Trang chính » Các số Da Màu định kỳ, Da Màu số 12, Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

Sao trong vạt áo

 

Chúng tôi thường xuyên tụ họp tại nhà anh chị Đỉnh. Hai tháng một lần. Lúc nào cũng chừng ấy người. Đoan, có chồng, hai con. Khang, còn độc thân. Xuyến, đang trong thời gian đính hôn. Trang, người luôn miệng tuyên bố, không bao giờ lập gia đình. Và tôi, kẻ đã từng dõng dạc hô khẩu hiệu: ‘‘Thà mình phụ tình, chứ không để tình phụ.’’
Thỉnh thoảng số người hiện diện lên xuống chút đỉnh. Kẻ vắng mặt vì lý do nọ kia. Thêm khách lạ, là bạn của ai đó. Nhưng tôi nhớ, từ dạo chúng tôi bày trò họp bạn kiểu này tới giờ, chỉ một lần khất hẹn vì thời tiết xấu. Cái lý do gặp nhau? Không ai nói ra, vì chẳng người nào thấu đáo. Chỉ biết chúng tôi là những kẻ đã từng vượt biên cùng chuyến ghe, lên đảo trú cùng trại, và sang đây, cuối cùng định cư lập nghiệp cùng tỉnh bang. Có đôi lúc xảy ra vài xung khắc khó tránh. Nhưng được hàn gắn ngay sau đó, minh bạch, sòng phẳng trước mặt mọi người. Thế nên, chúng tôi không có một riêng tư nào để giấu kín. Gần như vậy.
Chẳng hạn chuyện tôi từ lâu ngắm nghé Trang, ai cũng biết. Tôi và Trang chung bản tính, ngang bướng ngoài mặt nhưng yếu đuối nội tâm. Cùng từ cực, nên khắc khẩu. Trang vẫn trêu tôi bằng cách ngân nga ca khúc ‘‘Hai phương trời cách biệt’’. Tôi trả đũa, ngâm thơ Quang Dũng, ‘‘Đôi mắt người Sơn tây’’. Gốc gác Trang từ đấy. Khoé nhìn Trang ‘‘u uẩn’’ ngây dại, ‘‘luân lạc’’ đôi ngả vì lác mỏng, nhưng duyên dáng vô cùng. Cộng thêm cái lối xử sự đôi khi thẳng thừng, gẫy gọn của Trang càng khiến tôi cảm kích. Tôi thích mẫu phụ nữ đừng quá nhu mì, biết mình muốn gì, và quan trọng hơn cả, không lắm lời. Ai cũng công nhận, Trang đậm nam tính. Tóc cắt ngắn, gáy húi chữ M, nhuộm lọn màu đồng. Y phục kiểu thể thao. Không một món nữ trang, ngoài chiếc vòng tay da nâu khắc hoa văn ai-cập, kỷ niệm lần du lịch bắc Phi. Trang đã từng bộc bạch, vẫn sống vậy vì còn lưỡng lự, chưa biết chọn bạn đời là người đồng hay dị tính. Những sở thích dục cảm cá nhân này, chúng tôi không hề tránh né, ngược lại vẫn bộc trực dùng làm đề tài tranh luận khi họp mặt. Cả những xung đột trong gia đình Đoan.
Đoan thành gia thất với Tiệp đột ngột, khó ngờ. Sau đó vỡ lẽ, vì Đoan lỡ thụ thai ‘‘tiền dâm’’ nên ‘‘hậu thú’’. Trang thường xếch môi bêu riếu chuyện này, viện cớ:
- Bà già đầu còn dại, ngủ nghê với trai không chịu ngừa thì rán mà nuôi, cứ gì phải lấy nhau?
Đoan dịu dàng:
- Đành vậy, nhưng Đoan có ân hận chuyện chi đâu?
Câu nói lạc lõng, trật nhịp làm mọi người ngơ ngẩn. Chị Đỉnh góp ý:
- Chị thấy gia đình Đoan Tiệp như vậy là được quá rồi. Mấy ai mẫu mực như anh Tiệp?
Thật vậy, Tiệp là người cha gương mẫu quá độ. Mọi chuyện trong nhà, anh tất bật gần như trọn vẹn. Đưa đón con đi học. Đi chợ, làm bếp, giặt sấy quần áo. Chưa kể những việc dành cho đàn ông như đóng cái kệ sách, thay gạch hiên nhà hay xem sửa cái đèn xe cháy bóng. Hỏi tại sao, Tiệp đáp, cô ấy có biết làm cái gì đâu. Vì vậy, Đoan đi làm về, chỉ trông con, phụ bếp, dọn dẹp nhà cửa qua quít. Hiếm ai có được đời sống vợ chồng như thế, nhưng dường như Đoan không mấy vui. Niềm u uất lộ rõ trên gương mặt đã ngoài bốn mươi mà vẫn tươi mịn, không cần che lấp bằng mỹ phẩm. Những khi Đoan ngồi cạnh Trang, thấy chênh vênh khác biệt. Một Đoan đằm thắm chịu đựng, một Trang sôi nổi phản kháng. Vậy mà, lạ thay, trong dạ tiệc hôn lễ Đoan lần đó, lúc tôi choáng váng hơi men, ra ngoài hóng chút hương đêm thì gặp Trang đứng tựa trụ đèn tắt bóng. Kiểu đứng rụt vai, khuềnh khoàng là lạ ấy chỉ mình Trang có. Khói thuốc hắt ánh đèn bảng hiệu nhà hàng, thỉnh thoảng cờn lên chợn vợn. Tôi lân la tới gần, hắng giọng hỏi, Trang phải không, cho xin điếu thuốc lá. Trang quay nhìn. Tôi ngỡ ngàng thấy hai dòng nước mắt chưa khô trên gương mặt điểm trang mỏng. Tôi che bối rối bằng khoé cười lệch lạc. Trang thành thạo búng mẩu thuốc ra xa, gượng giọng:
- Bạn cho mình mượn tạm sáo ngữ ‘‘bụi nó làm cay mắt’’ để biện hộ.
Tôi lí nhí:
- Mình giúp được Trang chuyện gì?
Trang gắng cười :
- Không ai giúp Trang được đâu. Thấy Đoan có đôi vui vầy, mình mít ướt xúc động đó mà.
Tôi cười hoạ, tin lời Trang, nhưng cảm thấy lấn cấn sao đó. Tính Trang đâu dễ uỷ mị như vậy. Dẫu gì đi nữa, Trang vẫn làm tôi chùng lòng. Khoảnh khắc ấy, tôi thoáng rùng mình nhớ lại người bạn thời hoa niên. Cũng hai dòng nước mắt đêm trước ngày tôi vượt biên. Xóm nhỏ tù mù chia nhau điếu thuốc nội hoá. Tiếng ai ho húng hắng. Khói thuốc cay xè hay cảm xúc ly biệt đang đọng nhoè khoé mắt? Bạn tìm nắm tay tôi, thắt lại. Tôi ngoảnh mặt, cố nén âm thanh nấc nghẹn trào dâng. Ngón tay ma sát gây gây thứ cảm tính lạ hoắc lạ huơ làm tôi sờ sợ. Đốm lửa trên môi bạn loè lên. Hai vòm mắt long lanh thú hoang rồi tắt ngúm. Kỷ niệm chia tay, giờ đây, vờn hiện trên gương mặt Trang. Tôi bỡ ngỡ nhận ra, có lẽ mình đã chạm được, sờ mó, nắm lấy lớp vỏ căng mọng, láng lẩy, ẩm sự sống của thứ trái cấm đang độ chín. Điều này khiến tôi ngờ ngợ, không biết mình đam mê Trang hay tơ tưởng hình bóng bạn đọng ám trên gương mặt, qua cử chỉ đậm đà nam tính ấy?
- Dương đưa Trang về được không?
Trang nhỏ nhẹ hỏi. Tôi thở ra:
- Lỡ cụng ly hơi nhiều, không được đâu Trang. Tụi mình còn hợp ca liên khúc tân hôn mừng Đoan và Tiệp nữa.
Trang cười hắt:
- Còn ca với xướng nỗi gì. Cạn vui rồi!
Chữ ‘‘cạn’’ Trang dùng nghe lạ tai. Tôi đùa:
- Thì rót thêm cho đầy.
Và tôi cắp tay Trang, thúc:
- Mình vào trong nhảy đầm đi! Du dương như tình nhân vậy!
Trang nức cười, bảo tôi thả dê không đúng không gian thời gian chút nào. Tôi rực vui vì thấy Trang tươi mặt trở lại. Ôm Trang trong tay, tôi rờn rợn thứ cảm xúc chưa tượng hình, phôi thai vẩn vơ như hai tế bào âm dương đang hối hả tìm nhau.
Giờ đây, vẫn tìm nhau, dù đúng hạn hai tháng lại gặp tại nhà anh chị Đỉnh. Hai người tìm rồi gặp lúc tuổi đã phai xuân, không thể có con. Gia cảnh anh chị trước đó như thế nào, chúng tôi không ai biết, chỉ nghe kể lại, rằng họ có gia đình con cái đàng hoàng, nhưng bỏ, rủ nhau vượt biên. Tôi không tin, vì tướng mạo chị Đỉnh không phải hạng vô tâm. Người ta có thể đoạn chồng lìa vợ, chứ không đời nào xa con. Chị Đỉnh hơi thấp người, đẫy đà, kính cận năm độ. Chị ngâm thơ vô cùng truyền cảm, giọng ấm chứ không ‘‘gai góc sinh tố C’’, kiểu nói của Khang. Chị hiểu đó là lời khen, cười nhíp mắt. Nụ cười chị mãn khai phơi phới. Không như nét cười của anh Đỉnh, nghiệt làm sao. Anh nói năng chừng mực, xềnh xoàng mà không cẩu thả. Tôi thích anh ở chỗ anh biết lắng nghe, không chì bấc vặt vãnh. Anh chưa già khứu mà tóc gần như bạc trắng, lại thưa, thấy lộ da đầu. Trông anh giống ông giáo thuần lương, chăm rắp bảo vệ nền nếp thánh hiền.
Không hẳn vậy. Chưa châm đúng huyệt đó thôi. Có lê la nhắp rượu chia mồi, chuyện vãn dê ngỗng cùng anh, mới biết ‘‘cái tôi’’ tiềm ẩn bên trong. Anh ‘‘kết’’ cô-nhắc ngâm sâm trắng. Thức nhắm không cần cao lương. Cánh gà ướp muối rang khô, trước khi trút ra dĩa, cho vào lát bơ ngũ vị. Thơm có mà điếc mũi. Thông thường cuộc rượu chỉ cho đám đàn ông, chị Đỉnh lo phục dịch. Năm thì mười hoạ mới có Trang ráp vào. Không ai nói ra, nhưng tôi đoán, tất cả đều coi Trang như người cùng phái, cho xáp lá cà tuốt. Nói vậy, cũng hiếm khi Trang tửu chiến với tụi này. Đủ đô, khẩu khí phun ra có mà rỗ mặt. Chuyện anh Đỉnh kể thường xách động dục cảm. Tính phóng dật, xa xí thân xác lồng khung cảnh hoành tráng, diễm tuyệt như Đường thi trong ‘‘Hồng lâu mộng’’. Cái anh công tử bọc điều đó, ăn chơi miết, chẳng thấy làm lụng gì, điển hình tâm trạng đa số đàn ông. Bao nhiêu vốn liếng, cần, đem ra thí sạch trong chiếu bài nhục dục chỉ có được chứ không mất. Nhưng có điều…
Nói tới đó, anh Đỉnh hạ giọng:
- …các cậu để ý chuyện này, đàn bà cảm nhận khác, phức tạp như câu đố mẹo. Họ thích cái gì cũng phải nhẹ nhàng, thơm tho, từ tốn. Và nhất là, phải làm sao gây cho họ cảm tưởng được quí trọng. Không dễ đâu nhá! Vì nhiều người, khi gần đàn bà, ưa thốt lời cục súc, thích động tác mạnh bạo. Đánh nhanh, đánh mạnh, đánh tanh bành hàng ngũ đối phương, ấy là mục tiêu của bọn đàn ông.
Cả bọn ngoác cười khoái trá. Tôi ực một hơi cạn. Chung rượu ly hương không phải thứ bình dân làm bằng đất nung hay loại sang trọng bằng men sứ, mà là sản phẩm thuỷ tinh chế tạo hàng loạt, miệng viền chỉ vàng, thường thấy trong các siêu thị giá hạ. Trông chúng quê mùa, lạc điệu giữa đám bát đũa thuần đông phương. Chén tương ớt hình chữ nhật tráng men trắng. Dĩa quả trám màu lam nhạt ánh hạt dưa bày thức nhắm, miệng gác so le dăm đôi đũa tre, cán dặm hình lá trúc. Trăm lần như một, mang mấy thứ này ra, chị Đỉnh đều cất tiếng, mua ở phố Tàu bên Amsterdam.
Tôi thường để ý tới những tiểu tiết tĩnh và động, khi câu chuyện không còn hợp ý tôi nữa. Chẳng hạn, hươu vượn mấy chuyện cấm đàn bà xong, các bạn tôi xoay qua trao đổi kinh nghiệm về máy vi tính. Tôi có một giàn thuộc loại cổ ngoạn, dùng gõ chữ, liên lạc điện thư và vào internet thăm thú nọ kia. Ngoài mấy món đó, tôi ngọng.
Lũ tĩnh vật chén đũa đập vào nhãn quan tôi trước tiên. Tôi thích những bộ ẩm thực men tốt, sắc nhã, hài hoà với thức ăn và khăn bàn; hơn thế nữa, với nhân vật sử dụng chúng và không khí cuộc đàm thoại. Lũ chúng tôi tuyệt đối không thích hợp với những món ‘‘mua ở phố Tàu’’ của chị Đỉnh. Bàn chuyện cấm kỵ, người nói nhấn giọng trầm bổng ra vẻ từng trải, kẻ nghe đẫn mặt hứng lấy, tạc dạ. Khi ấy, tôi tế nhị quan sát những vành tai. Ngộ nghĩnh quá chừng. Vành trong, vành ngoài mỗi người khác nhau trời vực. Có điều, chúng không gây ấn tượng nào về cá tính. Cái vành dỏng ra mỏng quắt, trơn láng của anh Đỉnh không lẽ nào biểu dương tính điềm đạm bên ngoài mà sôi nổi bên trong? Còn tai Khang dầy cui, úp vành, phớt lông măng, trái tai ngâng ngấc là sao?
Cũng như tôi và Trang, Khang là một ‘‘tinh cầu lẻ loi trong vũ trụ ta bà’’ này. Tính Khang khép kín, nghe nhiều hơn nói, tĩnh nhiều hơn động. Nhưng không hiểu sao, tôi vẫn kết thân được với anh. Khang có đầu tóc đẹp, đen dầy và gợn sóng tự nhiên. Khuôn mặt anh thoáng nét tây phương với sống mũi thẳng và vòm mắt sâu, lớn. Có điều, nụ cười Khang thiếu tươi mà gượng gạo như kịch sĩ không nhập vai. Nét mặt ấy thường vướng vất khắc khoải. Hơi khó hiểu, vì qua được đây rồi, anh lo giấy tờ bảo lãnh bố mẹ và người em gái. Giờ, gia đình đoàn tụ đã nhiều năm nay. Khang đàn hát trội nhất bọn. Đâu đã lớn tuổi mà sở thích âm nhạc của anh hơi lạ: chuộng nhạc cổ điển tây phương và nhạc thính phòng việt nam. Những bài anh nghêu ngao nghe lạ tai quá chừng: ‘‘Nhớ bạn’’ của Vũ Thành, ‘‘Hẹn một ngày về’’ của Lê hữu Mục hay ‘‘Nhạc sầu tương tư‘‘ của Hoàng Trọng. Chưa quen, hơi khó tiêu vì giai điệu chuẩn mực, cổ thời. Bắt được cái tinh anh rồi, sẽ nhận ra điểm giao âm tuyệt vời giữa nhạc và lời. Nếu có thêm giọng ca chuẩn và nhạc đệm kỹ lưỡng, sẽ hoàn hảo. Khang hát có chỗ còn vụng, đàn có nơi còn lệch, nhờ chất giọng ấm nên truyền cảm.
Khang không uống được nhiều rượu, vài chung mặt đã bừng, nhưng thích đàn đúm nên cuộc nhậu nào cũng tới. Nghe người khác gọi mình là ‘‘vua phá mồi‘‘, Khang chỉ tủm tỉm. Cuộc bàn luận về máy vi tính dứt lúc nào, tôi chẳng hay, khi nghe một người cao giọng hỏi: ‘‘Hả, Khang cũng bị tù cải tạo nữa à? Sao vậy?’’, tôi mới lắng tai.
Khang nhũn nhặn:
- Mình có đi lính bao giờ đâu mà cải tạo, ở tù vì tội vượt biên đó mà.
- Đâu vậy?
- Duới Rạch giá.
- Hôm đó đội tù đi phát quang. Nắng chang chang, không một bóng mát. Thừa lúc thằng cai tù vắng mặt, mình trộm dừng tay, cắm xẻng, thừ mặt nghĩ ngợi mông lung. Lâu rồi không có ai thăm nuôi. Buồn đúng là ‘‘tận cùng bằng số’’, các bạn ạ! Chắc bộ mặt mình lúc đó thê thảm, đáng thương lắm. Chợt nghe tiếng ai trong trẻo bên kia sông vọng qua:
‘‘Anh có chuyện gì mà mặt coi buồn thiu vậy anh?’’
Mình day mặt dáo dác. Lùm bụi, cỏ lau cao khỏi đầu người, không thấy ai. Mình đáp đại:
‘‘Tôi nhớ nhà cô à.’’
‘‘Nhà anh ở đâu?’’
‘‘Tuốt trên Sài gòn.’’
‘‘Không ai thăm nuôi anh sao?’’
‘‘Chưa…’’
Thốt mỗi một chữ, mình đã nghẹn lời rồi. Cô gái như đoán hiểu, lảng sang chuyện khác:
‘‘Anh tên gì vậy?’’
‘‘Tôi tên Vinh.’’
Lúc bị bắt, mình xé vất sạch giấy tờ tuỳ thân, khai tên giả là Vinh. Kể từ đó, hôm nào mình cũng nhận được một lon guigoz cơm trắng của một người bên trại nữ tù nhờ mang qua cho anh Vinh. Mình xúc động vô cùng. Không biết của ai để cám ơn. Một sáng mưa dầm, tình cờ hai đội tù nam nữ đi lao động song hành nhau. Mình lầm lũi, lơ đễnh lạc hàng, bị thằng cai tù quất chùm chìa khoá túi bụi lên lưng. Một người bên đội nữ xông qua, điểm mặt thằng cai, xỉa xói:

‘‘Tổ cha mày, mày cũng là tù chớ có hơn gì ai mà đánh đập người ta dữ vậy?’’
Cái giọng trong trẻo bên kia sông trưa nào làm sao mình quên được! Mình nghiêng mặt nhìn. Cô gái đã xoay lưng, thoắt cái lẫn vào đám nữ tù đùm đụp nón rách, áo tơi. Mưa tầm tã, cách nhau vài thước không thấy mặt. Cho tới ngày được thả, mình không còn dịp nào gặp mặt cô để đền đáp tấm lòng vị tha kỳ lạ ấy, dẫu chỉ một lời cám ơn. Bây giờ, mỗi lần nhớ lại, mình còn ngẩn ngơ.
Tôi cũng thoáng ngẩn ngơ, không dám ngó mặt Khang khoảnh khắc này. Tôi sợ cảm xúc mình bị tổn thương, mất xén vì cách biểu lộ ngoài mặt. Khang đóng tuồng dở, kể nhiều chuyện não lòng mà sắc diện vẫn tỉnh khô. Đôi khi tôi bực mình, chỉ muốn xẻ bụng anh ra, xem anh có thật xanh vỏ, đỏ lòng.
Lần ấy tôi say khướt. Khang uống cầm chừng, chăm chỉ phá mồi. Tàn cuộc, anh đưa tôi về. Nhà trọ tôi thuộc vùng ngoại ô. Hè đang độ sung mãn, mở tầm nhìn, tôi ngầy ngật hơi men cảnh trời sao ngất ngưởng, hiển lộng. Giọng hát Khang bâng khuâng bên tai: ‘‘Mai xa ngàn phương, lòng se sắt khôn lường. Đêm đêm sầu thương nhớ qua hồn. Tôi đi tìm sao, thầm ôm trong vạt áo. Mà sao khuất mờ bên trời cao.’’ Nỗi gì trong tôi nấc lên tức tưởi, rồi rụng rơi lả tả. Hơi rượu cạn bốc chất ngất. Vòm trời trước mặt xoè những đốm sao sa. Tôi thầm thì, chao ơi, loé thuốc đêm ly biệt năm nào. Đôi bàn tay rạo rực, bần thần siết lại. Bóng tối chuếnh choáng mơ hồ phủ vạt ôm lấy ma ảnh kỷ niệm. Chập chờn. Sao rơi nhoè nhoẹt khoé mắt tôi. Đêm mất tinh tú, mịt mù đen thẩm. Tôi nẩy người, hất tay Khang ra, nghiêng mặt nhìn từng vệt đèn đường sướt ngang tầm mắt.
Khang ngỏ ý muốn đưa tôi vào nhà. Tôi khoát tay bảo, không cần. Tôi chỉ tháo giày, để vậy vật người xuống chăn nệm quen hơi. ‘‘…Tôi muốn tìm về vang bóng lúc xưa, mà lòng sao mãi ngẩn ngơ, tàn đêm qua tôi nằm mơ…’’ Sáng ra, tôi nhớ lần đầu tiên mơ thấy người và cảnh nhuộm màu rực rỡ như một đoạn phim vẽ.
Sau đó gặp lại Khang, anh làm mặt tỉnh queo, khiến tôi ngờ vực trí nhớ mình. Không biết có thật khuya ấy, nhân lúc tôi say, anh đã sách nhiễu tình dục cầm tay tôi? Hay mọi chuyện chỉ là hư tưởng của tâm tính tôi giàu tình cảm? Thật ra, cũng đâu có gì, tại Khang không báo trước để tôi chuẩn bị tinh thần đó thôi. Quan niệm tôi phóng khoáng về nhiều phương diện. Tôi chỉ không thích chiếc mặt nạ lạnh lùng của Khang. Xong, phủi tay ích kỷ. Tôi độ lượng chấp nhận, nhưng không khỏi tự hỏi, cớ sao mình lại vương vấn những suy tư quỉ ám đó?
Tôi thường và thích tới nhà Khang chơi. Bố Khang đọc nhiều sách, để tâm đặc biệt tới những vấn đề thời sự. Người mẹ còn răng đen, thuộc tuýp phụ nữ tề gia trăm phần trăm. Cô em gái biết đàn dương cầm, quọt quẹt vậy thôi. Chiếc đàn cồng kềnh, tò tò xin hội thánh giáo xứ mãi mới được một cái cũ rích, phai mất nhãn hiệu, nhưng âm thanh nghe còn vi vút. Tôi tới, cô gái nhấn phím mấy bài mới học cho tôi nghe. Tiếng đàn còn thô nhạt, nhưng thần sắc cô đắm đuối, trân trọng từng cung bậc khiến tôi xúc động.
Có lần nghe xong, tôi đùa:
- Để khuyến khích, ban giám khảo cho cô 11 điểm 75. Phần thưởng gồm một chai thuốc gội đầu trừ gàu, hai tuýp kem đánh răng Hynos, một lọ dầu cù là.
Cô ngắt:
- Anh Dương này, em mới học mà!
Tôi cù nhầy:
- Gắng học tiếp.
Nhưng cô không giận, chỉ cười trừ. Tôi làm mặt đứng đắn, hỏi han:
- Em học đàn ở đâu?
- Có thầy tới nhà dạy đàng hoàng.
Tôi kêu trời:
- Tị nạn kiểu này, dân bản xứ sanh nạnh là phải.
- Ông thầy là người đàn cho lễ nhà thờ, dạy không lấy tiền. Anh Dương ơi, ổng còn trẻ măng, tóc vàng bềnh bồng, mắt xanh trong veo, cằm chữ điền, y như Brad Pitt.
- Brad Pitt có cái bụng thon như bụng beo đốm, sáu ngấn hẳn hoi.
Cô gái chẳng vừa:
- Ông chưa khoe bụng, em không biết.
Tôi bắt đầu thẩm vấn:
- Sao em quen ổng?
- Thì mình nhận ơn hội thánh, thỉnh thoảng gia đình em tới dự lễ sáng chủ nhật. Ông ta làm quen anh Khang trước. Cũng nhờ ông ta mà em có được chiếc đàn này. Gốc gác ông ta đâu đó bên đông Âu, sang đây cũng vì lý do chính trị. Chắc kiếp trước ông ta là người mình, vét sạch mấy món mẹ nấu.
Tôi cười rung người:
- Thử cho ông ăn thịt luộc chấm mắm tôm xem sao!
- Rồi, làm luôn.
Tôi trợn mắt:
- Bữa nào mua hột vịt lộn mời ổng ăn, nhớ kêu anh tới coi!
- Chứ không phải kêu anh tới ăn khín?
- Một công hai việc.
Nhưng đất trích này, không tìm đâu ra hột vịt lộn. Chuyện ‘‘thử nghiệm’’ ông thầy đàn có thật tiền kiếp là người Việt coi như thất bại. Hơn nữa, tôi bỏ thói ăn uống bừa bãi kiểu đó lâu rồi. Dẹp hột vịt lộn. Giã từ tiết canh. Khang biết được, bảo tôi đạo đức giả. Tôi phân bua, mình không đạo đức đâu, mấy chuyện khác mình có lúc ẩu tả lắm. Nhưng tôi không thố lộ chuyện gì.

Một bận thấy vắng Khang, hỏi cô em gái thì biết anh đi cắm trại với ông thầy đàn. Tự dưng tự ái tôi rát buốt như bị dao cứa. Khang đi chẳng rủ tôi, cũng không một lời chào hỏi. Vô tình như hạt bụi. Tôi quen thói dậy sớm, cả ngày cuối tuần. Sáng thứ bảy đó, bất ngờ Khang gọi điện đánh thức tôi lúc trời còn nhá nhem, rủ đi phố. Nhằm bữa mây xám vằn vện. Rồi mưa giăng. Thời tiết này đồng lõa với thú vui chăn gối hơn là ra phố lang thang không mục đích. Nhưng lúc xe chạy dọc đại lộ đan hai vòm lá xanh, quang cảnh tươi mát như vừa tắm gội, tôi chợt thấy lòng tươm khói vẩn vơ. Tôi thầm thì, lẽ nào tôi đang từ từ, chậm mà chắc, chấp nhận nơi này làm nơi an trú? Cái tính ương ngạnh, không muốn lệ thuộc những trói buộc địa lý, tách rời những quan niệm nhân sinh truyền thống, chợt lung lay rúng động chỉ vì một cơn mưa sáng.
Tôi và Khang che chung tán dù quảng cáo nước ngọt Pepsi. Khang có tật ngồ ngộ, khi kể chuyện tới hồi gay cấn, lại nắm tay tôi siết lại. Đã có lần, vì chưa quen, tôi bối rối hất ra. Riết, thấy chẳng sao, tôi để Khang tự do bộc lộ cảm xúc.
Thời tiết nơi này tráo trở khôn lường. Mưa đó rồi tạnh ngang lúc nào chẳng hay. Nắng sàm sỡ rực lên, thắp vàng phố xá, như gương mặt vũ nữ tẩy sạch phấn son trác táng. Khang đề nghị vào quán ăn sáng. Chỗ ngồi trông ra chéo tường thánh đường bám lá trường xuân ngập ngợn xanh rờn, những ô cửa lắp kính màu. Chúng tôi gọi hai phần điểm tâm kiểu pháp có bánh sừng trâu, bơ mứt và ấm cà-phê vừa vặn hai tách. Tân nhạc việt nam hình như chưa có bài nào nhắc tới thời điểm này. Nếu không, hẳn Khang đã lẩm nhẩm đôi câu giúp vui văn nghệ.
Chuyện Khang kể bắt đầu đúng chín giờ, vừa lúc thánh đường gióng giã hồi chuông lễ:
- Ông thầy đàn hỏi Khang muốn đi cắm trại trong khuôn viên một dòng tu ở miền nam Đức không? Mình thích lắm, nhưng thật thà bảo không đủ điều kiện tài chính. Ổng nói đừng lo, ổng chi hết. Mình chịu liền. Anh Dương ạ, nơi đó cảnh đẹp như trong bưu ảnh. Đấy là lần đầu tiên Khang thấy bình minh xứ núi. Không tả được đâu, phải tận mắt chiêm ngưỡng. Nhất là thấy bằng cái tâm không lo nghĩ. Rồi Khang được ông thầy dẫn đi dạo rừng, leo đồi vượt suối, thăm viếng nông trại, suốt ngày không chán. Mệt thì dừng chân nghỉ.
Tôi lạc đề vô duyên:
- Khang có chích ngừa không vậy? Nghe nói rừng núi nam Đức có nhiều rận, bị nó chích có thể mắc bệnh sưng màng óc.
- Có… Khang đoán anh muốn hỏi Khang chuyện khác chứ không phải chuyện chấy rận?
Tôi nheo mắt cười thay cho cái gật. Khang thấp giọng:
- Anh nghĩ đúng. Giữa Khang và ông thầy đàn không phải chỉ bao nhiêu đó. Ông… ngỏ lời, Khang đồng ý. Thấy thích, nhưng vẫn bị mặc cảm tội lỗi, sợ người khác biết… Đúng hơn, không phải tội lỗi mà là mặc cảm khác người… Không biết diễn tả sao cho đúng!
Tôi khôi hài vụng về:
- Phân tâm học gọi là mặc cảm dân tộc thiểu số. Nhằm nhò gì, chuyện nhỏ. Mình hiểu Khang.
Và tôi triết lý rẻ tiền:
- Đời người ngắn ngủi, hưởng thụ cho sướng, miễn đừng làm tổn thương tới người khác.
Hai mắt Khang long lanh:
- Nhiều người quan niệm không giống anh.
- Kệ họ.
- Khó anh à, vì họ là người trong gia đình.
Tôi tỉnh ngộ. Ừ, khó thật. Hoàn cảnh Khang không giống như của tôi. Anh còn cha mẹ già và em gái. Áo anh sứt chỉ đường tà. Vợ anh chưa có, mẹ già chưa khâu. Tự dưng tôi đâm lo, sực nhớ tới đôi lần đối thoại cùng em gái Khang. Giọng cô khi nhắc tới ông thầy đàn vướng chút gì là lạ. Trời ạ, e rằng tình tiết éo le còn hơn cải lương vọng cổ nữa.
Tôi nhìn vào mắt Khang, thẳng thắn:
- Tại sao bạn kể cho mình nghe chuyện này?
Tôi nghe giọng mình lạc điệu, và ghét cách xưng hô ‘‘đầu, mình, chân, tay’’ thậm tệ. Tôi chỉ hơn Khang vài tuổi, luôn coi anh như bạn đồng lứa. Ánh mắt Khang trĩu xuống:
- Khang nghĩ anh là người dễ thông cảm và kín đáo.
Tôi cười, lòng không khỏi dấy chút tự mãn. Đừng ham nghe bạn, coi vậy chứ không dễ đâu nha! Bất chợt chân dung Trang ngổ ngáo lướt ngang trí tôi, loè nhoè như bị dập xoá. Mỗi người một tâm tư thầm kín. Của tôi lúc nào cũng bị chính tôi đập tan từ trong trứng nước. Nói vậy chứ tôi vẫn đằm thắm liên tưởng những cảm xúc, thuộc loại không tên thứ mấy chục, như dòng tĩnh điện truyền lan: khi ôm Trang trong vòng tay hết còn học trò, hay khi Khang trắng trợn xâm phạm tiết hạnh tôi. Tôi vẫn chủ trương, nghĩa lý gì chút nhục thân bèo bọt. Tu sĩ mật tông tây tạng khi viên tịch để xác cho diều quạ xâu xé, còn tôi khi chết, mang đi đâu cũng được, chỉ đừng mang ra biển! Xưa rồi.
Những ý nghĩ loanh quanh, vô trật tự thật ra cốt để lấp liếm những bối rối trong tôi.
- Thôi, mình đi!
Bên ngoài, nắng chúm chím tươi màu. Chúng tôi sóng đôi nhập vào dòng nhân gian, hợp lưu theo đá sỏi luẩn quẩn vướng chân hoài. Khang biết chuyện tôi đeo đuổi Trang, nhưng cớ sao anh không hỏi? Tôi cũng không buồn nhắc tới. Có lẽ thâm tâm tôi đã rõ mười mươi, tình đơn phương thế thôi. Đã đôi lần tôi tự vấn, có thật mình cảm Trang hay đó chỉ là thái độ trốn tránh sự thật? Mishima đã viết ‘‘Tự thú của một chiếc mặt nạ’’, còn tôi nhiều khi không dám đối mặt soi gương.
Trong bọn, Xuyến là người có tâm tính quân bình nhất. Tuổi đã trung niên mà trông cô như nữ sinh tóc dài ngang lưng và ít khi điểm trang. Xuyến ăn nói từ tốn, nhỏ nhẹ theo kiểu thiền tập. Hỏi thì Xuyến đáp, có tập tành chi đâu, tự nhiên nó vậy. Cái tự nhiên của Xuyến hơi khác thường, lắm khi làm người chung quanh bực bội. Thiên hạ chạy, Xuyến đi. Thiên hạ kết án, Xuyến thương hại. Thiên hạ cười, Xuyến chỉ nhếch môi. Tất tất đều mực thước. Người chưa hiểu, bảo Xuyến khách sáo. Riêng tôi vẫn nghĩ cô là người có hạnh phúc. Cái từ này, nghe đọc đã mòn mắt nhàm tai, mà không biết dùng chữ nào thay thế. Một lần, tôi mềm giọng cùng Xuyến:
- Tôi thèm được như Xuyến.
Xuyến xoe mắt:
- Là sao vậy anh?
- Trông bạn lúc nào cũng dịu dàng, tươi vui như một người truyền giáo.
Xuyến chỉ tủm tỉm. Tôi mở lòng tay:
- Chia cho mình một ít hạnh phúc của Xuyến.
Hai gò má Xuyến ửng hồng. Ngập ngừng giây lát, rồi cô nghiêng tay sớt chất phúc lộc vô hình cho tôi. Mắt tôi chăm chú nhìn sắc xanh huyễn hoặc thấm vào từng tế bào. Người tôi rợn ấm thứ ảo tưởng cảnh trời đêm hạ chí vừa run rẩy hé ra một vòm sáng loà tinh tú. Thì ra, Xuyến không chỉ xẻ cho tôi một vì sao mà cả một góc trời. Vạt áo tôi ôm không trọn, phải mở cõi lòng ra. Dư bao nhiêu, tôi sớt cho người thân. Cả cho Trang, cho Khang, … hết thảy.
- Tại anh chưa hiểu Xuyến, chứ ai lại không có chuyện để lo lắng.
Câu nói của Xuyến làm tôi tỉnh giấc kê vàng. Tôi thu vội tay về, úp lên đầu gối. Chất phúc ẩm mồ hôi. Tôi giấu, không kể Xuyến nghe về những ánh sao còn chan hoà trong tâm tưởng.

Xuyến tiếp:
- Có lẽ Xuyến khác mọi người ở điểm, biết mình muốn gì và tương đối bằng lòng với những thứ mình có. Anh Dương coi đó, ai cũng tất tả bon chen, cho chuyện cơm áo gia đình đã đành, còn để tranh đua thoả mãn ham muốn vật chất. Không ham. Xuyến không cần xe đẹp, chỉ một chiếc vừa tốt để thay chân cho đỡ nhọc nhằn. Xuyến cũng có một máy nghe nhạc, một máy chiếu băng hình, một máy vi tính… Thời buổi siêu điện tử này, không có nó là mình coi như mất liên lạc, thiếu thông tin… ờ, Xuyến còn một tủ quần áo thời trang và mười đôi giày dép. Anh xem, Xuyến cũng tầm thường như những phụ nữ khác, đâu có gì hơn.
Dứt lời, Xuyến nở cười hồn nhiên. Tôi chỉ biết láp dáp:
- Tôi còn nhiều ham hố lắm Xuyến à!
Xuyến vỗ nhẹ lên tay tôi. Tôi thót bụng liên tưởng những bàn tay ma chạm thuở nào. Giọng Xuyến ân cần:
- Trang có tâm sự chút chút về anh cho Xuyến nghe.
Tôi nôn nóng, nhưng giả bộ:
- Tố cáo những tật xấu của tôi chứ gì?
- Không phải vậy, Trang bảo mến anh lắm, nhưng chỉ có thể coi anh như bạn.
Giờ đây, tới lượt tôi đỏ mặt. Dẫu biết rằng chuyện tôi tò vè Trang lộ liễu trăm phần trăm, nhưng nghe Xuyến thẳng thắn thốt ra, tôi ngượng tái người, như thể trai tơ gặp nạ dòng. Tôi ấp úng:
- Tôi… tôi… biết chư..ứ.
Xuyến chép miệng:
- Tội nghiệp Trang, chuyện tình cảm lận đận.
Tôi phân bua:
- Tại mấy bà không hiểu… Đàn ông và đàn bà không bao giờ gặp nhau!
Tôi còn nhiều câu ‘‘hoa thơm cỏ lạ’’ khác nữa, đại loại ‘‘yêu nhau là cùng nhìn về một hướng’’ hay ‘‘theo tình, tình chạy; bỏ tình, tình theo’’, nhưng thấy nói ra chỉ thêm vô duyên, nên thôi. Tôi đành lặng lẽ ôm vì sao tắt lịm một khối băng lạnh, nhem nhuốc trong lòng. Dịp nọ, nhân lúc chỉ có mặt mình tôi với anh Đỉnh, tôi xin anh cố vấn. Anh dạy bảo:
- Nói rồi, mấy cậu chẳng ai chịu nghe! Phụ nữ họ thích cái gì cũng phải nhẹ nhàng, thơm tho, từ tốn…
Tưởng gì, dĩa cũ, nghe chán mớ đời. Cứ như tôi là hạng nam nhi vũ phu, thối tha hay hấp tấp. Tôi nghĩ anh giúp được tôi gỡ mối tơ lòng rối nùi, đâu ngờ chẳng được cơm cháo gì. Anh còn lạc lõng thêm thắt đôi câu ướt đẫm dục tình kiểu ‘‘Nhục bồ đoàn’’ khiến tôi bỡ ngỡ, lục soát hồi ức tâm tư mình, xem có đoạn nào sống sượng như vậy không. Với riêng Trang, không. Nhưng kể từ đấy, tôi biết tình cảm mình trao không đúng người. Thư ghi sai địa chỉ, được phát hoàn. Cảm giác của người nhận khi cầm lá thư chính tay mình nắn nót kỳ lạ như bị ai giơ khăn lau sạch bóng mình trong gương. Rồi tôi tự hứa, sẽ sắp xếp lại đời sống mình. Trước tiên là thay đổi ngoại hình. Tóc đang dài úp gáy, tôi húi ngắn. Quần áo đang thời trang bảnh bao, tôi đổi kiểu phong trần lãng tử. Người ngợm đang thon thả, tôi bất cần, ẩm thực thả cửa, thô tục không thể tả. Sau vài tháng, tôi đoạn giao với cái cân cá nhân, sợ nó không đủ số. Ai cũng khen tôi sổ sữa. Khang ghẹo tôi bằng nét mặt nghiêm chỉnh:
- Khang thích mấy người có da có thịt!
Vậy sao kết bạn với ông thầy đàn ốm lòi xương? Và tôi cho phép Khang điền vào chỗ trống, bằng cách Khang rủ đi đâu, tôi cũng đi; Khang đòi hỏi gì, tôi cũng chịu. Chuyện bắt đầu kỳ cục khi tôi hay tin ông thầy đàn chuẩn bị làm lễ đính hôn với em gái Khang. Ủa, cái gì lạ vậy? Mắt Khang ươn ướt khi nói với tôi, hai người có tình ý với nhau lâu rồi. Tôi kêu trời, ác quá, chết xuống địa ngục. Khang rên rỉ: ‘‘Mai xa ngàn phương, lòng se sắt khôn lường…’’ Lần này, chính tôi nắm tay Khang, an ủi:
- Thôi, quên đi như mình đã quên Trang.
Khang cười mếu:
- Anh mập quá.
Tôi chống chế, đứng tắm còn thấy mấy ngón chân mà. Rồi nhủ lòng sẽ ăn khem và tập thể thao cho người thanh mảnh trở lại. Cái thân xác, con người có thể kềm chế, kiểm soát được; duy bản tính trời sinh thì không. Và mọi sự, không có gì bất biến.
Chúng tôi, thật nhiều năm sau, vì nhiều lý do, không thể họp mặt thường xuyên tại nhà anh chị Đỉnh được nữa. Chị Đỉnh vẫn ngâm thơ hay, còn tự bỏ tiền thâu âm giọng mình, quảng cáo rầm rộ trong internet. Tôi cũng được chị tặng một dĩa. Giọng chị vẫn ấm áp tha thiết, nhưng không còn dài hơi như trước. Tới bài ‘‘Đôi mắt người Sơn tây’’, tôi chạnh nghĩ tới Trang. Không biết giờ này, nơi đó, Trang vẫn mặn nồng với chồng con? Hay gia đình thật ra chỉ là tấm bảng chắn gió, che giấu những mưa bão nội tâm? Còn Đoan, nghe nói, đã ly dị chồng, dắt con sang xứ khác lập nghiệp nhiều năm rồi. Ở đâu, không ai biết. Cảnh ngộ của Khang ngổn ngang hơn. Tôi có đi dự tiệc cưới cô em gái Khang với ông thầy đàn. Tới phần giúp vui văn nghệ, Khang lên sâu khấu hát tặng cô dâu, chú rể một ca khúc vui: ‘‘Trời hôm nay thanh thanh, gió đưa cành mơn man tà áo…’’ Lúc ấy Khang nghĩ gì, tôi không hỏi. Giao tình giữa anh và tôi, từ dạo tôi dọn sang thành phố khác vì chuyện cơm áo, thưa dần rồi ngưng hẳn. Một trưa cuối tuần, chuông điện thoại reo. Tôi nhấc máy, ngỡ ngàng nghe lại giọng anh đằm thắm bên kia đường dây. Khang tíu tít báo tin được hãng gửi đi công tác gần đây, nhớ tới bạn cũ, gọi hỏi thăm. Chuyện vãn một hồi, anh than thở chuyện gia đình, cực quá, nhưng vui. Tôi tưởng mình nghe lầm. Không, Khang đã có vợ, hai con, tậu nhà riêng. Đời sống anh coi như đã xuôi dòng. Đỗi sau, Khang hạ giọng bảo, thỉnh thoảng vẫn nhớ tới anh, anh Dương ạ. Tôi rùng mình. Vạt áo tôi cất những vì sao năm nào tưởng đã ‘‘chìm trong cõi xa mờ’’, ngờ đâu thoắt hiện về theo chu kỳ tinh tú. Khang cho tôi địa chỉ, số điện thoại, dặn dò có dịp anh ghé thăm gia đình một lần cho biết. Rồi anh nhắc nhở những bạn cũ. Nghe tới tên Xuyến, tôi không khỏi liên tưởng vóc dáng cô năm nào tinh khôi như một thiếu nữ, chứ không như người đàn bà tôi gặp lại vài tuần trước, với thân hình nung núc, phấn son thừa thãi, nữ trang lộ liễu. Duy nụ cười của Xuyến vẫn vậy, thanh thoát không vướng bận. Xuyến hoạt bát hơn xưa, kể chuyện chồng con đùm đống, rồi chất vấn tôi sao không lập gia đình? Tôi mở lòng tay, hỏi Xuyến còn nhớ có lần tôi xin cô sớt cho một ít hạnh phúc? Xuyến cười híp mắt, nhớ chứ, nhớ chứ. Trước khi từ giã, cô úp trọn bàn tay đã lốm đốm da mồi vào lòng tay tôi, hóm hỉnh:
- Lần này Xuyến tặng anh chỗ hạnh phúc còn lại. Giữ kỹ nghe không! Điên quá!
Mắt tôi cay xé, thấy dòng hạnh phúc lấp lánh những vì sao tưởng đã lịm tắt.

 

(tháng 8. 2002)

* Ca khúc trích đoạn: ‘‘Tìm một ánh sao’’, Hoàng Trọng; ‘‘ Ngày hạnh phúc’’, Lam Phương.

bài đã đăng của Ngô Nguyên Dũng


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)