Trang chính » Các số Da Màu định kỳ, Da Màu số 15, Sáng Tác, Truyện chớp Email bài này

Giấc Mơ Trưa/Tiếng Nhạc

 
 
Giấc Mơ Trưa
Tôi biết Thành hơn năm năm rồi. Anh sang Mỹ theo diện HO của cha anh. Anh trông khá điển trai nhưng anh  bị điếc nặng. Mẹ anh cho biết bà sanh anh ở dưới hầm trú bom, máy bay dội bom ngày đêm trong hai tháng liền họ mới ra khỏi hầm, nên màng nhĩ anh bị thủng, và anh không được bình thường. Vì ít học và điếc nên anh chỉ xin được chân phụ cắt cỏ. Muốn giúp đỡ Thành, thỉnh thoảng tôi có gọi anh sang làm vườn hoặc làm những việc dọn dẹp nặng. Khi anh đến làm, tôi cứ phải nói lớn tiếng nhưng nhiều khi anh chẳng nghe được nên tôi phải viết ra giấy. Tôi nhận thấy anh chậm nhưng là người khôn ngoan. Một lần khi thay nước hồ cá vàng anh cho ý kiến: “Mấy con cá này nó sung sướng vì mắt nó lồi ra quá, chúng không nhìn xa được, chỉ nhìn nhau thôi.”
Một hôm làm vườn xong anh cho biết là anh sắp về Việt Nam để cưới vợ. Tôi tự hỏi lấy sang rồi làm sao nuôi. Gặp mẹ anh hỏi thăm thì bà cho biết là lần về Việt Nam hai năm trước, anh có gặp một cô anh rất ưng ý, nhà gái biết anh không có tiền nên sẵng sàng bỏ tiền ra lo mọi việc cưới hỏi và giấy tờ. Anh mới vào được quốc tịch Mỹ, bên Việt Nam hối quá.
 
Khi anh đem được vợ sang, cha mẹ anh làm một bữa ăn ra mắt bà con, bạn bè ở Mỹ, tôi cũng được mời. Lúc cô dâu chú rể đi chào bàn, tôi thấy cô khá xinh, mặt mũi sáng trưng, trong bụng tôi cũng thấy hơi lo. Không biết cuộc hôn nhân này sẽ được bao lâu? Hay lại như những chuyện “Việt KiềuVề Nước Lấy Vợ” không vui lắm mà tôi vẫn được nghe. Khi cô đến bàn, tôi thay mặt mọi người đứng lên chúc mừng. Chú rể vì không nghe rõ nên chỉ cười, cô dâu chắc cũng còn ngượng ngùng không nói một câu nào. Mẹ anh vội đỡ lời:
 
 “Xin cám ơn các cô chú, các bác đến dự tiệc vui với gia đình chúng tôi hôm nay. Xin cô chú, các bác thương và thông cảm cho vợ chồng cháu, một người điếc, một người câm.”
 
Có bàn tay lay thức tôi dậy.
“Em ngủ trưa mà sao ngủ lâu thế. Dậy đi ăn đám cưới cậu Thành chứ, trễ rồi.”
 
 

 
 
TIẾNG NHẠC
 
       Các cánh cửa đóng kín như bưng lấy mắt, người đàn bà sửa soạn nhan sắc trong bóng tối. Chị chọn cái áo lụa trong ngăn kéo, thay áo xong, chị thoa phấn, vẽ chân mày.
Anh đứng chờ chị, hối.
–         Em sửa soạn như thế đẹp rồi, làm gì nữa mà lâu thế?
–         Em xong ngay, anh đưa cho em đôi giầy mầu đỏ cho hợp với cái áo em mới mua tuần trước.
Anh đem đến cho chị đôi giầy, nhắc.
–         Em đã thoa son chưa? Cái áo này hình như cổ hơi trễ phải không?
Chị cười:
–         Không sao đâu, em còn trẻ mà.
 
Hai người ra khỏi nhà, vừa đi vừa nói chuyện, họ đi bộ ra chợ cách nhà không xa lắm. Đến một ngã tư, cả hai nghiêng đầu lắng tai nghe. Một điệu nhạc ngay chiếc cột đèn ở góc đường cất lên.
 
Anh biết đó là tín hiệu đèn xanh đã bật, anh quơ tay sang tìm tay chị, hai người băng sang bên kia đường.
 
Tiếng nhạc theo chân hai người cho đến nốt cuối cùng.
 

bài đã đăng của Trần Mộng Tú


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch