Trang chính » Các số Da Màu định kỳ, Da Màu số 15, Sáng Tác, Truyện chớp Email bài này

Điều xảy ra sau khi Chúa chết

tặng gia đình damau.org – Giáng sinh 2006
 
Sự tha thứ chỉ là một khái niệm tôn giáo, thật vậy. Người ta có thể giết nhau suốt năm, rồi đêm Giáng Sinh họ đi xưng tội và được tha tội. Đêm thánh là thời gian tha thứ, nếu chúng ta làm theo một thông lệ từ 2006 năm nay: vào đêm nay đến hang đá này – một cái hang nhỏ khoét vào lõm núi, nhìn xuống thành phố Peace City nơi những cư dân da màu đang chung sống, và cầu nguyện.
Ngoài hang những kẻ hành hương đang xếp hàng chờ đợi, người dưới núi vẫn tiếp tục kéo lên không ngớt. Con người có nhu cầu được tha thứ dù đó chỉ là nhu cầu tinh thần xa xỉ – không ai chết vì không được tha thứ, và dẫu được tha thứ chăng nữa, thì linh hồn nó đã hằn vết mực của tội ác, chẳng cách nào tẩy xóa.
Trong hang đá không có chúa hài đồng hay đức mẹ, chỉ có kẻ thù đang giáp mặt kẻ thù, nạn nhân và thủ phạm cùng đối thoại. Hai người đang ngồi, đối diện qua một mặt đá phẳng. Đây là mặt đá mà Môi-se đã gõ gậy vào và từ đó nước nguồn tuôn ra lai láng. Đó là một mặt đá kỳ dị, do tính tương đối của nó: mặt đá có thể thu hẹp hay khuếch đại, tùy theo khoảng cách giữa hai đối tượng, nó cũng tự biến hóa như trò ảo thuật để mô phỏng cảm giác giữa họ. Khi sự tha thứ xảy ra, thì như một phép mầu, tảng đá biến mất.
Hai người đang tranh luận. Đối thoại giữa họ vừa thù địch vừa thân mật. Ngôn ngữ của họ hầu như tối giản, hoặc không cần nói thành lời, như thể trước khi đi đến tình trạng này họ đã hết sức mật thiết và hoàn toàn thấu hiểu nhau.
Một người nói:
“Hãy tha thứ cho tao, mày ơi, phải tha thứ để được tha thứ lại. Sự tha thứ của mày không làm tội lỗi của tao nhẹ đi chút nào. Nhưng nó sẽ khiến linh hồn mày được trong sạch, đó là điều tao muốn và tao biết chắc.”
Người kia nói:
“Tao tin vào sự công bằng của Chúa, khả năng phạm tội phải cân bằng với khả năng tha thứ. Có chín tầng địa ngục và vô số tầng tội ác. Tội lỗi của mày quá ghê tởm đến độ nếu tao tha thứ cho mày, tao sẽ vi phạm tiêu chuẩn đạo đức của tao, và tao chẳng còn là tao nữa.”
Kẻ có tội gục xuống vì ô nhục. Tảng đá giữa họ bắt đầu cựa mình, trượt dài và đẩy họ theo hai chiều đối nghịch, chính giữa là một vực sâu hút. Vực sâu tan lỏng thành biển. Biển mang những đặc tính của vô vọng và bất khả. Giữa hai vách nước thăm thẳm, hai kẻ thù ngồi câm lặng bên bờ. Họ không biết bơi và mọi cố gắng gần nhau chỉ là tự sát.
Trong đêm thánh vô cùng đó là một hình ảnh phi thường: cái hang – cái thế giới đang chứa chấp họ – giờ quá bé nhỏ so với khoảng cách vời vợi đang nằm giữa họ.

20 tháng 12, 2006

 

bài đã đăng của Đặng Thơ Thơ


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch