Mặt nạ ♦ Trong nỗi đau rùng rợn
Mặt nạ
Chiếc mặt nạ tôi vô tình khoác vào người
rồi không sao tước ra được nữa
những lời nói đau như dao cứa
cào xước cả trái tim
làm thế nào để thanh thản một niềm tin
cứ đi mãi mà chẳng tìm thấy bến
Tôi cố gỡ chiếc mặt nạ chính mình đã chọn
Mười ngón tay chảy máu vào trong
Là ai đó hoàn toàn mỗi sáng. Rồi đêm
lại khóc cho cái phần thật nhất
Những cơn mơ không thấy khuôn mặt mình
chỉ thấy khuôn mặt kẻ khác trồi lên
Nghiến nát
Thức dậy là những hư không
6/2002
Trong nỗi đau rùng rợn
Những con sâu bò trên cánh huệ
Nỗi buồn đục khoét trái tim
- Phải chăng sự trong sáng không thể nào bao bọc
Em lặng thinh
Bấm một cung đàn . . .
Sự buốt lạnh từ cánh huệ truyền sang
Nhuộm trắng mái tóc
Em thay nước của bình hoa
Những con sâu không biến mất
Trong bức tranh của em
Hoa huệ trắng vẫn là hoa huệ trắng
Nhưng từ ký ức
Hương thơm không làm quên lãng
Những con sâu trên cánh hoa.
23/7/2006
.
bài đã đăng của Nguyễn Thị Thúy Hạnh
- Thương em Hà Nội nắng ♦ Phòng trống đêm ba mươi - 20.08.2010
- Gác nhỏ ♦ Bài thơ về tuổi thanh xuân - 03.08.2010
- Mặt nạ ♦ Trong nỗi đau rùng rợn - 29.07.2010

Phần Góp Ý/Bình Luận