Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

Đi Ngược Chiều

 

 

 

Tôi cố gắng đi ngược lại kim đồng hồ, làm như vậy, tôi đã vẽ lên mặt đường một cái bóng. Tôi trố mắt nhìn nó khi đang bước. Đi kiểu này rất là mỏi mệt vì đầu phải quay lại phía sau mà chân bước đi tới trước. Tôi suy nghĩ xem hình ảnh này giống hình ảnh nào. Nó chẳng giống một hình ảnh nào hết, chẳng có cái gì quái gở và tội nghiệp hơn một người đi nhầm lẫn vào thời gian.

Tôi nghĩ ra một cách để đỡ mỏi cổ, là tập trung vào một cái gì đó một cách chăm chú. Đó là câu tôi vẫn thường khuyên người khác khi họ đến nói với tôi rằng họ đang đau khổ, muốn hết đau khổ. Thay vì bảo họ nên chết đi, tôi nói, hãy tìm một cái gì khác để tập trung vào. Tôi chẳng biết trong nghệ thuật cố vấn điều đó gọi là gì. Gọi là gì thật chẳng cần thiết, điều quan trọng là có giải quyết được vấn đề hay không. Nghệ thuật cũng chẳng là cái quái gì nữa khi người ta đang đau khổ và chỉ muốn tự hủy, nhưng không dám vì sợ biến mất.

Tôi nhìn quanh xem có cái gì để tập trung, thì có một con ruồi bay ngang, do việc đi ngược, nên tôi cũng nhìn ngược. Đó là một con muỗi thay vì con ruồi khi nhìn đúng. Thật buồn cười, con ruồi hay con muỗi đều chán như nhau, chẳng có gì hấp dẫn để mà tập trung. Có lẽ nào tôi không còn một cái gì hấp dẫn hơn để mà tập trung. Tôi lấy tay phẩy con muỗi cho nó bay đi luôn, nhưng lạ thay nó chẳng bay đi, mà bay lại gần, gần mũi tôi, và chích vào đó một phát. Tôi đưa tay đập nó, nhưng vì đi ngược, nên thay vì đập vào mũi, tôi đập vào mông. Mông và mũi có thể nào giống nhau được chăng, hỡi trời.

Đây là một buổi sáng tháng 7, khi cây kim nhiệt độ của thành phố chỉ số 110. Tôi nóng quá nên bày ra cái trò đi ngược để đỡ nóng. Tôi chẳng phải rảnh rỗi đến độ bày trò để chơi, tôi vẫn phải đang làm việc cực nhọc đấy thôi. Tôi đang làm một công việc cực nhọc là lau chùi các phòng của nhà thương sau khi có một bệnh nhân rời phòng, hoặc là về nhà hoặc là vào nhà xác, để lại một cái giường đầy mùi vị và màu sắc, chủ yếu là mùi vị của sự kinh hoàng và màu sắc của chết chóc.

Sáng nay sau khi lau chùi một căn phòng đầy màu sắc và mùi vị, tôi đã phải đi vào restroom để ói mửa hết tất cả những thú vị buổi sáng hằng ngày trước khi đi làm, đó là một ly cà phê pha bằng cà phê bột của Brazil hay là một nước Nam Mỹ lân cận nào đó mà tôi rất ít khi để ý, chủ yếu là mua từ trong quán cà phê Starbucks, cái tên đó bảo đảm rồi. Và một chén oatmeal đầy ắp vừa ăn vừa thưởng thức trận đấu tennis hấp dẫn của Andy Murray trước sự chứng kiến của Queen Elizabeth (dường như sự viếng thăm của bà làm cho Murray đánh hay hơn mọi khi, vì mọi khi anh ta đánh chẳng có chi là hay). Ói ra hết tất cả mọi thứ đó thì tôi thấy mình đi chập choạng và đi ngược lại kim đồng hồ. Rõ ràng là nó chạy tới, còn tôi thì đi lui. Nhưng mặc dù khó chịu vì bị treo ngược, hình như tôi thấy cách đi này là thích hợp cho tôi. Tôi thấy tôi đi dễ dàng hơn là là khi đi đứng bình thường như mọi người.

Tôi đi vào một căn phòng khác (không hề biết là có người đi theo) và khám phá ra có một bệnh nhân ngủ quên đến nỗi trùm tấm drap lên mặt, và cứ như cách nhìn sự lay động của tấm drap, thì dường như bệnh nhân đã hết sống rồi. Kiểm tra sống chết không phải là việc của tôi, lẽ ra tôi phải chạy đi và hét toáng lên với các y tá đang ngồi tán gẫu trong phòng trực hoặc đang làm gì đó một cách chăm chú trên computer, nhiều khi đang coi phim sex cũng nên, thì tôi lại đứng đờ ra như người cũng đã chết rồi, và bởi vì tôi đi ngược, nên tôi không nhận ra là mình cứng đờ. Tôi tưởng là tôi đang đi.

Tôi bước lại gần chiếc giường, nhìn bệnh nhân từ một góc vuông chín mươi độ, đoán xem đây là nam hay nữ, già hay trẻ (tôi mơ hồ nghe một luồng gió thổi ngang như thể có một người vừa đi qua) Tôi nghĩ rằng nên là một người già, và nên là một người đàn ông. Người già và là đàn ông thì thích hợp hơn cho một cái chết vô ý tứ như vậy. Người trẻ không nên chết sớm, vì còn nhiều thời gian để sống nếu biết sống cho hợp lý, và nhất là phụ nữ càng không nên chết sớm, họ phải sống lâu hơn đàn ông để đau khổ, cùng hoan lạc, và hành hạ đàn ông để trả thù cho một duyên cớ mơ hồ nào đó mà dù họ có cố gắng suy nghĩ cho đến lúc qua đời cũng không nghĩ ra. Vả lại, tưởng tượng một thiếu nữ hay một thiếu phụ còn trẻ thất tình đến đỗi tìm cách chết một cách ngẫu nhiên như thế thì thật là tội nghiệp. Nhưng cho dù tôi có mơ ước, hay phán đoán bậy bạ thế nào, thì cũng không thể thay đổi cái con người đang nằm dưới tấm drap phủ kín. Tôi phải cố gắng tự chủ, nghĩ rằng: mình đang đi ngược, sẽ chẳng có một cái quái gì xảy ra dưới tấm drap ấy, nhiều khi chỉ là một cái gối, còn bệnh nhân thì đã rời phòng đi mua một cái gì đó để ăn trưa.

Trong khi đang cố gắng làm một công việc tệ hại nhất, đối diện một mình với một cái gì không còn nữa trên đời, tôi bỗng cảm thấy đói bụng cồn cào đến nỗi muốn té xỉu vào cái giường trước mặt. Tôi cố gắng chống lại cơn đói bụng (và cảm thấy có một bàn tay đỡ dưới bụng mình), thầm nghĩ: mình không thể té vào cái giường ấy, mình không muốn làm một cái gì giống như con người bất hạnh ấy, mình không thể là ông ta, mình đang sống. Dù đi ngược, mình đang sống. Ngày hôm qua tôi còn nhớ rằng mình đã hết sức bồi hồi khi xem một cái DVD ngắn nhiều hình ảnh phong cảnh đẹp trên thế giới, và bỗng dưng thèm đi đến những nơi đó một cách cồn cào muốn khóc. Tôi chưa bao giờ muốn chết cả, ngay cả những lúc đau khổ muốn chết, có lúc đã phải tự đánh mình một cách dã man để quên đi những hình ảnh đang làm mình quá đau khổ. Cuộc sống vừa kỳ dị vừa kỳ diệu, khi làm cho người ta hóa điên nhảy cẫng lên như một con nai đực động tình, khi làm cho người ta yên lặng một cách đáng sợ như những bệnh nhân Alzeimer đang lang thang qua những khu vực thiên thu của đời mình.

Căn phòng có một cái cửa sổ nhìn xuống đường, bên dưới là một con đường lớn xe chạy qua chạy lại suốt ngày, vài con đường nhỏ dẫn đến một công viên đầy lá úa, có lần tôi đã đến ngồi đó, trong chiều tà đang phai. Toàn cảnh của công viên ủ rũ như chiếc quan tài bỏ lại sau khi người nằm đó ra đi. Có một lần khi vào dọn dẹp căn phòng này tôi đã đứng tựa cửa sổ ngó xuống đường, có hơn một lần suy nghĩ có nên mở cửa sổ leo xuống dưới đó, thay vì vào một cái thang máy để xuống. Cái cửa sổ có thể là cứu cánh trong một hoàn cảnh khốn khổ. Tôi không nhìn vào cái giường nữa, tôi tập trung nhìn vào cái cửa sổ. Hôm nay có ai đó treo ngay trên cửa sổ một giỏ hoa, hình như đã héo rồi. Và tôi cố bươi móc cái đầu mơ màng của mình để nhớ lại giỏ hoa ấy đến từ đâu, trong cái cảm xúc lờ mờ nôn nao, tôi nhớ là một người đàn bà đã đi qua và để lại, trước khi đi mất hút vào phía sau cánh cửa ly biệt (tôi cũng nghe có tiếng nói: thôi hãy quên đi).

Tôi trở lại cửa sổ, với một tay dấu sau lưng, như đang thủ một con dao. Con dao tôi thường dùng để cắt hoa sau vườn. Chúng tôi có một vườn hoa, sản phẩm của suy tưởng sau nhiều năm làm việc mòn mỏi bằng trí óc, cho đến khi bắt đầu công việc bằng tay chân thì tôi mới khởi sự làm vườn. Tôi nhớ là tôi đã cầm lấy con dao này, không phải để cắt hoa như mọi khi, mà để cắt cổ một điều làm tôi đau như bị chém ngang hông. Tôi ngồi yên trong chiều tà, văng vẳng đâu đó tiếng ai hát Serenata bằng một giọng ca điêu tàn tựa như những chiếc thuyền gỗ mục đang trôi dạt vào quá khứ. Tôi thử nhúc nhích những ngón chân, nhưng nó đã bị tê liệt. Tôi cố gắng để nghĩ những điều mà người ta gọi là positive. Tôi hình dung những người bị bệnh ung thư thời kỳ cuối cùng đang chiến đấu. Tôi cố hình dung những suy nghĩ đang ở trong đầu họ. Họ biết rằng một ngày nào đó, một ngày gần thôi, không biết ngày nào, không biết giờ nào, sẽ đến, có thể là khi đang nằm trên giường mệt nhọc dõi mắt nhìn những con ruồi bay lang thang vớ vẩn ngoài sân, có thể đang nhắm mắt, nhưng không dám ngủ vì sợ chết, sợ trong lúc mình đang ngủ thì sẽ chết, sẽ không còn hiện hữu nữa trên đời, rồi ai sẽ mỗi sáng nhìn nắng lên, nhìn mưa bay, mở cửa phòng tắm, cởi áo quần, leo vào bồn tắm. Rồi ai sẽ pha cà phê, rồi ai sẽ… còn biết bao nhiêu điều muốn làm lắm mà mãi mãi chẳng còn bao giờ có thể làm nữa. Mãi mãi, một nỗi cô đơn nhàm chán hết biết (ngươi không biết rằng sự nhàm chán mà ngươi hình dung, đó là một niềm vui mà ngươi chưa bao giờ có được, tiếng nói nhỏ nhẹ bên tôi)

Khi tôi nhìn ra cửa sổ, tôi có cảm giác nuối tiếc. Như thể mình chưa kịp làm một điều gì cần thiết mà cơ hội đã qua rồi. Tôi đưa mắt nhìn thế giới với nụ cười trên khuôn mặt méo mó. Chắc chắn không đẹp hơn khuôn mặt của Quasimodo. Tôi hình dung ra hình ảnh tôi bước xuống những bậc tam cấp để đi vào một vùng thung lũng hoang dại không bóng người, như trong những lần tôi ngồi trên máy bay nhìn qua cửa sổ. Những thung lũng xanh tái, mênh mang và lạnh buốt. Tôi đã thoáng nghĩ: nếu mình bị quăng vào một nơi chốn như thế. Mình sẽ làm gì, tôi suy nghĩ thêm khi chân vẫn bước xuống. Ngày hôm qua tôi pha một ly cà phê theo kiểu một gã thất nghiệp rảnh rang nén cà phê chật ních vào cái filtre, đổ vào vài giọt nước sôi, rồi lại đổ vào vài giọt nước sôi, thẫn thờ đi qua đi lại, nhìn cái ly xem nó thật sạch chưa, rồi rờ cái ấm nước xem nước có đủ nóng chưa, rồi lại đánh vào cái bàn tay ngu ngốc khi nó bị phỏng. Tôi trở lại sofa mở TV lên xem, rồi trở lại bếp nhìn filtre cà phê đang khóc tức nghẹn vì chảy không được. Tôi thấy tôi không thể làm gì nữa, không còn lý do để tồn tại. Trong những lúc đó tôi cứ ngó quanh phòng và nhìn xem một con ruồi bay tới bay lui trong không khí đen sạm. Nhàm chán như một con ruồi. Tôi ao ước có một ai tình cờ đến để tôi chạm vào da thịt họ và biết mình vẫn còn sống (có một người đang đến, tôi vẫn chưa biết).

Tôi bỗng nghe có ai gọi. Ê. Lâu lắm mới có người gọi tôi. Tôi hy vọng mong manh rằng đó không phải là một con ruồi chán ngắt. Ê, tôi đáp lại. Đứng lại. Người đó nói, nhưng khoảng cách hơi xa nên tôi nghe không rõ. Tôi rất muốn chạy đi nhưng hai chân tôi bị níu lại. Bỗng tôi cảm thấy mình sợ hãi đến nỗi muốn khuỵu xuống, hình như người đàn ông nằm trong tấm drap trên giường bệnh đó đã leo ra khỏi giường và đang rượt theo tôi. Tôi nhớ là anh ta đã chết rồi mà, tấm drap không còn động đậy nữa, tôi nhớ rõ vậy. Qua khỏi ngõ cụt, tôi ngoái đầu lại và thấy một người đàn ông tóc đen rậu rậm như một người Do Thái thời cổ đang đứng cạnh góc phố. Tôi gia tăng tốc độ mà hai chân run rẩy như người trong cơn sốt rét. Tôi lại nghe anh ta nói một câu gì đó, giọng gấp rút, khiến tôi tò mò muốn nghe biết. Nhưng sự muốn chạy đi nhiều hơn sự tò mò. Vả lại, tôi nghĩ rằng mình chẳng còn cái gì đáng để tò mò nữa, mọi sự đã quá tệ hại, như một cái đèn dầu han rỉ vứt cạnh dòng suối. Khi niềm vui cuối cùng của đời tôi bị cắt đứt bởi một con dao nhọn, tôi đã dùng để tự vệ, tự băng bó vết thương đã bị nhiễm trùng. Tôi chạy vụt qua con đường dưới thung lũng xanh tái.

Tôi cố gắng quay đầu lại để nhìn lần nữa.

Ồ, anh chàng tóc đen râu rậm như một người Do Thái thời cổ vẫn đang rượt theo tôi, cố gắng nói lép nhép gì đó trong miệng. Tôi cố gắng đoán nhưng chẳng thể nào đoán nổi, tôi cố gắng chạy xuống nhanh hơn. Anh chàng rán chạy theo nhanh hơn nữa, gần bên tôi, gần đến nỗi tôi có thể lờ mờ đoán ra câu anh ta nói là, đừng chạy, người nằm trong cái giường đắp drap che kín mặt đó không phải là ngươi đâu, thì chân tôi đã bước xuống bậc cấp cuối cùng, vấp phải hòn đá và té lộn nhào.

Tôi té ngược, mông xuống đất, đầu lên trời.

Thế giới xung quanh tôi bỗng đổi khác, như có nhạc trong mây, và những tiếng cười cùng tiếng vỗ tay như trong một ngày hội lớn.

Tôi bật cười. Thì ra tôi đang nằm trên giường chứ ai. Cái giường nơi vợ tôi đã nằm và đã ra đi rồi. Tôi trên giường cười hóm hỉnh nhìn tôi đang đứng chết trân. Tôi lại cợt đùa tôi nữa, tội nghiệp tôi quá.

 

 

 

.

bài đã đăng của Trần Nguyên Đán


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch