Trang chính » Các số Da Màu định kỳ, Da Màu số 15, Dịch Thuật, Sáng Tác, Song ngữ, Thơ Email bài này

Một Người Đàn Bà Bolsa Ở New York / A Bolsa Woman in New York

 

 

 

Một Người Đàn Bà Bolsa Ở New York

 

tôi đi về miền đông bắc
ngược hướng những đàn ngỗng mặt đen
nơi nắng ấm đang đi trốn
niềm cô độc của những xa lộ Cali
và lời phán quyết của tài tử Hollywood.

tôi đi về miền đông bắc
nơi Việt Nam là một lá cờ đỏ sao vàng
bay cao từ thứ hai đến thứ sáu
ở Lãnh Sự Liên Hiệp Quốc,
làn vải phất phới trong gió Đại Tây Dương,
và hôm nay người tay nhắc đến:
“Việt Nam là nơi tổng thống Hoa Kỳ đang thăm quan,”
tờ báo New York Post chụp George W. Bush
mặc áo dài khăn đống và nụ cười gượng gạo.

nơi tôi đang ở, người ta gọi là
thành phố không bao giờ ngủ,
cổng gác đem nhân dân Hoa Kỳ đến với thế giới,
một thủ đô kinh tế,
hòn đảo tuyệt vời và kinh khủng nhất trên toàn cầu,
nơi những xe điện ngầm không đi vào quên lãng,
và là nơi ủ ấm mười sáu triệu con ngươi.

nơi tôi đang ở, những tô phở
được nấu bằng những phụ bếp
người Poóc-tô-ri-cô trong những nhà hàng
chủ Tàu; và khi tôi cất lời tiếng Việt
(vì thèm tiếng mẹ đẻ, ở đây không có chợ
Little Saigon và không có cô tính tiền gọi tôi bằng cưng)
để xin tương đen tương ớt
người ta nhìn tôi như một người
đến từ hành tinh khác.

những khoảng trời mùa đông
đang thở hắt bằng sương khói hiu quạnh
bốc lên từ đất.  Tôi tránh né cái lạnh
đang làm làn da nâu vàng của tôi bạc trắng,
và những hồng huyết cầu Thái Bình Dương co rút lại
bằng cách thầm đếm
trong đầu những lớp áo quần
vớ chân găng tay khăn quàng mũ nón
và suy tư không biết những cặp tình nhân
ở đây âu yếm mơn trớn thế nào.

Một cô bạn gốc Do Thái rủ tôi đi uống rượu vang
Bordeaux ở L’Colonial-một nhà hàng Pháp-Việt
(thứ tự như vậy: Pháp trước Việt sau) đang
thịnh hành với giai cấp thượng lưu ở Manhattan
ngày nay.  Ở đây người ta trưng bày
những tấm hình trắng đen trước năm 1954
chụp nông dân Việt Nam lam lũ
kéo xe chở những viên chức Pháp
mặc vét tông vải lanh trắng toát;
bạn tôi nhìn tôi khen hình đẹp quá phải không,
tôi ngụm vội Bordeaux và đi đôi luôn
một lát phó-mát gruyere cho hợp dân Tây;
nhưng hệ thống tiêu hóa Á Đông
của tôi phản đối. 

Khi khom người mửa ói
trong cầu tiêu, tôi nhìn thẳng vào
đôi mắt người đàn ông Việt Nam đang kéo
xe trong hình và bảo ông rằng
Pari, Luân Đôn, Nữu Ước sẽ không
bao giờ là Bolsa.
 

11/06

 

 

 

A Bolsa Woman in New York

 

I travel to the northeast
in the opposite direction as the black-masked geese
where sunshine is on a hiatus
away from the loneliness of California highways
and the judgement of Hollywood actors.

I travel to the northeast
where Vietnam is a red flag with a center red star
flying high from Monday to Friday
at the United Nations complex,
the fabric waving hellos and goodbyes in the Atlantic wind,
and today the news scatter:
“Vietnam is the country where the president is currently visiting,”
the New York Post debuts a snapshot of George W. Bush
wearing the traditional Vietnamese gown and head-wrap with an awkward smile.

where I’m staying, they call it
the city that never sleeps,
the gateway that brings Americans to the world,
the financial capital,
the most exquisite and horrific island in the world,
where subway cars are not forgotten,
and the homes nurturing sixteen million eyes.

where I’m staying, the pho noodle soup
are being made by Puerto Rican chefs
in Chinese-owned restaurants; and when I begin to speak Vietnamese
(because I crave my mother tongue when there’s
no Little Saigon supermarket and a cashier lady
calling me honey in the Southern dialect Vietnamese)
to ask for more Sriracha hot sauce and hoisin sauce
they look at me as if I’ve come
from a different planet.

the winter patches of sky
breathe quickly the harrowing smoke
that lingers above the ground.  I hide from the cold
that is making my yellow brown skin a flaky white
and shrinking my Pacific red blood cells
by silently counting
the layers of clothes, jacket, sweater, camisole,
pants, long johns, socks, boots,
mittens, scarfs, hats, earmuffs
and wonder to myself how lovers
are able to caress each other here.

A Jewish American friend of mine asked me to go drink some
Bordeaux at L’Colonial – a French Vietnamese restaurant
(yes, it’s written in that order, French first, Vietnamese second),
a current hotspot with the society crowd in
Manhattan.  Here they hang black and white photos
taken before 1954 of ragged Vietnamese farmers
pulling the carts on which seated French officials
in pressed white linen suits;
my friend looks at me and compliments the photos,
I take a sudden sip of the Bordeaux and recklessly
pair it with a slice of Gruyere cheese to fit in with this
Western crowd; but my Asian lactose-intolerant
digestive system rebels.

As I bend over to vomit into the toilet bowl,
I look straight into the eyes of the Vietnamese man
pulling the carts in the picture and tell him that
Paris, London and New York will never be
Bolsa.

 
11/06

 

 

 

.

bài đã đăng của Đỗ Lê Anhdao


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch