world but wear the same working class skin color and
experience the same anti-lenin protests,
somewhere between resisting assimilation and embracing this common land that never
quite accepted us but brought us together,
we were on our way to connecting as we reach
the colorful center of town,
the artery that keeps the heart of little havana beating,
the official name is SW 8th street but everyone knows it as Calle Ocho.

There, I forge empathy and tell maria about hai ba trung street in little saigon.
Đỗ Lê Anhdao
2/6/06

bài đã đăng của Đỗ Lê Anhdao


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch