Trang chính » Các số Da Màu định kỳ, Da Màu số 17, Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

sân khấu được đánh số 1.15.007

Trong thơ chúng ta có thật ít niềm vui — con gái của các thần linh
quá ít hoàng hôn chói lọi những gương soi những vòng hoa của mê đắm
chẳng có gì ngoài những thánh ca ảm đạm những lời lắp bắp vô loài
những bình tro trong khu vườn cháy rụi.
(Thơ Zbigniew Herbert – Lê Đình Nhất-Lang dịch)

Bình minh ở New York… Trong quán tình cờ, em và anh uống espresso sáng thứ bẩy New York chưa thức. Những trái tim ở đây thì mệt mỏi. Anh yêu chiếc ly men in bức họa của Chagall với người tình Bella bay bổng trên nóc giáo đường mầu hồng phấn của thành phố Vitebk mầu cẩm thạch. Trong lòng tay Chagall có con chim nương náu. Dưới chân Bella và Chagall mặt đất nở hoa nõn. Buổi sáng ở Third Avenue không nhìn thấy mặt trời nhưng anh có dấu son môi em để lại trên miệng ly làm vệt bình minh lạ.

Hoàng hôn ở New York. Gió New York lùa tóc em cầm nhịp cho những chiếc lá mang nắng cuối khi anh và em từ Greenwich Village trở về Second Avenue. Từng đợt chấn động của những chuyến xe điện ngầm rung dưới lòng đất cầm nhịp cho bước chân em. Anh và em qua những người đàn bà đi ngược đèn cấm. Mùi da thoảng mùi nước hoa ướp cho không khí Manhattan sấy khói. Anh và em qua những hẻm thủy tinh in đám đông hối hả. Những tòa nhà có những khuôn mặt lạnh và những nấc mây trên nóc phố chiều. Anh và em qua những cửa ren sắt khép kín đầy bí ẩn đẹp như chiếc quần lót ren đen em phơi gió đêm bên cửa sổ. Anh và em qua công viên Central Park có những con bồ câu thả hoang sống bấp bênh trên dây điện phố phường đang ăn vội lúa thừa từ miệng những con ngựa mầu bị bịt mắt. Anh và em qua những bao rác dựng ở gốc cây dọc đường về có mầu da trời và mầu báo đen. Rác ở New York thì có cả những tập thơ, những cuốn tiểu thuyết, kinh và hoa hồng. Anh và em qua những chiếc taxi có mầu hoa mặt trời chạy đôn đáo vòng mặt đồng hồ kiếm ăn. Anh và em qua chiếc xe cấp cứu hụ còi chắc chắn đang chở một trái tim thoi thóp lách giữa đường phố cả hai phía cùng kẹt. Anh và em qua một nhạc sĩ da đen thổi kèn đồng rỉ kiếm ăn bằng bạc cắc Summertime nghe mất mát chơi vơi.

Đêm ở New York… Anh và em qua khu Broadway xem chiếu bóng. Trong rạp có một con mèo đi lang thang. Cuối cùng ít người xem họ trả lại tiền vé. Anh và em xem Forever Tango — do một đoàn vũ công từ Argentina sang NY trình diễn — của chốn lưu lạc với những bài ca mang nỗi đau xa quê hương xa người tình. Anh và em qua một bảng quang báo nhấp nháy liên tục ghi số nợ của nước Mỹ từng phút chập chùng. Anh chợt cười một mình giữa phố đông không huyền thoại. Anh cũng nợ em dòng hoan lạc bàng hoàng trong bốn bức tường đêm được ghi trong bộ nhớ của óc anh. Anh nhớ chính cả niềm khao khát New York.

Địa ngục treo ở New York… Anh nghĩ tới cái địa ngục treo từ Z Gallerie nơi em chọn được một cụm hoa mầu tiết dê. Cô bán hàng có đôi mắt đợi cùng thẳm mầu lân tinh cũng không biết tên hoa nhưng hoa đẹp. Đẹp như lá bài cơ trong xấp bài của bà thầy bói có tên hoa lan xem chỉ tay và bói bài cho em để đoán những điều gì sẽ xẩy ra trong hành trình còn lại của kiếp người. Cuộc hành trình tới sở của anh hôm nay bắt đầu từ cột xăng Arco.

Xe anh thì luôn luôn cạn xăng như xác lính trẻ bị vét cạn máu trong những trận địa tàn sát… Arco quảng cáo với hàng chữ Fill Smart. Anh tự hỏi không biết đổ thứ gì cho mình thì được gọi là thông minh? Đổ cái gì cho trái tim mình để nó luôn luôn khao khát sống. Khi bị khoét khỏi lồng ngực nó vẫn đập mãnh liệt như tim rắn hổ bị khui ra ngâm trong ly rượu đế tanh mùi giết sống. Sự giết sống cũng bắt đầu từ khẩu Bug-B-Gone em mua ở Home Depot và anh đã dùng loại súng phun chất hóa học này phun chết một con sâu xanh nấp dưới cây hoa kèn mọc trước tượng cô bé chăn chiên đứng cô đơn dưới vòm hoa trắng lốm đốm trồng trước nhà. Con sâu đã chết trước khi hóa thành bướm, trước khi nó được tham dự vào cái hội mừng vũ trụ đang vào xuân ở đây. Bây giờ thì sự giết sống không chỉ xẩy ra ở tầng thấp. Nó đã được nâng lên ở tầng cao ngoài sự tưởng tượng ghê gớm nhất của các thi sĩ. Anh muốn nói tới cái Twin Towers ở New York mà trong ký ức anh đúng là cái địa ngục treo tạo bằng triệu tấn thép quằn, bằng trận bão lửa dập xuống từ trời lột da những xác chết, bằng trận mưa thủy tinh, bằng những sợi dây cáp động mạch của thành phố bị nung đỏ như được trui từ hồ lửa ngày Chúa Xét, bằng những đàn bướm quái bằng giấy báo và hồ sơ bay chờn vờn dưới bầu trời phủ tro xám, bằng mùi máu và thịt khét, bằng những cột khói ma làm đen những con hải âu ngực trắng như yếm lụa trinh nữ đang bay lượn trên vẻ đẹp của cầu Brooklyn, bằng khói quỉ làm trắng những phụ nữ da đen đang chạy giữa lòng phố Manhattan kinh hoàng.

Sự kinh hoàng ám ảnh đến độ trong cơn mơ dữ anh nhìn thấy rõ những con kiến cụt đầu đang loi ngoi giữa những trang kinh Koran đặc sệt máu trẻ thơ, những con chuột cống chết co quắp cạnh những con chuột của computers. Cả hai loại chuột đều bị thiêu sống. Trong Một Thời Chúng Tôi Là Lính/We Were Soldiers (anh và em xem ở Regal 16 vào một buổi tối đầu mùa xuân) trong trận đánh xáp lá cà, những người lính Bắc Việt đã bị thiêu sống trong lửa bom xăng đặc.

Trong một cơn mơ dữ anh cũng nhìn thấy rõ những giọt sữa ứa cùng máu trên đầu vú của một bà mẹ ôm con chết trên tầng cao. Những giọt sữa làm anh nhớ cuộc triển lãm khó quên của một nhà điêu khắc ở NY. Tác phẩm của ông là một dòng sữa chẩy xuống một tảng đá đen. Ông bảo anh sữa mẹ là thứ tinh khiết nhất và thiêng liêng nhất dành cho con. Ở tầng thấp, ở trên đồng trên rừng, ngón tay anh cũng sống sót qua những trận địa, qua những trại tập trung để bây giờ có thể lùa vào tóc em những buổi sáng lạnh, mang hơi ấm cho em.

Những ngón tay anh như những con ngựa bất kham chạy vào rừng đen phủ đầy bóng tối. Mà bóng tối thì không thể thiếu trong ngày tận thế ngày mà tiếng kèn đồng của các thiên sứ sẽ ré lên. Máu sẽ phủ biển. Bóng tối sẽ phủ đất. Chúng ta cũng tồn tại cũng yêu nhau trong bóng tối. Có ca sĩ hát bài hát mang tên The Horse With No Name. Như thế thì những ngón tay anh lùa vào tóc em là những con ngựa không tên như những đóa hoa mầu tiết dê ở Z Gallerie cô bán hàng không biết tên. Anh chỉ biết mắt cô gái có mầu lân tinh đang đợi một cái gì rất cùng thẳm…

bài đã đăng của Nguyễn Tiến Đức


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)