Trang chính » Các số Da Màu định kỳ, Da Màu số 10, Dịch Thuật, Sáng Tác, Sang Việt ngữ, Truyện ngắn Email bài này

Trong bóng tối


♦ Chuyển ngữ:
0 bình luận ♦ 28.10.2006

 

 
Ruby đang chờ nơi cửa, một tay đút vào túi trước của chiếc quần jean phai màu xanh cỏ, tay kia kéo mạnh chiếc áo sweatshirt không có tay. “Bạn có một người đàn ông trong bếp,” cô ta nói, hất ngón tay cái qua khỏi bờ vai trần rắn chắc trước khi dẫm mạnh xuống hành lang và biến ra vườn sau. Ruby Mendoza đáng yêu, đáng yêu. Một phần nhỏ mọn trong tôi sung sướng vì cô ta đang ghen, nhưng trước khi nó có thể trỗi dậy, tôi đã bóp nghẹn nó. Bà Valdez và bà Chun, xách đầy trên tay những túi đựng thực phẩm, theo tôi vào nhà bếp và ngừng ngay ô cửa khi họ thấy bóng ma ngồi tại bàn ăn, che khuất bởi màn khói, da của nó nhuốm màu xanh nhợt nhạt và mái tóc đen bóng sáng lên những tia chớp màu bạc. Bà Valdez và bà Chun ngừng hẳn những câu vui đùa tục tĩu họ đang chia sẻ với nhau, và nước mặn trồi lên trong cổ họng tôi.

Khi bóng ma đứng đậy, giụi tắt điếu thuốc cigar đang hút dỡ vào cái gạt tàn của bà Valdez, nó trở thành một người thanh niên ủ rũ với nụ cười yếu đuối dưới trọng lượng của đôi má nhô và một cặp mắt kiếng giống như Buddy Holly. “Lan à.” Âm giọng mỏng và cao như con gái. “Cô trông có vẻ …ý tôi muốn nói, cô biết tôi là ai, phải không?”

“Thịnh.” Tôi đưa bàn tay lên che miệng vì có thể tôi đang gọi nhầm tên. “Em tưởng…” Và cho dù tôi không chắc chắn anh ta có phải là một con ma bị bủa lưới từ dưới dáy bờ biển Nam Hải bởi những người đánh cá hoảng hốt, tôi lao tới bàn, bá cổ anh ta và ôm chặc lấy anh với năng lực của một người tình.

“Em tưởng anh đã chết.” Tôi bất ngờ vì mình đang khóc, mất bình tĩnh vì chiếc cằm của tôi đang rút vào cổ anh. Khi chúng tôi đứng cạnh nhau trên boong tàu trơn trợt của chiếc thuyền Một Mắt, tôi chỉ cao đến ngang vai của anh.

“Phải, tôi đã chết.” Anh căng thẳng trong vòng tay tôi, e dè trước những người đàn bà nọ. Bà Valdez và bà Chun đang lảng vảng chung quanh tôi, tình mẫu tử của họ giúp tôi yên lòng. “Tôi cũng giống như đã chết.”

“Cậu có sao không, cưng?” Bà Valdez hỏi, “Cậu muốn uống trà không?”

Bori-cha tốt cho cậu lắm” Bà Chun tán thành. Bà tuyệt đối tin tưởng vào khả năng phục hồi sức khỏe của trà, nhất là loại trà Cao Ly. Rồi bà hỏi “Cậu ta là ai?”

Bạn quen lâu nhất của con, tôi nói với họ, người tôi đã cùng lớn lên dưới quang cảnh điêu tàn bom đạn của quán cà phê gần vườn cà phê Ban Mê Thuột, người bạn mà tôi tưởng đã biến mất mãi mãi trên đời. Một người tị nạn từ El Salvador như Bà Valdez biết rất rõ người ta có thể biến mất bất cứ lúc nào. Bà bắt đầu pha trà cho chúng tôi. Đó là lối bà hoan nghênh sự có mặt của Thịnh trong nhà bếp.

“Ngồi đi – siéntese” Vừa châm thuốc, bà Valdez vừa hối hả chạy đến bếp lò. Bà hay dùng tiếng Tây Ban Nha giản dị dành riêng cho những người lạ, với lòng mong muốn giống như tất cả chúng tôi là sự đơn giản sẽ biến thành phổ thông. Và nói thêm bằng anh ngữ “Cái này sẽ làm cho cậu khỏe.”

“Anh ăn gì chưa?” Tôi hỏi Thịnh, lau khô nước mắt bằng một tay, ra hiệu cho anh ta ngồi xuống bằng tay kia.

“Rồi, rồi, đã ăn” anh ta lẩm bẫm, thẹn vì sự náo động anh ta đã gây ra. “Đừng bận tâm mà.”
Nhưng bản năng và phép lịch sự đòi hỏi là anh ta phải được tiếp đãi dù anh ta đã ăn hay chưa, và tôi buông anh ra để chạy gấp đến tủ đựng thức ăn.

“Đừng!” tiếng kêu lớn như một viên đạn sau lưng tôi. Tôi ngừng lại, và Bà Valdez cũng làm như thế khi đang đun nước, và bà Chun cũng ngừng lại trong lúc đang xếp dọn thực phẩm. Họ không hiểu tiếng Việt, trong trường hợp này họ cũng không cần phải hiểu.

“Xin đừng!” giọng dịu hơn, anh ta len khỏi bàn ăn cho đến khi anh ta đứng giữa nhà bếp, không chút phòng thủ. “Không có gì phải sợ đâu, Em.”

Dùng ngôn từ nhẹ nhàng nhỏ nhẹ, anh ta gọi tôi chỉ bằng một chữ, em gái, cô, và thân yêu. Tôi thích nó. Đôi khi Anh ngữ làm xước cổ họng trầy trụa của tôi sau một ngày gọi mọi người bằng “you” hoặc “she.” Anh ngữ không biết giới tính của tôi, chứ đừng nói đến tuổi tôi, thân thế tôi, và những biểu lộ thân mật của tôi. Nó là quyền tự do của một đôi ngày, niềm trống rỗng của những ngày khác. Tôi để anh ta dìu trở lại bàn ăn, nơi bà Chun dọn cho chúng ta trà bori-cha mà bà Valdez đã được chính bà dạy pha chế.

“Ngon quá,” anh ta lẫm bẩm sau khi hớp ngụm trà. “Loại gì thế? bắp ngô?”

“Barley” bà Chun nói, phát âm “ba-li.” Khi bà xoay hông quay lại với đống thực phẩm, đôi mắt của Thịnh nhìn theo cử động đó từ phía trên vành cốc. Đôi khi tôi quên rằng Bà Chun không lớn hơn tôi bao nhiêu, và trông vẫn còn rất yêu kiều trong bộ đồ sành điệu chồng bà đã mua tặng vào những lúc tế tử.

“Anh đã ở đâu trong suốt thời gian qua?” Nước trà quá nóng và giờ đây tôi cảm giác được cái lưỡi rát trần trụi, một lớp da nhờn đã bị bỏng. “Họ đã tái định cư anh qua Pháp? Úc?”

“Anh đã ở Pulau Bidong.”

“Từ lúc đó cho đến nay à?”

Anh ta khẽ gật đầu, tôi cảm giác được mùi nước mặn lần nữa, lần này, tôi buồn nôn khi nghĩ đến mười hai năm trong trại tị nạn. Tôi không dám hỏi câu kế tiếp: sao anh không thư từ? Khi Thịnh đặt đôi tay ấm hơi trà vào tay tôi và gọi tôi bằng Em một lần nữa, tôi đã hiểu tại sao anh ta đến đây và muốn gì ở tôi. Dù biết thế, tôi cũng không thể xê dịch bàn tay của mình. Tôi muốn với lấy anh ta và ôm anh ta bằng cử chỉ tôi vẫn thường làm khi chúng tôi còn bé.

#

Trước giờ cơm tối, Ruby dồn tôi vào góc bếp. Tôi muốn thoát ra nhưng Ruby là một cựu lính hải quân và cô ấy biết cách ngăn chặn lối thoát. “Lan nè,” cô ấy nói một cách nhẹ nhàng nhưng đầy hăm đọa. “Câu chuyện như thế nào?”

“Đâu có chuyện gì.” Khi chợt thấy được một khe hở tôi trườn ra khỏi giữa cánh tay cô ấy và bệ bếp bằng tốc độ nhanh nhẹn như mèo. Cảm thấy bớt căng thẳng, tôi ra ngồi cùng Thịnh dưới mái hiên vườn sau. Một buổi ăn tối trầm lặng. Ruby dùng bữa cùng hai mẹ và các em trong phòng ăn. Căn nhà thông thường cấm tuyệt đàn ông, và từ khối im lặng đằng sau tôi biết rằng sự hiện diện của Thịnh đã phá vỡ lệ thường. Hình như Thịnh không nhận biết ra có điều không ổn. Trái lại, anh ta ngấu nghiến đĩa kong namulpupusas như một con thú đói lạc bầy. Giả vờ như đang ăn, tôi theo dõi anh bằng tầm mắt ngoại biên, hơi lợm bởi vết dầu mỡ bóng nhẫy nơi miệng anh ta và tiếng chép của cái lưỡi bên trong vành má. Anh ta là một người chết sống lại, biến dạng sau mười hai năm vô dụng, và tôi thấy hổ thẹn vì điều duy nhất tôi nghĩ đến trong lúc ngồi bên cạnh anh ta là anh ta phải nên chùi sạch mỡ heo trên khóe môi.

“Chúa ơi, các bà ấy nấu ăn ngon quá,” anh ta nói khi đã ăn xong, cái đĩa ngà sạch trơn đặt trên đầu gối. Anh ta lịch sự che miệng bằng một tay trong lúc dùng tăm xỉa răng bằng cái tay còn lại.

“Sao anh biết nơi này để tìm em?” Đĩa thức ăn của tôi vẫn còn đầy phân nửa. Đâu đó trong bóng tối, khuất sau tia sáng của ban công, những con mèo hàng xóm đang lảng vảng chực bữa ăn tối.

“Mẹ của em nói cho anh.”

“Anh đã gặp bà ấy?” tôi thoáng chút sợ sệt và sửng sốt. “Sao bà ta không nói với em anh đã đến đây?”

“Em cũng biết mà. Bà ta thích sự ngạc nhiên, phải không? Bà ta nghĩ rằng anh có thể khuyên em về thăm nhà nhiều một chút.” Thịnh búng cây tăm vào đống cây khô đang đứng chắn gờ ban công. “Tuần tới nếu anh có thể đem em về nhà, một bữa tiệc sáu món sẽ được dọn vì chúng ta.”

Ngay cả khi không có mặt, Mẹ cũng đang bày âm mưu. Đến giờ này, bà ta chắc đã thỉnh thị thầy bói, gặp gỡ với mẹ của Thịnh, ép nạt bố tôi phải đồng ý với những tư tưởng thủ đoạn trong đầu bà ta, mưu tính như việc dấu nhẹm tôi về sự viếng thăm của Thịnh. Tôi không bao giờ đề cập đến người yêu đã quen bảy năm, cũng là nguyên nhân của sự kinh ngạc, và tôi vẫn chưa có gia đình ở tuổi hai mươi lăm. Đó là một bi kịch nhỏ đang dần trở thành thảm họa. Mẹ tôi là người buôn bán biết tính hai cộng hai và cả những lời tầm phào trong làng. Vấn đề là sự ngoan cố cổ hủ của bà khi nhìn thế giới chỉ bằng một lối riêng có đánh gục được giác quan chất phát của bà ta hay không.

“Có lẽ anh không nên đến nơi đây.” Thịnh nói sau phút im lặng. “Mẹ em nói đây là ký túc xá dành riêng cho những người đàn bà từng bị ngược đãi” dãi

“Dĩ nhiên là anh nên đến,” tôi nói láo, hài lòng vì anh ta cũng không phải ngu ngơ lắm trước mọi việc.

“Mẹ em nghĩ rằng em có thể kiếm một việc làm trả lương khá hơn ở đây.”

“Em biết,” tôi thở dài, “Bà ta chỉ biết có tiền.”

Anh ta di chuyển đến gần tôi nơi mái hiên, quay lưng khỏi ngọn đèn ban công vàng gay gắt, và từ khuôn mặt đó trong bóng đêm, cuối cùng tôi đã nhận ra, người con trai tôi từng biết, người có lần ăn trộm chiếc xe máy của một ông Pháp chỉ cho thỏa thú vui rồi phi nước đại suốt nguyên đêm đến Nha Trang để xem mặt trời mọc.

“Anh nghĩ anh nên gọi trước khi đến. Không phải người ở đây vẫn làm thế à?”

“Phải.” Tôi đặt đĩa thức ăn giữa hai chân. “Họ làm nhiều điều ngớ ngẩn ở xứ sở này.”

“Giống như là mặc quần áo lót ra bên ngoài?”

Khi Ruby chạy ra khỏi nhà cùng với tiếng loảng xoảng của chén đĩa và nước chảy, cô ấy bắt gặp chúng tôi đang cười nhạo những phong tục kỳ quái của người Mỹ mà anh ta đã chứng kiến trên truyền hình 50 inch của ông chú, đại khái như huấn luyện viên sức khỏe cho chó và phòng tập thể dục cho trẻ con. Tôi không lấy làm lạ gì mấy về cái tivi nhưng tôi ngạc nhiên làm sao ông chú ăn welfare có thể ảo thuật ra nó.

“Hai người biết về nhau khá nhiều đấy chứ.” Ruby ngồi xuống bên cạnh tôi.

“Hồi chúng tôi còn nhỏ.” Nụ cười của Thịnh ngập ngừng như Anh ngữ của anh ta, và tôi cảm thấy giận dữ vô cớ đến Ruby tuy không phải vì cô ta mà vì Anh ngữ đã đột nhiên thu nhỏ Thịnh.

“Lan đã kể cho tôi nghe rất nhiều điều nhưng chưa kể về cậu.” Ruby không nhìn thẳng tôi nhưng tôi biết cô ấy đang muốn nghe tôi nói chứ không phải Thịnh. Có một câu hỏi ngấm ngầm trong lời nói của cô ấy, và tôi biết đó là điều gì.

“Không à?” Thịnh hỏi, cũng nhìn thẳng tôi. “Chúng tôi là bạn thân, lâu lắm rồi.”

Bây giờ niềm mong đợi và sự thất vọng đang bao trùm lấy không khí, giống như mùi nước hoa rẻ tiền của mẹ tôi.

“Chúng tôi vượt biên trên cùng một chuyến tàu, bạn biết mà.” Tôi khởi đầu, dù là Ruby hiển nhiên không thể biết. Chúng tôi đã ở chung với nhau sáu tháng, thời gian đủ dài để nhận thấy những hố sâu lịch sử đã khoan dưới lớp da của chúng tôi, nhưng vẫn chưa đủ dài để biết cái gì đã thấm vào tận bên trong. “Hai mươi sáu đêm ngày trên biển, bảy mươi tám người đàn ông, đàn bà và trẻ em trên một chiếc thuyền 30 feet không có bồn cầu và số lượng nước ngọt chỉ còn đủ dùng cho sáu ngày”

“Và ông thuyền trưởng một mắt.” Thịnh nói thêm.

Tôi tự thuyết phục mình là tôi nhớ hết hoàn toàn. Có một điều lợi là khi chưa có ai làm phim về kinh nghiệm mình đã trải qua: chúng ta sẽ không lẫn lộn cuộc sống của mình với những gì Hollywood tưởng tượng ra. Tôi mười ba, Thịnh mười lăm, chúng tôi ngủ dựng đứng, trọng lực thân thể của hai đứa giúp chúng tôi đứng thẳng. Da thịt tôi ngứa ngáy rần rần, sục sôi và nổ tung ra dưới cái nhìn chằm chặp của sức nóng mặt trời, sự cọ sát liên miên với da thịt và mồ hôi của người khác, và khối nước cống và dung dịch nôn mửa dán chặt quanh chúng tôi, đập phủ vào khoan thuyền. Cuối cùng chúng tôi phải giảm xuống hai muỗng nước và một cái bánh mỗi ngày, và vành dạ dày của tôi từ từ phồng ra chiếm ngự nguyên cả thân thể tôi, ép nén cả trí óc của tôi ra ngoài.

Ánh đèn ban công đằng sau lưng đổ bóng chúng tôi lên mặt đường sỏi in gót mái hiên. Ruby nắm chặt đầu gối tôi trong bóng tối, và tôi đặt tay phải lên tay cô ấy. Tôi cảm giác được bàn tay Thịnh lướt qua tay trái tôi khi đang tiếp tục kể câu truyện bằng tiếng Việt trong lúc tôi dịch lại cho Ruby.

“Chúng tôi mừng rỡ khôn xiết khi thấy được chiếc tàu,” anh ta nói “Một Mắt đã vui mừng biết bao. Vài người đàn ông đã định móc ra con mắt cuối cùng của hắn khi họ phát hiện ra hắn không đầy kinh nghiệm như mọi người đã nói. Hắn chỉ có lần thả buồm ra khơi ở sông Mêkông chứ chưa bao giờ ra được biển lớn.”

Con tàu thuộc về dân đánh cá Thái Lan, và nó chạy xình xịch đến thẳng hướng chúng tôi cùng với ánh bình mình ngã trên đuôi tàu, chúng tôi cười và khóc, vẫy tay ra hiệu trong không gian, khờ khạo đi vì mừng rỡ và kiệt sức. Rồi chúng tôi thấy một người đàn ông cầm súng đứng nơi mũi thuyền. Bọn cướp biển tuần tự hiếp từng bé gái và thiếu nữ rồi cướp hết tất cả vàng bạc nữ trang.

“Tôi là người may mắn.” Ruby siết chặt tay tôi. “Họ tưởng tôi là con trai.”

Tóc tôi cắt ngắn kiểu con trai, và ngực tôi, bị che khuất bởi cái áo thun, chỉ to hơn hai núm vú một chút. Cách tôi năm feet, em gái trần truồng của Thịnh đang la thét quằn quại dưới trọng lực của một tên thiếu niên mặc quần đùi rách rưới và áo thun dính đầy dầu nhớt. Đằng sau lưng áo có in những từ Anh ngữ nhưng chúng mơ hồ như tiếng thút thít văng vẳng bên tai tôi, âm thanh nhỏ bé và yếu ớt mất hẳn bên trong Thịnh khi anh chộp lấy thùng xăng và dốc hết sức bổ lên lưng tên hiếp dâm. Hắn gầm gừ, ngã đè lên em gái Thịnh, và trong phút chốc không một ai thốt lên hay phản ứng bất cứ lời nào. Khó lòng đoán được ai kinh ngạc hơn ai, bọn cướp biển hay các thuyền nhân, hay Thịnh, anh buông rơi cái thùng và lùi mấy bước cùng lúc tên hiếp dâm bật dậy khỏi em gái Thịnh, mặt hắn đỏ bừng, ngượng ngịu ửng lên bên dưới lớp da nám đen khi hắn sờ soạng cái quần đùi trong tiếng cười chế giễu của bạn bè. Tôi tin chắc Thịnh gần sắp chết, nhưng tên hiếp dâm nắm lấy vật tiện tay nhất, cái thùng xăng, và vung nó lên ngang đầu Thịnh, âm thanh của sự va chạm oang oang khắp trên biển hòa vào tiếng văng tung toé của thân thể Thịnh dưới nước. Tên hiếp dâm nhổ nước bọt và vứt cái thùng xuống biển.

“Tôi không biết làm cách nào tôi đã bám chặt vào cái thùng đó, nhưng tôi đã làm được,” Thịnh nói, “Tôi lênh đênh một thời gian vừa đủ dài trước khi được một chiếc tàu đánh cá cứu lên. Tôi thức dậy trong bệnh viện của trại tị nạn, tôi không nhớ được gì thêm nữa.”

“Em gái của anh rất kiên cường.” Tôi không biết phải nói gì hơn nữa. “Em tin là cô được tạo từ gạch.”

“Vậy à?” lời chế nhạo của anh ta làm tổn thương tôi. “Gạch được làm bằng rơm.”

Thỉnh thoảng tôi cũng có gặp em gái Thịnh. Cô ta sống với mẹ trong căn hộ một phòng ngủ nơi khu Việt Nam trên đường Tully ở San Jose. Vách tường của căn hộ phủ đầy những chồng vải lụa và vải bông, phòng ăn chật cứng bởi hai giàn máy may nơi họ ngồi ngày ngồi đêm, đôi vai chùn xuống vĩnh viễn vì phải luôn luôn cúi sát xuống mũi kim, chân trên bàn đạp của chiếc máy, phát ra nhịp điệu thôi miên khiến họ quên đi tất cả, kể cả cốc trà hoa lài đã nguội đặt nơi khuỷu tay họ, những lá trà đóng cặn sền sệt dưới dáy cốc. Nhiều khi họ bận rộn đến nỗi không thể dẫn tôi ra khỏi cửa, và khi tôi rời khỏi tôi cẩn thận đóng nhẹ cánh cửa để khỏi phiền đến họ. Xuyên qua cánh cửa, tôi lại nghe tiếng rộn ràng của giàn máy may.

Khi tôi nhìn Thịnh, tư lự trong lúc đang cào nhè nhẹ lên vết phai của chiếc quần, tôi có cảm giác là anh đang nghe được âm thanh của họ ngay lúc này.

#

Cảnh tượng cuối cùng của tôi về Thịnh đêm đó khi Ruby và tôi bước lên cầu thang là khuôn mặt tàn tạ của anh ấy, che khuất bởi khói từ một điếu thuốc khác khi anh ấy ngước nhìn chúng tôi từ sofa nơi phòng khách, cũng là chiếc giường dành cho anh đêm đó.

“Bạn có định bao giờ sẽ nói cho tôi nghe không?” Ruby hỏi trong lúc chúng tôi leo lên cầu thang.

“Có chứ.” Cô ấy muốn hỏi khi nào tôi sẽ kể cho cô ta nghe. Cho dù cô ấy có hỏi tôi cũng sẽ nói là chính tôi cũng không rõ nữa.

“Bạn nghĩ là anh ta biết về tụi mình không?”

“Trong ngôn ngữ của anh ta không có nó, cái thứ như chúng mình,” Tôi nói, mặc dù tôi không dám chắc là chúng ta không thể nào biết những gì chúng ta không nói ra được bằng lời. “Anh ấy sẽ không nghi ngờ gì đâu vì anh ấy không biết nói ra lời.”

“Và bạn cũng sẽ tiếp tục duy trì một tình trạng như thế.” Giọng điệu của Ruby thẳng thừng. Cô ấy có quyền giận tôi, vì suốt bao năm qua, tôi cũng vẫn còn ái ngại sống với con người thật của mình trước mặt gia đình và người đàn ông thuộc về quá khứ này. Chúng tôi lên đến lầu ba, nơi phòng riêng của bà Chun và bà Valdez, và tôi có thể nghe bà Chun hát cho con gái bài hát ru con tiếng Triều Tiên. Bà Chun là người duy nhất trong căn nhà này đến Mỹ bằng máy bay, với ông chồng kỹ sư, người đã nghĩ rằng ông ta có thể hoàn toàn kiềm chế mọi việc, kể cả người vợ của mình. Số còn lại trong chúng tôi, trừ Ruby, đã được sinh trưởng ở Mỹ, đều di cư đến nơi đây bằng thuyền, hoặc trong trường hợp của bà Valdez, bằng tàu lửa và lội bộ.

“Anh ta không thể ở đây,” Ruby gầm gừ lúc chúng tôi thoát y trong bóng tối. Cửa sổ phòng ngủ được mở toang để đón làn không khí mỏng manh đang lướt nhẹ vào trong. “Bạn phải bắt anh ta rời khỏi.”

“Bạn là ai mà lên tiếng?” Tôi cáu kỉnh. Tính khí nóng nảy của tôi dễ gãy như xương của các cụ bà cao tuổi, một biểu hiện mẹ tôi từng xác nhận là không giống con gái. Chúng tôi kéo tấm ra màu cờ sặc sỡ khỏi chiếc giường và nằm xuống bên cạnh nhau, không chạm nhau, chúng tôi nằm đó yên lặng trên nền vải lanh của tấm khăn trải giường đang thấm sự ấm nóng ẩm ướt. Tấm khăn dính chặt vào chúng tôi như lá ép. “Anh ấy đang bị tổn thương. Không phải chúng ta nên giúp đỡ anh ấy hay sao?”

“Anh ta là một người đàn ông,” Ruby nói, xem như đó là lý do thanh minh mọi chuyện. Trên phương diện nào đó, Ruby vẫn còn là một người lính hải quân. Cô ta có thể tháo gỡ và lắp ráp lại khẩu súng trong khi bị bịnh mắt, và khi cần thiết, cô ta dùng lại cái logic các trung sĩ đã khoan vào đầu cô ta: phải là như thế bởi vì nó là như thế. Đây là trận chiến của chúng tôi và đàn ông là kẻ thù. Đó không phải là quy luật của tôi mà là luật lệ của ngôi nhà, đặt ra bởi những người đàn bà đã tạo ra thiên đường an toàn này khi giao phó nó cho những người trông nom là chúng tôi.

“Anh ấy thường kể cho mình nghe những câu truyện,” tôi trả lời, hồi tưởng lại thời khắc chúng tôi ở trong đường hầm. Ruby không nói gì, chờ đợi tôi tiếp tục, nhưng bóng tối của đường hầm khiến tôi quá sợ hãi và tôi không muốn nghĩ thêm đến chúng nữa. “Anh ấy sẽ không ở lâu. Ba ngày thôi nhé?”

“Ok,” Ruby cầm bàn tay tôi và tôi rút nó ra, xoay người qua bên kia trong lúc làm như vậy tấm khăn trải giường lột khỏi làn da của tôi phơi tấm lưng trần trước cô ấy. Cảm giác chiến thắng của tôi chỉ tồn tại cho đến khi tôi nghe tiếng Ruby thở dài và trở mình sang bên kia.

#

Mẹ tôi gọi điện sáng hôm sau trong lúc tôi đang uống cà phê trong nhà bếp và đọc bản tin về cuộc chiến tranh không thể nào tránh khỏi vì binh lực Mỹ đang tập hợp ở sa mạc Saudi Arabia chuẩn bị phản công xâm lược Kuwait. Ngày mai tôi và Ruby sẽ tham gia chương trình ủng hộ hòa bình trên những bậc thang của tòa thị chính Sproul, nhưng đả đảo ở khuôn viên đại học là một việc làm vô ích. Berkely là một thuộc địa hình sự cho những đảng viên chủ nghĩa tự do và những người phái tả, cô lập khỏi quốc gia.

“Con đã gặp Thịnh chưa? Thịnh có đến không?” Khi nói chuyện qua điện thoại, bà nói bằng âm giọng the thé hơn bình thường vì không tin rằng đường giây điện thoại có thể chuyên trở nguyên vẹn giọng nói của mình qua nhiều dặm đường.

“Có rồi, anh ấy đã đến sáng nay, Má.” Tôi luôn bị bực mình khi phát hiện ra giọng điệu của mình cũng the thé hơn khi nói chuyện với bà ta.

“Nó nhìn cũng khá đấy chứ, đối với một người đã ở mười hai năm trong trại tị nạn, nó đâu gầy lắm phải không?

“Mẹ muốn nói điều gì đây?”

“Đâu có gì!” một sự ngập ngừng đáng nghi ngờ. “Ba mày muốn tuần tới con hãy về ăn cơm tối và dắt luôn nó theo nữa.”

“Tuần tới con mắc bận.”

“Tuần tới nữa thì sao?”

“Con sẽ rất bận rộn trong một khoảng thời gian.”

Khi tôi cúp dây, tôi nhìn thấy Thịnh đang thơ thẩn bên ngoài nhà bếp, khuôn mặt sưng húp và đôi mắt quầng thâm sau một đêm khó ngủ trên cái sofa cũ kỹ mà nguồn gốc của nó đã bị quên lãng từ lâu. Đầu tóc bù xù của anh ta dựng đứng lên như mào gà, và tôi không biết là anh ta giống ai hơn, một người tị nạn hay một sinh viên đại học cái loại mà tôi bắt gặp hay lê lết từ đường Đại Học đến phòng thí nghiệm của trường. Mỗi loại giống điều mặt quần tây rẻ tiền và áo sơ mi mỏng như giấy, chỉ có thể đạt đến mức lịch lãm nào đó nếu trên ảnh nghệ thuật trắng đen.

“Em và mẹ em trước đó đã rất hợp nhau,” anh ta nói quở trách.

“Rồi sao?” Tôi muốn nói anh ta hãy tự lo cho chuyện của mình đi, nhưng anh ta là khách trong nhà. “Thôi đi! Chải tóc. Chúng ta phải đi ngay bây giờ.”

Hôm này là ngày kiểm tra và tiêm chủng cho các trẻ em, bà Chun, bà Valdez và tôi nhét bốn đứa con nghiêm nghị thông minh của hai bà – Sun Hee, Jin Yun, Alicia, và Roberto – vào ghế sau của chiếc xe van VW cũ. Tôi lái xe và Thịnh ấp ủ trong yên lặng, ngồi đằng trước cùng với tôi trên chuyến đi mười lăm phút đến trạm y tế trong khu thương xá người Triều Tiên ở Telegraph nằm trên đường 44th. Bà Chun cũng hay mua sắm ở đây. Đeo kính mát và trùm trên đầu một chiếc khăn, bà Chun cảnh giác đề phòng khi chúng tôi lái vào parking. Chồng bà sống ở Emeryville và cơ hội gặp ông ta khi đang mua sắm cũng có thể xảy ra. Và Valdez may mắn hơn trong vấn đề này: chồng bà bị lãnh án ba năm trong Folsom sau cái lần ông ta dùng chai bia đập vào đầu bà khi bà từ chối giặt quần áo bẩn cho ông ấy.

“Im miệng đi không nào, Roberto! – cierra el pico, Roberto ” bà ta cáu kỉnh khó chịu ngay cả lúc Roberto chỉ đang nói thầm thì. Vết thương dài ba inch trên đầu vẫn còn đỏ tươi, mấy tháng sau vụ hành hung, và bà lơ đễnh xoa xoa nó trong lúc tôi đi đỗ xe.

Chúng tôi để mặc bà Chun và bà Valdez cùng các con của họ chờ đợi trong trạm y tế, nơi họ sẽ nhận một dãy thuốc tiêm ngừa bệnh uốn ván, viêm gan, và đậu mùa. Tôi muốn nói với trẻ con là việc làm này tốt cho chúng nhưng nhận thấy cũng chẳng cần thiết.

Bên ngoài, Thinh đốt một điếu thuốc, bật chiếc diêm bằng cái búng nhẹ xấc xược khiến ngọn lửa rít lên và cây diêm gỗ gãy tách. Anh vò nát bao thuốc trống rỗng và quăng nó vào máng xối.

“Mẹ kiếp, anh có vấn đề gì vậy?” Tôi hỏi, cuối xuống nhặt mẫu rác của anh ta. Tiếng chửi thề làm anh khựng lại vài giây, rồi thì tính xấc xược lại lẻn vào và anh ta nói, “Em không nên sống trong căn nhà đó. Toàn là đàn bà và con nít.”

“Đó là điều em thích.” Tôi đễ sự đờ đẫn níu giữ lại ánh mắt anh ta.

Trong suốt thời gian chờ trẻ con, chúng tôi đứng quay lưng nơi hai đầu đối ngược của cái parking, đối thủ cùng chờ đợi dấu hiệu để quay lại. Khi bà Chun và bà Valdez bước ra cùng đám trẻ, họ gọi ngay tên tôi nhưng Thịnh đã đến gần họ trước.

“Nè!” anh ta nói với bọn trẻ, đứa nào cũng xoa xoa chỗ đau nơi vai phải, “các em thích ăn kem?”

Bất kể ngôn ngữ Thịnh đang nói, sự thân thiện của Thịnh đối với chúng rất gần gũi. Chúng nó tin tưởng Thịnh nhanh chóng, để cho Thịnh liếm cây kem của chúng khi chúng tôi đang lui ra khỏi parking. Bà Valdez ngồi trên với tôi, và qua kính chiếu hậu tôi quan sát Thịnh trét kem dâu lên mũi để làm trò vui cho bọn nhỏ.

Sau khi tôi đậu chiếc VW vào bãi đậu xe có mái hiên gần nhà, chúng tôi bước lên vài bậc thang ngắn vào nhà bếp, hai bà mẹ dẫn đầu chúng tôi như đàn gà con. Vẫn còn sau lưng khi tôi bước qua ngưỡng cửa, Thịnh lưỡng lự nơi cuối cầu thang, miễn cưỡng nhìn qua vai tôi.

“Anh có vào không?”

“Anh muốn đi dạo,” anh ta lẩm bẩm, đột ngột quay người bước dài xuống driveway.

“Được thôi,” tôi hét theo, và đóng sầm cánh cửa lưới đằng sau. Tôi ngừng lại đột ngột khi bắt gặp Ruby ngồi xổm trên chiếc ghế nơi bệ bếp, đang uống một ly nước để mồ hôi tan biến khỏi cánh tay và đôi vai trần. Chúng tôi nhìn chằm chằm vào nhau cùng bằng thời khắc Ruby nuốt xuống ngụm nước.

“Chiến đấu từ cả hai phía cùng một lúc rất khó khăn,” cô ấy vừa nói vừa đặt ly nước xuống.

“Bạn đã làm gì suốt buổi sáng?” tôi hỏi ngẫu nhiên khi đi ngang qua cô ấy và mở tủ lạnh.

“Lau chùi cái lỗ chuột.” Nhảy xuống cái ghế, cô ta tựa vào tủ lạnh và liếc qua vai tôi. “Mình nghĩ là cũng đã đến lúc rồi. Không ai thông gió cái chỗ đó cỡ mấy chục năm rồi.”

“Để làm gì?” Tủ lạnh đầy ắp thức ăn nhưng không có thứ gì tôi muốn. “Berkeley là một khu vực không có bom nguyên tử.”

Ruby đóng nhẹ cửa tủ lạnh, và một hơi lạnh nhuốm vào người tôi khi cánh cửa đóng lại làm tôi rùng mình. “Khó đoán biết được khi nào người ta sẽ thả xuống một trái bom,” cô ta nói, bước thêm một bước đến gần tôi.

– Phải, khó có thể biết được.

#

Cơm tối đã xong và Ruby và tôi đang ngồi trong phòng khách xem một show Technicolor giả tưởng gọi là Tất Cả Thiên Đàng Cho Phép (Jane Wyman và Rock Hudson đóng vai cặp tình nhân bất hạnh) lúc Thịnh trở lại. Sau khi đi ngang qua nhà bếp, anh khựng lại ngượng ngịu nơi ngưỡng cửa, và tôi chợt nhận ra chúng tôi đang ngồi trên giường ngủ của anh ấy.

“Đến đây, ngồi xuống đây,” tôi nói, thúc Ruby, cô ấy miễn cưỡng xích qua một inch. Tính khí nóng nảy của tôi có thể dễ gãy như xương thiếu chất calcium, nhưng nó cũng lành nhanh chóng. Ai mà thích đi đi lại lại bằng những khúc xương gãy?

“Không gì đâu,” anh ta nói, đứng băng khoăng dưới khung cửa như con nít chờ đợi một trận động đất. Tôi hiểu theo cách của mình là anh ấy đang đói bởi vì đó là cách dễ dàng nhất.

“Đễ em lấy thức ăn cho anh.” Tôi vọt nhanh trước khi anh ấy có thể nói không, và anh không còn cách nào ngoài việc dành phải theo tôi. Tôi nghe âm lượng của tiếng truyền hình nhỏ lại đằng sau chúng tôi.

“Anh đã đi đâu?” Trong lúc khuya khoắt như thế này, Thịnh chỉ có thể hy vọng vào một tô mì Triều Tiên ăn liền mà thôi, và tôi bật bếp lên để nấu nước.

“Anh đã đi dạo và anh bị lạc. Anh quan sát tôi băm nhỏ cỏ sả mà tôi thường dùng để tạo thêm hương vị và màu sắc cho mì ăn liền. “Đó là điều anh thường làm trong trại tị nạn. Đi bộ. Anh đi những con đường khác nhau mỗi ngày. Sau vài năm, anh đã phối hợp hết tất cả những ngõ rẽ nơi đó.”

Tôi thả một nắm sả vào nước dùng sắc đỏ. “Rồi sao nữa?”

“Rồi anh ngồi xuống và anh chờ.” Anh ấy nhìn xuống gáy mũi giày đã sờn giây thắt. “Anh chỉ muốn nói xin lỗi. Khi đã là một người dân tị nạn, đôi lúc anh quên đi cách cư xử và những việc như thế. Đôi khi anh giận dữ ngay cả trong lúc anh không có quyền làm như thế.”

Trước khi tôi có thể nói không sao đâu, Ruby đi vào nhà bếp với cốc trà trong tay. “Anh sao rồi,” cô ta nói với Thịnh. Tôi cảm giác được cô ấy đang muốn gây sự vì cô ấy đi bằng cái kiểu chợ búa cô ta học được từ các anh trai, trọng lực nằm ở ngay hông chứ không phải ở ngực. “Tôi có vài câu hỏi cho anh ta. Bạn muốn thông dịch không?”

“Có lẽ tôi sẽ hiểu,” Thịnh nói.

Bước lùi lại đến bồn rửa chén, Ruby súc cái cốc. “Những cái trại như thế, tôi nghĩ là chúng giống như nhà tù. Có hàng rào, kẽm gai, và lính canh gác.

“Đúng vậy.”

“Nhà vệ sinh công cộng.” Ruby chùi khô cái tách bằng tấm khăn lau chén. “Anh biết mà, mọi người cùng dùng chung một cái.” Thịnh ngật đầu không trả lời.

“Bạn muốn nói gì đây?” Tôi cắt ngang.

“Anh ta đã ở trong trại mười hai năm. Anh ta làm gì để tiêu khiển?” Đôi vai của Ruby trông có vẻ rộng hơn mọi khi lúc Ruby xếp tay ngang ngực. “Tôi muốn nói, anh ta không phải là một đứa con trai hai mươi bảy tuổi còn trinh chứ?”

“Bạn thật là ghê tởm,” tôi gắt. “Bạn im mồm đi có được không?”

“Tôi đoán là ở đó phải có con gái chứ,” Ruby nói tiếp, hệt như tôi chưa từng nói gì, “nhưng nó vẫn là một trại tù. Có thể con trai phải giải quyết với bất cứ ai gần đó.”

“Sao?” bây giờ Thịnh đang nhìn cô ta, thắc mắc hơn là giận dữ. “Sao?”

“Chắc phải có những người con trai cô đơn giống như anh chứ?”

“Câm ngay!” Tôi hét lớn vào cô ấy.

“Lâu lâu các anh cũng hẹn gặp nhau trong bóng tối, đằng sau căn liều phải không?”

Khi tôi nghe tiếng rên trong cổ họng của anh ấy, âm thanh nhỏ chết lặng, giây phút đó tôi tưởng Thịnh sẽ đấm vào mặt cô ta hoặc nhảy xổ lên và cắn vào cổ cô ta. Tôi không biết lý do nào đã ngăn được anh ấy. Đúng như lúc ở trên tàu, anh ấy đã không lớn thêm một phân nào nữa, trong khi Ruby cân nặng một trăm ba mươi pounds và có khả năng dè dẹp trọng lượng tương tự. Nhưng nghĩ lại, cô ta không phải là một toán cướp biển có súng. Một phần trong tôi muốn Thịnh tát vào mặt cô ta, đừng quá mạnh, và tôi hơi thất vọng khi anh quay bước nhẹ nhàng ra khỏi cửa nhà bếp và đi ra ban công.

“Bạn có cần phải làm thế không?” tôi hơi kinh ngạc vì giọng điệu yếu ớt của mình, và có lẽ Ruby cũng vậy. Lần đầu tiên kể từ khi tôi quen biết cô ấy, cô ấy đã không dám nhìn thẳng vào mắt tôi. Tôi để cô ấy đứng ở nhà bếp với đôi tay xếp bằng ngang ngực, mắt ngó xuống sàn, và theo Thịnh ra ngoài.

Chiếc áo sơ mi trắng lùi vào trong bóng tối. Tôi không kịp nói một lời nào trước khi anh ấy kêu lên một tiếng nhỏ, áo sơ mi trắng bị hút vào mặt đất. Sau một vài phút, tôi hiểu chuyện gì đã xảy ra: Ruby đã quên đóng cửa hầm bên trên cái lỗ chuột.

Khi tôi đến gần gờ của cái lỗ chuột, tôi thấy một đốm lửa lập lòe trong đó. Cái bật lửa của Thịnh, và khi tôi nhìn xuống, tôi thấy khuôn mặt anh ta bật sáng lên một cách tinh quái. “Anh có sao không?” Tôi hỏi, ngồi xuống.

“Anh nghĩ đã bị trặc chân.” Anh ấy hỏi, giọng run run đôi chút. “Cái chỗ này là chỗ nào?”

“Nơi trú bom.” Khi anh ấy bắt đầu cười khẩy, tôi cảm thấy yên tâm. “Có chuyện gì đáng cười đâu?”

“Anh đến tận nơi đây để tìm một chỗ trú bom.”

Một chỗ trú bom nghèo nàn, Ruby và tôi đoán là đã được xây trong thời đại de doạ đẫm máu của những năm 1950, nó thiếu đèn, lò sưởi, và cầu tiêu. Làm sao ai đó có thể sống sót cuộc chiến tranh hạt nhân trong một lỗ chuột chật nít và ngộp ngạt như thế này là ngoài sức tưởng tượng của tôi.

“Anh xuống đó được không?”

“Nó là chỗ trú bom của anh.”

Tôi không thích vào bên trong lỗ chuột. Nó khiến tôi nghĩ đến những con đường hầm ở quê nhà, chật hẹp, ẩm ướt, và những đường gân máu tối đen sâu dưới dáy lòng đất nơi chúng tôi ẩn nấp khỏi kẻ thù, họ là bất cứ những ai có súng, bất kể màu da và quân phục. Trong bóng tối, Thịnh chỉ dẫn cho bọn trẻ nắm tay nhau, và chúng tôi chờ đợi dấu hiệu an toàn, anh ta thêu bày những câu chuyện về bọn cướp đất liền và những ông hoàng tử ác độc trong vùng. Những cái ống bằng đất nung chúng tôi dự trữ trong đường hầm dành cho những lúc khẩn cấp không phải đầy ắp gạo và nước, mà là vàng với ngọc thạch, và trận động đất do bom hoặc vỏ đạn từ xa gây ra chỉ là sự di chuyển nặng nề của các con voi khổng lồ đang chở theo vị hoàng đế đến để thỉnh cứu chúng tôi.

Thịnh đã tắt cái bật lửa nhưng ánh sáng bao phủ của bầu trời và đèn đường hắt qua cánh cửa hầm của lỗ chuột cũng đủ để tôi thấy đường viền mơ hồ tinh quái của khuôn mặt anh.

“Em muốn nói với anh chuyện này,” Tôi nói, quỳ bên cạnh anh ấy. “Lúc trước em không bao giờ dấu anh điều gì.”

“Thôi đừng.” Anh ta giơ tay phải lên, như cảnh sát điều hành giao thông. “Chúng ta không còn là trẻ con nữa. Chúng ta không cần phải nói tất cả cho nhau nghe.”

Khi tôi còn mười ba, tuổi hai mươi lăm khó đạt tới cũng giống như cưỡi tên lửa lên cung trăng vậy. Bây giờ tôi hai mươi lăm và tôi nghĩ ngược lại, tuổi trẻ đang bị đày ải trên cung trăng, vĩnh viễn không còn là của chúng ta nữa.

“Ruby và em” anh ta nhìn về hướng khác “là bạn tình.”

Sau giây phút tôi cảm thấy hoàn toàn cô độc, anh ta đặt bàn tay lên vai tôi và gần như xô ngã tôi vào tường khi anh ta vụng về đứng lên. Anh nắm lấy thành gờ của lỗ chuột và cố nhấc mình đứng đậy. Tôi tưởng anh đi bỏ đi vì quá ghê tởm, nhưng anh ta chỉ chộp lấy hệ thống bánh xe quay niêm phong lỗ chuột bên trong cánh cửa hầm. Anh ta ngã người ra phía sau, cánh cửa đóng sầm vang tiếng sập mạnh chói tai, và xoay bàn tay khóa lại bánh xe của cánh cửa. Trời tối đen như mực và chúng tôi có thể đang ở trong cái thùng lặn xuống tận đáy đại đương.

“Sao anh lại làm như thế?”

Tôi cảm giác anh đang cúi mình bên cạnh tôi. Chúng tôi không chạm nhau nhưng tôi nghe hơi thở của anh tràn ngập.

“Hãy lắng nghe” Anh ấy tỏa mùi thuốc lá. “Em nghe được gì?”

Sau một vài giây, tôi trả lời: “Không nghe gì cả.”

“Từ lúc anh đến đất nước này,” anh nói “ngay cả trong đêm tối, trên giường, anh cũng chẳng nghe được gì.”

Tôi nhắm mắt lại cho dù không cần phải làm thế. Tôi thử lắng nghe lần nữa, kỹ lưỡng hơn, và một giây trôi qua, tôi phát hiện mình đã nghe ra được cái gì đó. Nó dai dẳng và trở nên inh ỏi, dội vang trong khoảng không của chỗ ẩn núp nay đã trở thành một bóng tối vô tận, và tôi nhận ra đó là hơi thở điềm tĩnh, thiếu nhịp điệu của chúng tôi. Tôi dang tay ra và bắt gặp khuôn mặt anh ấy, tôi dùng những đầu ngón tay chạm nhẹ lên đôi má vòng cung của anh, và đặt đầu ngón tay áp vào đôi môi nứt nẻ của anh ấy.

“Em đã nhầm,” tôi nói “Em nghe được anh.”
——————————————————————————–

In the Dark

Viet Nguyen
Ruby’s waiting at the door, one hand in the hip pocket of her grass-stained blue jeans, the other hand tugging at her sleeveless sweatshirt. “You got a man in the kitchen, girlfriend,” she says, jerking a thumb over her bare, muscular shoulder before stomping down the hallway and out into the backyard. Lovely, lovely Ruby Mendoza. A small, petty part of me is happy she’s jealous, and before it can live, I smother it. Mrs. Valdez and Mrs. Chun, their arms full of grocery bags, follow me into the kitchen and stop in the doorway when they see the ghost sitting at the dining table, shrouded by smoke, its skin tinged a faint green and its oily black hair lit by lightning streaks of silver. Mrs. Valdez and Mrs. Chun stop laughing over the dirty joke they were sharing, and salt water rises in my throat.

When the ghost stands up, stubbing out a half-smoked cigarette into Mrs. Valdez’s ceramic ashtray, it becomes a limp young man with a feeble smile trembling under the weight of his jutting cheeks and a pair of Buddy Holly glasses. “Hey, Lan.” The voice is thin and high like a young girl’s. “You look—I mean, you know who I am, don’t you?”

“Thinh.” I put a hand to my mouth because perhaps I’ve gotten the name wrong. “I thought—” And even though I’m not sure he isn’t a ghost netted up by some frightened fisherman from the bottom of the South China Sea, I dash to the table, seize him by the neck, hug him hard with the force of a lover.

“I thought you were dead.” I’m surprised I’m crying, unnerved by how my chin nestles neatly into his neck. When we stood together on the sea-slick deck of One Eye’s boat, I barely reached his shoulder.

“Yeah, I was dead.” He’s tense in my arms, shy around all these women. Mrs. Valdez and Mrs. Chun are hovering over my shoulder, their maternal presence reassuring. “I was good as dead.”

“You okay, ho-ney?” Mrs. Valdez asks. “You want tea?”

“Bori-cha good for you,” Mrs. Chun agrees. She’s convinced of the restorative power of tea, particularly the Korean kind. Then: “Who he?”

My oldest friend, I tell them, the one I grew up with in sight of the old Frenchman’s bomb-shattered coffee plantation near Ban Me Thuot, the friend I thought had disappeared forever. Mrs. Valdez, a refugee from El Salvador, knows how people can just disappear, and she starts preparing tea for us, her way of saying Thinh is welcome in the kitchen.

“Siéntese.” Lighting up a cigarette, Mrs. Valdez bustles to the stove. She uses the simple Spanish she reserves for strangers, hoping, like all of us, that simplicity translates universally. And in English: “This make you good.”

“You eat yet?” I ask Thinh, drying my eyes with one hand, motioning him to sit down with the other.

“Yeah, yeah, I did,” he mutters, embarrassed by the flurry he’s inspired. “Relax, why don’t you?”

But instinct and custom dictate that he be fed regardless of whether he has eaten or not, and I let him go to scurry to the cupboards.

“Stop!” The exclamation is a bullet in my back. I stop, and so does Mrs. Valdez as she heats the water, and Mrs. Chun as she unloads the groceries. They don’t understand Vietnamese, but they don’t have to.

“Stop, please.” Quieter now, he edges away from the table until he’s in the middle of the kitchen, defenseless. “There’s nothing to be scared of, Em.”

Using the tender diminutive of our language, he calls me, with one word, little sister, miss, even dear. I like it. Sometimes English rubs my throat raw after a day of calling people “you” or “she.” English doesn’t know my sex, much less my age, my status, my intimacies. Some days that’s freedom, other days it’s weightlessness. I let him lead me back to the dining table, where Mrs. Chun serves us the bori-cha Mrs. Valdez has learned how to brew from her.

“Pretty good,” he mumbles after he sips the tea. “What is it? Corn?”

“Barley,” Mrs. Chun says, pronouncing it “Bali.” When she swivels her hip as she turns back to the groceries, Thinh’s eyes follow her movement from above the rim of the cup. Sometimes I forget that Mrs. Chun isn’t much older than me, and still graced with the designer wardrobe her husband bought for her in his kinder moments.

“Where were you all this time?” The tea’s too hot for me, and now I can feel the raw nakedness of my tongue, a fine layer of its slick skin burned away. “Did they resettle you in France? Australia?”

“I was in Pulau Bidong.”

“All this time?”

He nods silently, I taste salt water again; this time, nausea at the thought of twelve years in a refugee camp. I can’t ask the next question: why didn’t you write? When Thinh puts his tea-warm hand on mine and calls me Em again, I know why he’s come and what he wants from me. Even so, I can’t move my hand. I want to reach out to him and hold him in the way I might have once when we were young.

#

Before dinner Ruby boxes me into a corner of the kitchen. I start looking for a way out but Ruby’s an ex-Marine and knows how to cut off escape routes. “Hey, Lan,” she says, gently, threateningly. “What’s the story?”

“There’s no story.” When I see the opening I slip between her arm and the kitchen counter in a feline burst of speed. Relieved, I join Thinh outside on the back porch’s stoop. Dinner’s a quiet affair. Ruby eats with the mothers and children in the dining room. The house is normally off limits to men, and from the quiet behind me I can tell Thinh’s presence has broken the routine. Thinh doesn’t seem to notice there’s something wrong. Instead, he works on his plate of kong namul and pupusas with the ferocity of a hungry and beaten stray. Pretending to eat, I watch him with my peripheral vision, repelled at the grease shining on his mouth and the smack of his tongue inside his cheek. He’s a dead man come alive, ugly after twelve years of nothing to do, and I’m ashamed that all I can think of as I sit next to him is how he should wipe away the speck of pork at the corner of his lips.

“Jesus, those women can cook,” he says when he’s done, his empty plate bone-white on his knees. Politely, he covers his mouth with one hand while he uses a toothpick with the other.

“How’d you know where to find me?” My own plate is still half-full. Somewhere in the darkness, beyond the reach of the porch light, the neighborhood cats are prowling, waiting for their evening meal.

“Your mother told me.”

“You saw her already?” For a moment, I’m frightened as well as taken aback. “Why didn’t she tell me you were here?” “You know how she is. She likes surprises, right? She thought I might be able to get you to come home and visit a little more.” Thinh flicks the toothpick into the bed of azaleas standing guard at the edge of the porch. “There’s a six-course meal waiting for us if I bring you home next weekend.”

Even at a distance, Mother’s plotting her moves. By now, she’s consulted her fortune-teller, met with Thinh’s mother, and henpecked my father into agreeing with whatever devious thing she has in mind, something as tricky as not letting me know about Thinh’s arrival. I haven’t mentioned a boyfriend for seven years, a cause for consternation, and I’m unmarried at twenty-five, a minor tragedy promising to become a disaster. My mother the businesswoman can add two plus two as well as any village gossip. The question is whether her legendary stubbornness in seeing the world her own way has overcome her plain sense.

“Maybe I shouldn’t have come,” Thinh says after a minute of silence. “Your mother said this was a house for abused women.”

“Of course you should have,” I lie, pleased he isn’t totally ignorant of his surroundings.

“Your mother thinks you can get a better-paying job than working here.”

“I know,” I sigh. “All she thinks about is money.”

He shifts toward me on the stoop, turning his back to the harsh yellow glow of the porch light, and with his face in shadow, I recognize, finally, the boy I knew, the one who once stole the old Frenchman’s motorbike for the fun of it so he could ride it all night to Nha Trang and watch the sun rise.

“I guess I ought to have called first. Isn’t that what they do here?”

“Yeah.” I put my plate between my feet. “They do some crazy things in this country.”

“Like wear their underwear outside their clothes?”

When Ruby comes out of the house to the tune of clattering dishes and running water, she finds us laughing about the other bizarre American customs he’s witnessed on his uncle’s cable-fed fifty-inch television, like personal trainers for canines and baby gymnasiums. It’s not so much the television I find wonderful but the magic his welfare-receiving uncle used to conjure it up.

“You two know each other pretty good.” Ruby sits down beside me.

“When we small.” Thinh’s smile is tentative like his English, and I feel an irrational anger toward Ruby even though she’s not responsible for the way English suddenly diminishes Thinh.

“Lan’s told me a lot but she hasn’t told me about you.” Ruby doesn’t look at me but I know it’s me she wants to hear from, not Thinh. There’s an unspoken question in her statement, and I know what it is.

“No?” Thinh asks, looking at me too. “We best friends, for long time.”

Now there’s expectation and disappointment in the air, the familiar scents of my mother’s cheap perfume.

“We fled from Viet Nam on the same boat, you know,” I start off, even though Ruby obviously doesn’t know. We’ve been together for six months, long enough to be aware of the deep wells our histories have drilled beneath our skin, not long enough to know what has steeped inside. “Twenty-six days and nights on the sea, seventy-eight men, women and children on a thirty-foot boat with no toilet and a six-day supply of fresh water.”

“And a captain with one eye,” Thinh adds.

I’ve convinced myself I remember it all. There’s one benefit in not having any movies made about our experiences: we can’t confuse our lives with what Hollywood’s imagined. I’m thirteen, Thinh’s fifteen, we sleep upright, the weight of other bodies against us keeping us erect. My skin barnacles, boils, erupts in a raw rash from the steady gaze of the sun’s heat, the abrasions of constant contact with other people’s skin and sweat, and the swill of sewage and vomit that spackles us and sloshes in the belly of the boat. Eventually we are reduced to two spoonfuls of water and a cracker each day, and the walls of my stomach gradually expand until it occupies my entire body, squeezing out even my mind.

With the porch light behind us, our bodies cast shadows onto the gravel path at the foot of the stoop. Ruby grips my knee in the dark, and I put my right hand on hers. I feel Thinh’s hand slide over my left hand as he continues the story in Vietnamese while I translate for Ruby.

“We were so happy when we saw the ship,” he says. “One Eye was really happy. Some of the men were going to carve out his last eye after they found out he wasn’t as experienced as we were told. He’d only sailed his boat through the Mekong Delta, and never on the open sea.”

The ship is a Thai fishing boat, and as it chugs toward us with the setting sun at its stern, we laugh and cry, waving our hands in the air, stupid with happiness and exhaustion. Then we see a man on the prow of the boat with a gun in his hands. The pirates systematically rape every girl and young woman and then relieve us of our gold and jewelry.

“I was the lucky one.” Ruby’s grip tightens on mine. “They thought I was a boy.”

My hair is cut short in a man’s style, and my breasts, lost inside a t-shirt, are barely larger than my nipples. Five feet away from me, Thinh’s naked sister screams and writhes under the weight of a teenager in ragged shorts and a t-shirt smeared with grease and oil. Something is printed in English on the t-shirt but it’s as incomprehensible to me as the whimper I hear next to me, the sound of something small and weak dying inside of Thinh as he snaps up an empty gasoline canister and hammers it against the rapist’s back. The boy-rapist grunts and falls even harder on Thinh’s sister, and for a moment no one on the boat says or does anything. It’s hard to tell who’s more astonished, the pirates, the refugees, or Thinh, who drops the can and steps back as the boy-rapist jerks away from Thinh’s sister, a flush of embarrassment glowing dimly beneath his tanned skin while he fumbles with his shorts and hears his friends laugh. I’m convinced Thinh is about to die, but the boy-rapist seizes the first thing at hand, the gas can, and swings it against the side of Thinh’s head, the sound of the contact booming over the sea and merging with the splash of Thinh’s body in the water. The boy-rapist spits and flings the can into the sea.

“I don’t know how I managed to hang on to that can, but I did,” Thinh says. “I kept afloat long enough to be picked up by another fishing boat. When I woke up in the camp hospital, I couldn’t remember a thing.”

“Your sister’s so strong.” I don’t know what else to say. “I swear she’s made out of brick.”

“Yeah?” His sneer hurts me. “Bricks are made out of straw.”

Every now and then I see Thinh’s sister. She lives with her mother in a one-bedroom apartment off the Vietnamese strip on Tully Road in San Jose, the walls of the apartment lined with bolts of silk and cotton, the dining room jammed with two sewing-machine stations where they sit day and night, shoulders permanently hunched from crouching close to their needles, feet on the pedals of their machines, playing out a rhythm that hypnotizes them into forgetting everything including the cold jasmine tea at their elbows, pooled in cups at the bottom of which are broken leaves that have settled into a thick and illegible sediment. Sometimes they are too busy even to usher me to the door, and when I leave, I am careful to close the door behind me softly, so as not to disturb them. Through the door, I can hear the throb of their machines.

When I look at Thinh, frowning as he scratches at a faded spot on his pants, I have the feeling he can hear them right now.

#

My last sight of Thinh that evening as Ruby and I ascend the staircase is his waning face, clouded by the smoke from another cigarette as he watches us from his bed for the night, the living room sofa.

“Were you ever going to tell me?” Ruby asks as we climb the stairs.

“Yes.” She wants to ask me when I was going to tell her. If she did ask I’d have to say I don’t know.

“You think he knows about us?”

“It’s not in his vocabulary, what we are,” I say, although I’m not certain that we can’t know what we can’t speak. “He won’t suspect because he can’t say it.”

“And you’re just going to leave it that way.” Ruby’s tone is flat. She has a right to be angry with me, because after all this time, I’m still afraid to be who I am in front of my family and this man from my past. We pass the third floor, where Mrs. Chun and Mrs. Valdez have their rooms, and I can hear Mrs. Chun singing a Korean lullaby to her daughter. Mrs. Chun is probably the only person in this house who came to America by airplane, with her engineer husband, the man who thought he could control everything, including his wife. The rest of us except American-born Ruby have made the trek here on boats or, in the case of Mrs. Valdez, on train and foot.

“He can’t stay here,” Ruby growls as we undress in the dark. The bedroom window is wide open to let the feeble current of air slide in. “You got to tell him to leave.”

“Who’re you to say?” I snap. My temper, brittle as an old woman’s bones, is but one more thing to mark me, my mother claims, as unladylike. We strip the rainbow-flag coverlet off the bed and lay together, not touching, on top of cool linen sheets that soak up our wet warmth as we sweat lying still, the linen sticking to us like a layer of phyllo. “He’s hurt. Aren’t we supposed to help the hurt?”

“He’s a man,” Ruby says, as if that explains everything. In some ways, Ruby’s still a Marine. She can take apart her gun and reassemble it blindfolded, and when necessary, she falls back on the logic the drill sergeants drummed into her: that’s the way it is because that’s the way it is. This is our war, and men are the enemy. These are not my rules, but the rules of the house, made by the women who created this safe haven and entrusted it to us as its caretakers.

“He used to tell me stories,” I respond, remembering our time in the tunnels. Ruby says nothing, waiting for more, but the darkness of the tunnels scares me, and I don’t want to think of them. “He won’t stay long. Just three days, okay?”

“Okay.” Ruby touches my hand and I pull it away, rolling over as I do so, the linen peeling from my skin and leaving my back exposed to her. My triumphant moment lasts until I hear Ruby sigh and roll away from me as well.

#

My mother calls the next morning as I sip my coffee in the kitchen and read the headlines about the war that seems inevitable, with the American army assembling in the deserts of Saudi Arabia, preparing to counter-invade Kuwait. Tomorrow Ruby and I are scheduled to go to a peace rally on the steps of Sproul Hall, but protesting at the university seems like a futile exercise. Berkeley is a penal colony for liberals and leftists, isolated from the rest of the country.

“Did you see Thinh? Did he come yet?” When she is on the telephone, my mother speaks at several decibel levels higher than normal, unconvinced a telephone line can carry the full body of her voice across the miles.

“Yes, he came yesterday, Ma.” I’m always irritated to discover that whenever I talk to her, my own voice rises too.

“Doesn’t he look good? I mean, for someone who’s spent twelve years in a camp, he’s not too scrawny, right?”

“What’s your point, Ma?”

“Nothing!” There’s a suspicious pause. “Your father thought it would be nice to have you come for dinner next week and bring him along.”

“I’m busy next weekend.”

“Weekend after?”

“I’m busy for quite a while.”

When I hang up the phone, I see Thinh loitering outside the kitchen, his face sullen and his eyes bruised from a bad night on a secondhand couch whose origins are long forgotten. His unkempt hair bristles like a rooster’s comb, and I’m not sure what he resembles more, a refugee or a foreign graduate student of the kind I see shuffling along College Avenue toward the science laboratories of the campus. Each breed wears cheap tailored slacks and paper-thin dress shirts that achieve a certain elegance only in black-and-white photographs.

“You and your mother used to get along,” he says reproachfully.

“What of it?” I’d tell him to mind his own business, but he’s a guest in my house. “Come on, comb your hair. We’ve got to get going.”

Today’s examination-and-inoculation day for the children, and Mrs. Chun, Mrs. Valdez, and I pack their four solemn, apprehensive kids—Sun Hee, Jin Yun, Alicia, and Roberto—into the back of the vintage VW van. I drive and Thinh, brooding and silent, sits up front with me for the fifteen-minute ride to the community clinic in the Korean plaza at Telegraph and 44th where Mrs. Chun also does her shopping. Donning sunglasses and wrapping a scarf around her head, Mrs. Chun is watchful as we drive into the parking lot. Her husband lives in Emeryville and there’s always the chance that he might be here shopping. Mrs. Valdez is luckier in this respect: her husband received a three-year term in Folsom after he struck her in the head with a beer bottle when she refused to do his laundry.

¡Cierra el pico, Roberto! she snaps irritably, even though Roberto is only whispering. The three-inch scar on her head still throbs scarlet months after the assault, and she rubs it distractedly as I park the van.

We leave Mrs. Chun and Mrs. Valdez with their children in the waiting room of the clinic, where they will receive a battery of tetanus, hepatitis, and measles shots. I want to tell the children it’s for their own good, but what’s the point?

Outside, Thinh lights a cigarette, striking the match with an insolent flick of the wrist that makes the flame hiss and the wooden match snap. He crumples the empty pack of cigarettes and tosses it into the gutter.

“What the fuck’s wrong with you?” I ask, bending down to pick up his trash. The curse freezes him for a moment, but then the insolence creeps back and he says, “You shouldn’t be living in that house. It’s all women. And children.”

“That’s what I like.” I let my gaze hold his eyes.

For the rest of the hour while we wait for the children we stand at opposite ends of the parking lot with our backs to each other, duelists waiting for the signal to turn. When Mrs. Chun and Mrs. Valdez come out with the children, they call my name hesitantly, but Thinh reaches them first.

“Hey!” he says to the kids, each one still rubbing a sore right shoulder, “you like ice cream?”
Regardless of the language he’s speaking, Thinh’s effortlessness with kids is still there. They give him their trust quickly, letting him lick their ice cream cones as we pull out of the plaza’s parking lot. Mrs. Valdez is in the front of the van with me, and I watch Thinh in the rear-view mirror rubbing his strawberry ice cream on his nose for the kids’ amusement.

After I park the VW under the carport awning next to the house, we march up the short flight of stairs into the kitchen, the mothers leading us like a string of chicks. Behind me as I cross the threshold, Thinh hesitates at the bottom of the stairs, and reluctantly, I look over my shoulder.

“Coming in or what?”

“I’m going for a walk,” he mutters, turning abruptly and striding down the driveway.

“Fine,” I call out, and slam the screen door behind me. I stop abruptly when I see Ruby squatting on a bar stool at the kitchen counter, drinking a glass of water and letting the sweat evaporate from her bare arms and shoulders. We stare at each other for the amount of time it takes Ruby to swallow her water.

“It’s pretty hard to fight on two fronts at the same time,” she says when she puts the glass down.

“What have you been doing all morning?” I walk by her casually and open the refrigerator.

“Cleaning out the mouse hole.” Hopping off the stool, she leans against the refrigerator and peeks over my shoulder. “I figure it’s about time. No one’s aired out that thing for at least a couple of decades.”

“What for?” The fridge is full but there’s nothing in it I want. “Berkeley’s a nuclear-free zone.”
Ruby gently closes the refrigerator door, and the rush of cold air against my body as the door swings shut makes me shudder. “Never know when someone’s going to drop a bomb,” she says, taking one step closer to me.
No, you never know.

#

Dinner’s already over and Ruby and I are in the living room watching a Technicolor fantasy called All That Heaven Allows (Jane Wyman and Rock Hudson play ill-fated lovers) when Phuong returns. Having come in through the kitchen, he pauses awkwardly at the doorway, and I remember after a moment that we’re sitting on his bed.

“Come on, have a seat,” I say, nudging Ruby, who reluctantly shifts an inch. My temper may be as brittle as a calcium-depleted bone, but it heals quickly. Who wants to walk around with broken bones?

“It’s okay,” he says, standing under the doorframe with the unease of a kid expecting an earthquake. I interpret his unease as hunger because it’s the easiest thing to do.

“I’ll get you something to eat.” I bound past him before he can say no, and he has no choice but to follow. Behind us I can hear the volume of the television slowly decline.

“Where’ve you been?” At this time of night, the best Thinh can hope for is a bowl of Korean instant noodles, and I turn on the stove to heat water.

“I took a walk and got lost.” He watches me chop the lemon grass that I use to add some extra flavor and color to the noodles. “That’s one thing I could always do in camp. Walk. I’d take a different route every day. After a few years I’d taken every turn in every combination I could.”

I drop a handful of lemongrass into the red broth. “So then what?”

“So then I sat down and I waited.” He looks down at his scuffed wingtips with the frayed laces. “I just wanted to say I’m sorry. When you’re a refugee, sometimes you forget about manners and things like that. Sometimes I’m just mad, even though I don’t have any right to be.”

Before I can say stop, it’s okay, Ruby walks into the kitchen with her tea mug in her hand. “How you been,” she says to Thinh. I can tell she feels pugnacious because she’s walking in the cholo kind of way she’s learned from her brothers, where the center of gravity is in the hips, not the chest. “I got some questions for him. You want to translate?”

“Maybe I understand,” Thinh says.

Stepping to the sink, Ruby rinses out her cup. “These camps, I guess they’re sort of like prisons. Fences, barbed wire, armed guards.”

“Yes.”

“Communal bathrooms.” Ruby wipes down the mug with a dishrag. “You know, everyone uses the same bathroom?” Thinh nods mutely.

“What are you getting at?” I interrupt.

“He’s in that camp for twelve years. What’s he doing for fun?” With her arms folded across her chest, Ruby’s shoulders seem even broader than they usually are. “I mean, he’s not a twenty-seven year old virgin is he?”

“You’re disgusting,” I snap. “Why don’t you just shut up?”

“I guess there’s girls there,” Ruby continues, like I haven’t said anything, “but it’s still a prison. So maybe young guys do what they have to do with whoever’s around.”

“What?” Now Thinh looks at her, too puzzled to be angry. “What?”

“Weren’t there other lonely boys like you?”

“Shut up!” I scream at her.

“Didn’t you meet each other in the dark sometimes, behind the tents?”

When I hear the whimper in his throat, the sound of that small, weak thing dying, for a second I think Thinh is going to punch her in the face or jump on her and bite her in the throat. I don’t know what stops him. True, he hasn’t grown an inch since he was on the boat, while Ruby weighs one hundred thirty pounds and is able to bench press her own body weight. But then again, she’s not a crew of pirates with machine guns. Part of me wants him to slap her, not too hard, and I’m almost disappointed when he turns and edges his way gracelessly to the kitchen door and through it to the porch.

“Did you have to do that?” I’m surprised at the softness in my voice, and maybe Ruby is too. For the first time I’ve known her, she won’t make eye contact with me. I leave her standing in the kitchen with her arms still folded, gazing at the floor, and follow Thinh outside.

A white shirt retreats into the darkness. I don’t have time to say anything before he gives a little cry, the white shirt sucked into the earth. After a moment, I understand what’s happened: Ruby has forgotten to close the hatch on the mouse hole.

When I get to the edge of the mouse hole, I can see a flame flickering inside. It’s Thinh’s lighter, and when I look down, I see his face ghoulishly lit by the flame. “Are you okay?” I ask, getting down on my knees.

“I think I twisted my ankle,” he says, his voice trembling a little. “What is this place?”

“A bomb shelter.” When he begins to laugh weakly, I’m relieved. “What’s so funny?”

“I came all the way here to find a bomb shelter.”

A poor man’s bomb shelter, though, built sometime, Ruby and I have guessed, during the Red Menace era of the 1950s, and lacking in light, heat, and toilets. How anyone planned to survive a nuclear war in the mouse hole’s tight, airless confines, I have no idea.

“Can I come down?”

“It’s your bomb shelter.”

I don’t like it in the mouse hole. It reminds me of the tunnels at home, cramped, damp, and utterly dark veins underneath the earth where we hid from the enemy, who was anybody with a gun, regardless of uniform or skin color. In the dark, Thinh instructs the children to hold each other’s hands, and as we wait for the all-clear signal, he weaves his stories about land pirates and evil princes who roam the land. The earthenware tubes we’ve stored in the tunnels for emergencies aren’t full of rice and water, but gold and jade, and the earthquakes caused by distant bombs or shells are actually the stomp of giant elephants carrying our rescuing king.

Thinh has switched off the lighter, but there’s enough ambient light from the sky and the streetlights coming through the hatch of the mouse hole so that I can see the vague, ghostly outlines of his face.

“I want to tell you something,” I say, kneeling by his side. “I used to tell you everything.”

“Don’t.” He raises his right hand, a cop stopping traffic. “We’re not kids anymore. We don’t have to tell each other everything.”

When I was thirteen, being twenty-five years old was as attainable as riding a rocket to the moon. Now I’m twenty-five years old and I realize it’s the other way around, that our younger selves are on exile on the moon, forever lost to us.

“Ruby and I—” he looks away “—are lovers.”

After a moment in which I feel utterly alone, he puts his hands on my shoulders and almost shoves me against the wall as he lumbers upright. He seizes the edge of the mouse hole and heaves himself up. I think he’s leaving in disgust, but all he does is grab the wheel on the inside of the hatch that seals off the mouse hole. He falls back, the hatch slamming shut with a deafening bang, and with a spin of his hand, he locks the wheel of the hatch. It is completely, utterly dark, and we could be in a deep-sea diving bell at the bottom of the ocean.

“Why did you do that?”

I feel him crouch down next to me. We are not touching but I feel his breath upon me.

“Listen.” He smells like smoke. “What do you hear?”

For several seconds, I listen: “Nothing.”

“The entire time I’ve been in this country,” he says, “even at night, in bed, I’ve never heard nothing.”

I close my eyes even though I don’t have to. I listen again, more carefully, and as the seconds pass, I realize there is something here after all. It persists and becomes louder, echoing in the space of the shelter that has become infinite through darkness, and I recognize it as the steady, dissonant rasp of our breathing. I reach out my hand and find his face, use my fingertips to brush lightly over his arching cheeks, and put a finger against his chapped lips.

“I was wrong,” I say. “I can hear you.”

bài đã đăng của Nguyễn Thành Việt


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch