Trang chính » Các số Da Màu định kỳ, Da Màu số 13, Sáng Tác, Truyện chớp Email bài này

Rồng

 

Nghi thức cuối mẹ Irene Tuyết có thể làm cho đứa con có thể thu gọn đuợc trong một chữ, nhưng tôi tìm hoài không ra; nó chạy trốn vào sau chiếc của dày cui làm bằng gỗ gum đỏ đập ba búa cũng hoài công. Nó bỏ ra sau vườn khúc sông cạn lững thững xoải vài tay bơi là vào cập mạn phố chợ Footscray chưa ai soạn ca dao. Tôi thử hát ‘Cầm lá sông đi vào chợ Phút / Giây tim rơ rở cháy lụi tàn’. Không thể và là chưa được ca dao. Tôi thử lại, ‘Cầm lá sông hoai hoài u ẩn/ Rồng xứ Nam thơ thẫn gái mưa’. Lại trật. Chắc phải là 6/8. ‘Trăm năm phong dật xứ này/ Chợ ba mươi tộc ngày ngày spruiking.’ “Được rồi đó,” Sophie Nguyen nói. Sophie nói được là được. Sophie nói con người có số cả. Sophie mới mười bốn mà nói chuyện như bà già trầu Long Xuyên. Sophie không rơi một giọt lệ nào cho Carl Tran từ hổm tới giờ. Sophie bảo Carl đã về tới nơi. Sophie nói giọng Úc có hơi Huế. Tôi hát bốn câu âu ấu nhớ được

Con rồng vàng ngoài Huế
Con ngựa tế Bình Định
Tới đây chẳng lý mà làm thinh
Hát lên một tiếng với chúng mình cho vui
“Cái này là ca dao thiệt rồi,” Sophie nói. “Em chỉ lo cho mẹ của Carl thôi. Rồi mẹ Carl sống làm sao?” Có những câu hỏi không cách chi. Tôi bỏ thêm củi vào lửa. Lửa buổi chiều gầy khoáng ấm vẽ được. Nhưng Carmen-the-Curator thì giờ đã bỏ đi đâu mất sau “hết fund”. Studio Cộng Đồng nằm ở bìa sông nghe nói sắp bán cho MacDonald. Đám mây rồng từ phía Port Melbourne bay lên ngấp ngới có lúc ửng những vảy vàng. Người xứ này có từ ‘đuổi rồng’ – chasing the dragons. Carl là người đuổi rồng. Bao nhiêu người trẻ đuổi. Mark ở Morgue Footscray bảo giờ đã quen, không còn xúc động gì nữa. Thầy Minh Trí ở chùa Footscray nói cũng quen, bây giờ thấy một bác nào vào chùa khóc lóc liêu xiêu là thầy đi soạn một chỗ cho di ảnh với bình hương. Tôi vẫn chưa tìm ra chữ. Hai tháng trước đi qua La Vang, Mỹ Chánh, Triệu Phong, đường cao tốc Hồ Chí Minh, tôi có giương mắt tìm mẹ Gio linh mà không thấy. ‘Mẹ già không nói một cấu mang khăn gói mà đi lấy đầu/ Đường về thôn xóm buồn teo / xa xa tiếng chuông chùa gieo…’ Sophie chạy ra bảo “ Mẹ muốn tắm lần cuối cho Carl. Anh đun một nồi nước nóng nghe.” Con bé quán xuyến. Tôi đã có sẵn lò lửa sưởi tay. Lửa bay bay dốc dọc. Bây giờ tôi nhận ra lửa gần nhất với rồng, con vật Borges có nghiên cứu kỹ và nhất quyết liệt vào hàng dị thú huyễn tưởng.

TQ

bài đã đăng của Thường Quán


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)