Trang chính » Dịch Thuật, Đó Đây, Sang Việt ngữ Email bài này

Ann nixon cooper: chứng nhân lịch sử 106 tuổi của barack obama

 

ann cooper Barack Obama, vị Tổng thống mới sẽ bắt đầu nhiệm kỳ sau ngày 20 tháng Giêng năm 2009, đã đọc bài diễn văn mừng thắng cuộc tranh cử trước 125,000 cử tọa trong công viên Grant, thuộc Hutchinson Field, Chicago, tiểu bang Illinois. Nhà chính trị có năng khiếu diễn thuyết phi thường đã cảm ơn gia đình và những người đã ủng hộ ông, vinh danh Hoa Kỳ là vùng đất hứa của dân chủ tự do, kêu gọi đoàn kết thống nhất nội bộ và hứa hẹn một quốc gia Hoa Kỳ trong tương lai sẽ có những thay đổi tốt đẹp hơn. Ông phát biểu:

“Cuộc tuyển cử này có nhiều cái đầu tiên và rất nhiều giai thoại sẽ được kể lại cho nhiều thế hệ. Nhưng ý nghĩ của tôi đêm nay hướng về một phụ nữ đã thực hiện quyền bầu cử của bà ở Atlanta. Vị phụ nữ này cũng như cả triệu người khác đã sắp hàng bầu cử để tiếng nói của họ được phát biểu qua lá phiếu của họ, chỉ khác một điều – Ann Nixon Cooper năm nay 106 tuổi.”

Ann Nixon Cooper là ai và vì sao bà được nhắc đến trong bài diễn văn mừng chiến thắng của vị Tổng Thống thứ 44 của Hoa Kỳ?

Ann Louise Nixon sinh ngày 9 tháng Giêng năm 1902 ở Shelbyville, Tennesse. Là con của một gia đình đông con, bà có 6 anh chị em. Sau khi mẹ mất, anh chị em của bà bị chia ra tứ tán. Bà được người dì nuôi. Bà dì này là người giúp việc cho gia đình da trắng giàu có. Năm 1922 bà kết hôn với Albert Berry Cooper, một nha sĩ ở Nashville, Tennessee. Đôi vợ chồng son dọn về Atlanta, Georgia, và sự nghiệp của ông phát triển thịnh vượng. Suốt đời bà làm nhiệm vụ nội trợ, ngoại trừ năm 1923 có một thời gian rất ngắn bà làm việc cho hãng bảo hiểm Atlanta Life Insurance Company. Bà phục vụ cộng đồng bằng cách thiết lập hội giúp trẻ em gái da đen ở Atlanta (Girl Club for African – American Youth) và hơn 50 năm bà là thành viên của Hội Đồng Quản Trị Bách Thảo của Gate City (Gate City Nursery Association). Bà tham gia chương trình dạy học cho dân trong vùng với nhà thờ Ebenezer thuộc dòng Baptist. Năm 1980, bà được đài truyền hình WXIA-TV của Atlanta thưởng huy chương cho thành quả phục vụ cộng đồng qua những hoạt động giúp đỡ người nghèo và nâng cao đời sống của cộng đồng da đen. Năm 2002, bà được thưởng huy chương về những công trạng phục vụ cộng đồng và phần thưởng của Thư Viện Tham Khảo Auburn Avenue vì những đóng góp có giá trị lịch sử văn hóa của người Mỹ gốc châu Phi.

Ann Nixon Cooper ra đời một năm sau khi Theodore Roosevelt Tổng thống thứ 26 của Hoa Kỳ nhậm chức (1901); Kể từ thời Roosevelt cho đến lúc Obama nhậm chức Tổng thống thứ 44 của Hoa Kỳ, Ann Nixon Cooper đã chứng kiến 18 đời Tổng thống. Hầu hết các vị Tổng thống này đã qua đời trong đó có Nixon, Reagan, và Ford là các vị Tổng Thống cận đại nhất.

Bà được sinh ra đời chỉ cách một thế hệ sau thời kỳ nô lệ; khi trên đường không có xe hơi và không có phi cơ trên bầu trời; khi một người như bà không có quyền bỏ phiếu vì hai lý do – vì bà là phụ nữ và vì màu da của bà.

(Trong cuộc phỏng vấn của đài truyền hình CNN bà cho biết đã từng bị từ chối không cho bỏ phiếu vì màu da và từng bị một người đàn ông da trắng hăm dọa trên xe buýt.) [1]

Trong bài diễn văn mừng chiến thắng của Tân Tổng Thống Obama, Ann Nixon Cooper được chọn như biểu tượng của tinh thần quảng đại, kiên trì và cởi mở của Hoa Kỳ vì bà có cơ hội chứng kiến rất nhiều diễn biến trong lịch sử Hoa Kỳ hiện đại, như mất mát và hy vọng, cố gắng và tiến bộ, hoặc có những tệ trạng mà người ta bảo không thể thực hiện nhưng dân Mỹ cứ tiếp tục cố gắng cải tổ tình thế cho đến khi thành công.  Obama nhận xét:

Vào thời kỳ mà phụ nữ không được quyền có tiếng nói và hy vọng của họ bị dập tắt, bà đã chứng kiến chuyện họ đứng lên, phát biểu ý kiến và bỏ phiếu.

Ann Nixon Cooper đã chứng kiến thời kỳ Dust Bowl (Bão Bụi)[2] và cơn khủng hoảng kinh tế của thập niên 1930 và nhìn thấy nền kinh tế được phục hồi. Bà chứng kiến hòa bình tự do dân chủ nước Mỹ bị đe dọa qua vụ bom ở Trân Châu Cảng thời Đệ Nhị Thế Chiến với những nhà lãnh tụ độc tài muốn nắm trọn thế giới trong tay và nước Mỹ đã vượt qua khó khăn để khôi phục hòa bình trên thế giới.

Bà đã sống qua những cuộc đấu tranhcivil rights memorial montgomery alabama chống kỳ thị chủng tộc diễn ra ở tiểu bang Alabama—một tiểu bang miền Nam Hoa Kỳ–như chuyện Rosa Parks từ chối nhường chỗ cho đàn ông da trắng trên xe buýt ở Montgomery năm 1955, vụ nhóm da trắng cực đoan Ku Klux Klan đánh bom đốt cháy nhà thờ ở Birmingham năm 1963, John Lewis dẫn 600 người biểu tình da đen đòi quyền được bỏ phiếu đi qua cầu Edmund Pettus ở Selma và bị cảnh sát đánh vỡ sọ mùa Xuân năm 1965, và mục sư King dùng câu hát “Chúng ta sẽ khắc phục” trong bài diễn văn nổi tiếng “Tôi có một ước mơ” năm 1968 trước khi ông bị ám sát. Bà đã chứng kiến những thành công to lớn về mặt khoa học, kỹ thuật, và chính trị, như phi hành gia Mỹ đặt chân lên mặt trăng, Hoa Kỳ góp phần vào việc phá hủy bức tường Bá Linh và từ đó chấm dứt chiến tranh lạnh, bà cũng chứng kiến sự tiến bộ của kỹ thuật trong phương pháp bỏ phiếu bằng cách bấm nút computer. Qua nhiều chặng đường từ tăm tối đến vinh quang bà đã là nhân chứng của một xứ Hoa Kỳ vượt qua những khó khăn và không ngừng thay đổi để trở nên tốt đẹp hơn.

Ann Nixon Cooper—người đang sống và cũng đã chứng kiến trọn vẹn những xáo trộn đẫm máu của thế kỷ 20, cũng là hiện thân của thông điệp mà vị tân Tổng Thống muốn gửi gấm với thế hệ tương lai. Bà là biểu tượng của hy vọng, của khả năng (tái) sáng tạo của Hoa Kỳ. Obama kết thúc bài diễn văn như sau:

obama logo Nếu con của chúng ta có thể nhìn thấy thế kỷ tương lai, nếu hai bé gái của tôi may mắn được trường thọ như Ann Nixon Cooper, các con tôi sẽ nhìn thấy những gì được thay đổi? Chúng ta sẽ nhìn thấy những thành quả của chúng ta ra sao?

Đây là dịp chúng ta dấn thân. Đây là giây phút của chúng ta. Đây là thời đại của chúng ta, để giúp dân của chúng ta được việc làm và mở rộng những cánh cửa thuận lợi cho con của chúng ta; để phục hồi thịnh vượng và xúc tiến hòa bình; để tái tạo Giấc Mơ Hoa Kỳ và xác định lại chân lý căn bản, rằng từ những phần tử chúng ta kết thành một; rằng chúng ta mơ ước ngay trong lúc chúng ta thở; rằng khi chúng ta bị nghi vấn, hay dè bỉu, và đối với bất cứ ai nói với chúng ta rằng chúng ta không thể, chúng ta sẽ đáp lại với niềm tin bất diệt và cũng là biểu tượng cho tinh thần của nhân dân chúng ta:

“Chúng ta làm được.”

Phản ứng của Ann Nixon Cooper về việc Obama trở nên vị Tổng thống da đen đầu tiên là “tôi không bao giờ nghĩ việc này sẽ xảy ra. Tôi luôn luôn nghĩ lúc nào [Tổng Thống Hoa Kỳ] cũng phải là một người đàn ông da trắng. Bây giờ tôi thấy là mọi chuyện có thể thay đổi và tôi rất mừng về điều này.” Bà biết Obama nhắc đến tên bà trong bài diễn văn vì hội đồng tổ chức tranh cử đã gọi điện thoại cho bà trước đó, ngay cả vị Tân Tổng Thống cũng đã gọi và nhắn tin cho bà.

Tuy sức khỏe của cụ già hơn trăm tuổi này suy giảm nhiều cụ vẫn nói đùa khi đi bỏ phiếu bầu cho Obama, “Tôi không có thì giờ để chết.” Bí quyết sống lâu của bà là luôn luôn có óc khôi hài. Với những người trẻ tuổi bà khuyên “Cứ tiếp tục mỉm cười. Cho dù có chuyện gì đi nữa các cháu cứ tiếp tục đi bầu. Bỏ phiếu cho người các cháu chọn.” Bà cho biết giả thử như Obama không thắng cử bà cũng vẫn mừng là ông đã ứng cử. “Vị Tổng Thống da đen đầu tiên. Quả là một chuyện lạ ở tuổi 106, phải không?”

Hội đồng tranh cử của Obama biết đến bà khi nhìn thấy bà trên TV đi bỏ phiếu với sự tháp tùng của Thị trưởng. Ngày hôm sau Obama gọi điện thoại nhắn lại với bà là ông cám ơn sự ủng hộ của bà và sẽ áp dụng lời khuyên của bà là tiếp tục mỉm cười.

Nguồn:

http://www.timesonline.co.uk/tol/news/world/us_and_americas/us_elections/article5088360.ece

http://edition.cnn.com/2008/POLITICS/10/20/centenarian.votes/#cnnSTCText

http://www.timesonline.co.uk/tol/news/world/us_and_americas/us_elections/article5086178.ece


[1] Năm 1923, Tổng thống Taft đã cho ký đạo luật để phụ nữ được quyền bỏ phiếu. Năm ấy bà Cooper được 21 tuổi. Theo đúng luật bà được quyền bầu cử nhưng không biết tại sao bà không được thi hành quyền này.

[2] Do canh tác nông nghiệp sai lầm về mặt dẫn nước, cộng với cuộc hạn hán lâu dài, dân Mỹ đã làm chết cỏ không có gì để giữ đất khô biến thành bụi bay theo gió tạo thành những cơn bão bụi phá hủy mùa màng. Đa số bụi này bay theo gió rồi chìm xuống biển Atlantic.

 

bài đã đăng của Nguyễn Thị Hải Hà


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)