Trang chính » Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 12, Sáng Tác, Truyện chớp Email bài này

Chiếc răng sữa

Âm thanh nhỏ, loạt soạt như mảnh vụn của cơn mộng đọng lại thính giác bắt ông tỉnh giấc. Cửa sổ buông sáo, khép màn. Gian phòng kín bưng, đen kịt. Tiết đông bên ngoài không một hơi gió chướng. Thời gian tan vào không gian, chùng xuống nỗi tịch mịch lớn. Ông hé mắt nhìn mặt đồng hồ báo thức. Kim dài, kim ngắn và những con số ánh lân tinh báo hiệu ngày sắp sửa sáng. Không dưng ông có cảm tưởng thấp thỏm chờ ngóng. Ai, điều gì, không rõ. Nhưng mới, khác, rất khác với những sự việc, những nhân vật ông đã nhiều lần chờ ngóng trong quá khứ. Rất nhiều thứ, nhiều người đã hẹn, nhưng không tới. Chẳng hề gì, vì nghề nghiệp trong đời sống này đã được ghi rành rành trong hồ sơ cá nhân ông ở nhiều sở bộ thành phố: bộ lao động, bộ xã hội, ty y tế, sở hộ tịch, … mà ông đã đeo đuổi đằng đẵng gần bốn mươi năm dài: Chờ Tại Gia. Việc làm đơn điệu, mỗi ngày bảy tiếng ba mươi tám phút theo qui luật lao động cập nhật, ông phải ở nhà gác điện thoại, sẽ có người liên lạc hẹn gặp ông để chuyện vãn. Họ, những kẻ cần một người biết lắng nghe để tâm sự về những biến động ngổn ngang của cuộc sống. Ông, một trong số ít những người hội đủ tiêu chuẩn để làm cái nghề không được ưa chuộng này: kiên nhẫn, vui vẻ, và quan trọng nhất, biết gợi chuyện. Việc làm cần thiết cho nhu cầu tâm linh như vậy, ấy mà, ông bị thất nghiệp đã hơn hai năm nay. Lý do thật ra cũng dễ hiểu thôi, vì trước đó, đôi khi nhiều tháng dài mới có người gọi điện xin cái hẹn gặp ông. Oái oăm thay, nhiều người lại yêu cầu ông giữ kín lai lịch cũng như nội dung buổi nói chuyện. Ông buộc lòng ghi trên giấy tờ khai việc thường nhật vỏn vẹn hàng chữ: ‘‘Chuyện vãn với một người khuyết danh.’’
Rồi, cái ngày ông không chờ đã tới. Ông được sở hành chính thành phố thông báo, việc làm của ông bị cắt bỏ vì ngân khoản thiếu hụt. Từ đó ông thất nghiệp.
Tuy vậy, theo thói quen nghề nghiệp, ông vẫn chờ.
Thứ âm thanh bắt ông tỉnh ngủ sáng nay không phải tiếng chuông điện thoại rất nhiều lần vang dội buốt óc trong giấc mộng hằng đêm, mà chỉ là chuỗi tiếng động rón rén, gần như rụt rè của một sinh vật quen thuộc. Ông cố hình dung. Âm thanh nghe như tiếng chân từ một góc tường vôi bước ra, dò dẫm lên sàn gỗ xiên xéo nhiều vết trầy trụa của quá khứ. Đôi khi ông tình cờ giẫm lên một phiến gỗ lỏng lẻo, vang kót két, nghe như lời trách cứ. Quá khứ của kẻ khác, những người không muốn nêu căn cước, ông đã nhẫn nại lắng nhe, còn quá khứ của riêng ông lại bị ông lãng quên, như quyển sách chỉ còn lại độc nhất tờ bìa đậm nét hai chữ ‘‘Hồi ký’’.
Ông lắng tai. Âm thanh sột soạt lại vang lên. Và lần này, bất ngờ kèm theo tiếng ‘‘chút chít’’ khe khẽ, tỉ tê, kể lể. Ông khép mắt xoá tan đêm đen trong gian phòng lưu xứ bưng bít. Không gian từ từ nhuộm sắc. Thời gian thoáng chốc quay mòng hai chiếc kim dài, kim ngắn quanh những con số rực rỡ màu nắng nhiệt đới. Quê nhà ông, một thuở nóng ẩm, đầy gián, thằn lằn, muỗi, kiến. Và chuột. Bất giác ông kêu khẽ, chao ơi, những con chuột thời ấu thơ xa lắc xa lơ ấy!
Sáng ra, ông tìm thấy trong góc phòng ngủ, trên sàn gỗ xiên xéo nhiều vết trầy trụa, một vật gì anh ánh sắc trắng. Ông giơ ra luồng sáng đầu ngày, se lòng nhận thấy một chiếc răng sữa.
Từ hôm ấy ông khởi sự viết hồi ký, bắt đầu với dòng chữ: ‘‘Có con chuột nhắt đem trả lại tôi chiếc răng sữa hàm trên mà tôi đã ném vào gầm giường bốn mươi lăm năm về trước ở quê nhà…’’

NND
(tháng 11. 2006)

bài đã đăng của Ngô Nguyên Dũng


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)