Gác nhỏ ♦ Bài thơ về tuổi thanh xuân
Gác nhỏ
Tôi trở về từ đường phố
Bước lên cầu thang mười chín bậc
Vết máu khô trên tấm thảm mục nát
Căn phòng nhỏ
Chứa đầy ánh mắt
Của những đêm tôi ngóng tìm người con trai tôi yêu
Mưa dội qua ô cửa không màu
Đánh thức giấc ngủ bé bỏng
Hơi thở anh gần bên
Như hình bóng của tiền kiếp
Dây đàn đứt khóc
Tôi trầm ngâm như một bức thuỷ mặc
Những con chữ múa gươm
Tung lên trời nhiều đường ánh sáng
Có thể nơi xa kia
Một giọt nước mắt của anh cũng đang rơi
Xuống đôi môi tôi đỏ màu chờ mong
Bài thơ về tuổi thanh xuân
Những người phụ nữ thường khao khát được che chở
Và nương tựa
Như dây trường xuân mơn mởn quấn quanh những thân cây cao lớn
Và khao khát những cánh tay mạnh mẽ, sức sống của thân thể
Tôi nhận thấy điều đó trong ánh mắt rười rượi của họ . . .
Còn tôi
Tôi đi tìm người che chở cho tâm hồn.
Tôi đi tìm người che chở cho nỗi đau của mình
những nỗi đau dẫu ngàn lời cũng không nói hết
nỗi đau câm nín hành hạ tôi
tiều tuỵ
tuyệt vọng
như bão qua sa mạc, tuyết trộn lẫn cùng nham thạch
như đứa trẻ bị giật khỏi bầu sữa, từng giọt sống bị đánh cắp
như ngôi làng bị tàn sát gió dựng dậy tro than . . .
cơn sóng thần của tưởng tượng để lại hình ảnh những xác chết
bên trong tôi
nỗi đau di truyền.
tôi đi tìm người che chở cho tâm hồn
và cũng để che chở cho linh hồn người ấy
những linh hồn đồng trinh như hạt ngọc nằm dưới lớp cát bụi
tạo hoá đặt cạnh nhau
chúng vang lên âm thanh trong khiết vô ngần.
sau bài hát ru của ẩn ức
tôi đi tìm một người để ngả đầu vào ngực
và để nói rằng: “Vì thế mà em yêu anh.”
15/2/2006
.
bài đã đăng của Nguyễn Thị Thúy Hạnh
- Du xuân ca - 17.02.2011
- Giải thoát tuyệt đối ♦ Bức thư gửi… - 06.12.2010
- Thương em Hà Nội nắng ♦ Phòng trống đêm ba mươi - 20.08.2010
- Gác nhỏ ♦ Bài thơ về tuổi thanh xuân - 03.08.2010
- Mặt nạ ♦ Trong nỗi đau rùng rợn - 29.07.2010

Phần Góp Ý/Bình Luận