Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới » năm bài thơ xuôi
Trang chính » Da Màu bộ cũ, Da Màu số 13, Sáng Tác, Thơ xuôi Email bài này

năm bài thơ xuôi

lòng tôi
thoắt có người đến với tôi ôm hôn tôi mà lòng tôi đau nhói. móng tay như vuốt chim ưng bấu chặt bụng dưới tôi. lòng tôi nát ngướu không ai hay. tôi không muốn hôn hay bị hôn như thế nhưng không thể khi đã muộn rồi
người ấy bỏ đi ngoe nguẩy đuôi dưới ánh sáng hồng . đuôi đen đen ngăn ngắn không lông ngó như đuôi lợn mà cũng tựa đuôi voi. chắc chắn hắn không phải khỉ. tất cả những con khỉ có đuôi đều đã bị lòai khỉ không đuôi thanh trừng . chắc chắn hắn là người hôm nay
lòng tôi vẫn còn dù máu mê trường đọan. hắn không lấy được lòng tôi. hắn hôn tôi như hắn hôn mọi người như hắn hôn mọi đồ hắn muốn. hắn phả mùi tanh tưởi từ trong lòng hắn và xoắn xít môi bầy nhầy như hai con đỉa trên miệng tôi. cổ họng hắn rin rít như rắn trong cơn dâm dật khóai ngất đơn giản
hắn không lấy được lòng tôi. có thể hắn đã thôi không cần lấy lòng ai. hắn đã mọc được đuôi. bọn người có đuôi đang đợi hắn trong lâu đài
tôi lò mò mài mài gõ gõ sỏi đá tìm cơm và âm thầm băng bó lại lòng mình trong bóng tối mờ mờ âm âm giọng ca họ Trịnh. nối vòng tay nối vòng tay
01/8/04

——————————————————————————–

niềm tin


và khi ấy có một người đi đến lò dò trong hẻm tối đạp lên đuôi con chuột cống nằm thoi thóp vì đói. con người này không biết chân mình đạp lên đuôi con chuột cống nhưng con chuột cống thì biết và nó dùng hết sức tàn quay mình lại cắn phập vào ngón chân út con người. máu nóng hổi. con chuột cống mút được mấy hớp máu trước khi bị hất văng đi. con người kêu ối khản đặc lọang chọang tiến lên mấy bước khom người nắm ngón chân út đau buốt . máu vẫn tươm ra âm ấm ướt mấy ngón tay lủng khủng. con người ngửi mùi máu mình rồi liếm láp máu mình. con người cắm cúi đi tiếp con hẻm tối. đầu kia con hẻm có ánh sáng le lói của một ngôi sao. con người muốn liếm láp thêm một chút máu mình trong cơn đói khát. máu như một niềm tin .
12/7/04

——————————————————————————–

tiếng hát
hành lang đèn vàng đục mờ mờ mà ấm cúng chỉ có một bộ bàn ghế dưới bóng đèn tròn lơ lửng trong gió đu đưa thỉnh thỏang xô giạt hai bóng chụm sát đầu thì thầm. hành lang dài lặng lẽ trông ra sân đôi cụm liễu bên kia là bệnh viện vẳng tiếng oa oa hài nhi có khi xào xạc cánh chim đêm và lá cây bàng già rơi bên hiên. em hát anh nghe nhé ! tiếng nàng như hơi thở lướt qua trước mặt chàng là hương lan trong mộng thoang thỏang mãi không tan hồ như trong tóc nàng thơm ra từ mỗi sợi vàng óng. giọng nàng trong vắt mảnh như tơ từ cần cổ thanh tú và từ khóe môi xinh đỏ ngọt ngào tựa nguồn sữa cao vút như tiếng sơn ca trên trời cao cao xa xa vọng vang tận đáy tim chàng dậy sóng thổn thức. em hát sérénade nhé ! ôi em tình yêu nào mê đắm thế và chất ngất bao diệu kỳ trong ánh đèn vàng tan chảy vai lụa là dưới làn tóc nàng lòa xòa tiếng hát say mê hồn chàng đang tan như một thỏi sáp ong giữa đêm sương. em hát sérénata nhé ! ôi em đêm thật bao la quá trần gian không còn ai ký túc xá sinh viên mất tăm những mái ngói và long lanh huyền diệu những vì sao mơ hồ thắp lên từ chiều hò hẹn như một nỗi đẹp mong manh không tàn phai. và thế chàng nàng chia tay dưới ánh đèn vàng mờ đục. bóng chàng trong đêm đi về chân trời sấm động ầm ì một cuộc chiến cuối kỳ địa ngục mà bàn tay còn run run nóng hổi đã nồng nàn day dứt nắm giữ tay nàng. vĩnh viễn tiếng hát trong tim chàng là kỷ niệm của hai người bạn thỏang hương lan tuyệt mộng như chứng tích một thời xuân hoang phế ấy. chúng ta không phải của nhau như chúng ta không yêu nhau. vậy đó nàng ơi mà cứ mãi một đời. chỉ thế thôi và cũng chỉ thế thôi tiếng hát một lần giữa hai người bạn. nỗi chết và tình yêu ám ảnh chúng ta êm ả và hung bạo thiêng liêng và phàm tục mãi mãi vẫn hồ như
20/6/04

——————————————————————————–

trên đồi
con ma ở đâu ra hình như lang thang đã lâu đến ngồi bên tôi. hương thơm là lạ một vùng trời. tôi đang ngồi một mình trên đồi. tôi cũng đã lang thang như vẫn lang thang suốt đời. trước mặt chúng tôi trên cao có một vì sao mọc sớm. mặt trời thoi thóp sau lưng chúng tôi.
vì sao lúc sáng lúc mờ khi biêng biếc khi vàng lợ chơm chớp như mắt nhìn . tôi không biết đó là mắt tôi hay mắt ma. sao không thêm một con mắt nữa, tôi hỏi. con ma nói sao mọc sớm chỉ có một thôi và một là ý nghĩa đầu tiên và cuối cùng của vũ trụ, chẳng gì có thể hai chẳng gì có thể ba.
mặt trời đã chết rồi. tất cả cùng chết theo lặng lẽ. mặt đất hơi rùng mình trong lúc cây lá trên đồi nhạt nhòa thở hơi lan man buồn thảm. vô số sao hiện ra trên đầu chúng tôi lấp lánh như những giọt nước mắt ứa trên mặt người chết dưới đáy huyệt tối. vì sao mọc sớm mất tích đâu không tăm hơi.
hương thơm mỗi lúc một lan tỏa. hốt nhiên tôi thấy mình đang khóc trên vai con ma. bờ vai lụa là dịu ấm như lòng mẹ. tôi muốn bập bẹ ma ma. trái tim tôi tan ra thành máu nóng hổi trong nỗi đau thương tràn ứa khắp thân mình.
mỗi người một phận mồ côi đi cho hết đời mình chẳng kể quê hương gì hay lịch sử nào. người là một nỗi cô đơn trong vũ tru bao la cô đơn không bắt đầu cũng chẳng tận cùng. người chứng thực mình trong trơ trọi.
tôi xuống đồi dưới ánh sao. những ngọn đèn đường đợi tôi. và người lính gác đêm hỏi tôi giấy tờ. tôi trình giấy tờ. tôi về nhà. và tôi đi ngủ.
03/9/04

——————————————————————————–

bên kia chân trời

* Truth is a pathless land. (Krishnamurti)
phi trên lưng một con ngựa . rạp người phi tung bốn vó trên trảng cỏ xanh . phi như điên về chân trời quê nhà . phi trên lưng con ngựa trắng. phi trên lưng con ngựa trắng như bông như tuyết như mây dưới trời cao rộng . phi như bay như bay phần phật đôi cánh mộng . ôi ngựa trắng yêu kiều và hùng mạnh tung vó lên cao nữa nhanh nữa xa nữa trong không gian qua thời gian . đạp đổ mọi giới hạn mọn hèn bay qua những trường thành vạn lý . dẫm nát dưới chân mi những ranh giới tuân phục tầm thường . vất hết lại sau lưng mọi nghĩ suy vụn vặt và những tư tưởng thấp cao của tất cả mọi vĩ nhân tiểu nhân trăm năm triệu năm những đền đài bia mộ những thần thánh yêu tinh những anh thư gái điếm những giả kịch chính kịch những câu thơ xảo mị những ca khúc chầu văn những lý lịch ba đời những con kênh thối những rác rưởi núi đồi . vất. phi. giữa sống và chết đến một kết thúc nơi chân trời khao khát một chưa biết vô âm vô thanh vô dạng vô hình là ý nghĩa bay về với tuyệt vọng tìm về lại vô minh . có thể bắt đầu của một tộc người trên mặt đất hồi sinh. có thể bắt đầu tình yêu. có thể bắt đầu niềm tin . quê nhà của chúng ta ở bên kia chân trời xanh có thể là lỗ đen có thể là big-bang đang chờ và dành cho những người điên quá nỗi bi thương và phi lý và cô đơn và đang chết tức tưới âm thầm
và/nhưng ngựa trắng không phải là ngựa. mây tuyết không phải mây. cỏ xanh không phải cỏ. tất cả đều lừa phỉnh như trò đùa gian ác tinh xảo. thực ảo như đuôi lợn thập thò khi có khi không lúc dài lúc ngắn tùy người tùy ngợm minh minh u u . rồi lại như mèo trắng mèo đen đều là mèo cả cũng đều không phải là mèo cả nghĩa là cũng là chó cả hay là người cả vậy thôi . ngay chân trời cũõng không phải chân trời vì chính bầu trời cũng ảo như là nắp nồi chưng cất . và bên kia chân trời chỉ là sau lưng mình dựng ngược mớ lông đuôi ngựa phi như bay về quê nhà monitor nửa đêm uống thuốc tâm thần …
Krishnamurti sống lại quằn quại rên la những giờ điểm đạo …
22/4/04
npt.

bài đã đăng của Nguyễn Phan Thịnh


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)