Trang chính » Các số Da Màu định kỳ, Da Màu số 12, Sáng Tác, Truyện chớp Email bài này

Tình Yêu trước ngày Tận Thế

Họ bất chấp mọi sự để yêu nhau. Mối tình giữa Barbara Bush và Omar Bin Laden là tình yêu oan trái nhất trong lịch sử, huy hoàng hơn hẳn thời đại Shakespeare. Mối đại thù giữa hai dòng họ đã vượt quá màn đấu kiếm thời trung cổ, tình yêu của họ được chiêm ngưỡng từ góc độ toàn cầu và được chiếu rọi bằng hào quang nguyên tử.

Trước khi tự sát, Barbara hỏi Omar:
“Omar, hãy nói cho em biết, điều chúng ta đang làm thật sự có ý nghĩa gì?”
Omar với quầng mắt sâu bí ẩn và nụ cười nửa miệng trầm mặc của cha, sửa lại tấm khăn che đầu trên tóc Barbara:
“Với những người đi nhà thờ, đó là cuộc tấn công vào thành trì tôn giáo. Với những người cuồng tín, đó là châm ngòi nổ thế chiến thứ 3. Với những người nhân bản, đó là khởi đầu của hòa bình. Với những người lãng mạn, đó là một tình yêu bất tử.”
Barbara quỳ xuống để nói lời xưng tội cuối cùng, lời xưng tội làm toàn bằng dấu hỏi:
“Nhưng sự bất tử này là của chúng ta – Barbara và Omar, hay của con gái Bush và con trai Bin Laden, hay của thánh Ala và Giêhôva, hay là của những điều gì khác? Và chúng ta chỉ thêm thắt vào sự bất tử của người khác bằng cái chết của mình, thì điều này có nghĩa lý gì? Và sự bất tử này thuộc về đâu, về chúng ta, hay thuộc về lịch sử?”
Omar vung tay lên, lần đầu tiên trong suốt 21 thế kỷ dài người ta mới thấy lại một thanh gươm sáng lòa như ánh chớp, mỏng tang như ranh giới giữa sống và chết, tồn tại uy nghi ngoài ngôi lời:
“Thanh gươm Yết Lam (*) này sẽ cắt lìa chúng ta khỏi quá khứ, sẽ tàn phá mọi gốc rễ, sẽ lột sạch những màu da, để sự bất tử này chỉ thuộc về chính chúng ta là những kẻ đã sẵn sàng trả giá.”
Họ yêu nhau lần cuối, dữ dội và điên loạn, trước sự chứng kiến của những linh hồn chết oan. Họ khóa chặt môi nhau và ném số mệnh mình vào nhau như đút gọn chiếc chìa vào ổ khóa. Trong tư thế đó họ cùng cầu nguyện và đọc Kinh Tình Yêu, là chương cuối cùng của kinh thánh và kinh Kô-ran nhập một. Họ không cầu xin được tha thứ và cả nhân loại được tha thứ. Họ chỉ cầu xin cho cha họ, như Giê-su đã cầu xin cho cha mình: “Nguyện rằng bằng cái chết của Con, cả nhân loại sẽ tha thứ cho Cha, là Đức Chúa Trời và những sáng tạo của Người. Amen.”
  

(*) The sword of Islam, một biểu tượng mang ẩn dụ văn chương theo cách nhìn của tác giả.
(**) Phỏng theo Shakespeare:
For never was a story of more woe
Than that of Juliet and her Romeo

bài đã đăng của Đặng Thơ Thơ


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch