Trang chính » Các số Da Màu định kỳ, Da Màu số 10, Sáng Tác, Thơ Email bài này

chùm thơ Lê Anh Hoài

0 bình luận ♦ 28.10.2006

Bài ca con sâu đất

hãy trộm cắp nhanh
                           chút ánh sáng trời
lợi dụng đêm đen
núp bóng cỏ hôi
lấp lánh lên!
dẫu ánh sáng của ta không từ tim mà
từ cái bụng
nhờ nhờ lạnh lẽo
dẫu ánh sáng của ta từ hơi
                         của bùn lầy,
                                     từ cóc và ma trơi
ngụy trang, ngụy trang
giả danh cái đẹp
ta thụ hưởng hương những
                             hoa đêm
ta thụ hưởng tiết trinh những
giọt sương trắng
và nàng Đêm cài chúng ta lên mái
                                         tóc đen
lấp lánh lên!
ta giả dạng sao trời
và chính ta thành vì tinh tú.

 
——————————————————————————–

 

Thơ tặng tao-mày-thế kỷ
Hỗn loạn
Khát
Ước mơ
Rác
Đaỏ điên
Đen
Trắng
Vĩnh hằng, chói loá
Tù, ngột ngạt
Hố
Cánh bướm bay
Đồng tiền lạnh
Họng súng
Điên
Tao
Mày
Thế kỷ

 
——————————————————————————–

 

Đêm
Đêm
chén trà nhạt
màu còn
mà hương đi đâu
hết
Cuộc sống
cái chết

không
Ta sống
sống

 
——————————————————————————–

 


Đêm ướt át
dài như cuộc tình buồn
hững tiếng gọi trong đêm
là tiếng những mối tình đã chết
gọi tình sơ sinh
Mình chập chờn bên nhau
vừa mong vừa sợ
đêm dài
Trong đen tối hồng hoang
có ảo hình ngũ sắc
Trước khi trời sáng
ta mù đi đợi em.

 
——————————————————————————–

 

Những đường viền
Tiếng thở hổn hển của đoàn tàu đang đi hẳn, tiếng âm vang của những nụ hôn cuối cùng, thân xác em chẳng mấy lúc không còn của anh mà sẽ thuộc về một khái niệm đại từ là lạ/ Chẳng còn gì, chẳng còn gì, kỷ niệm được khẩn cấp đóng bao trở vào hộc tủ hồ sơ lưu, chẳng còn mùi vị, đường nét sẽ nhoà dần như vết cát/ Những gì ta sống hôm nay chẳng phải của ngày mai, chẳng giống ngày hôm qua, những cảm giác dập dồn ảo ảnh ôi nhớ, không đọng lại dù chỉ một đường viền, chẳng ai cần nữa.

Thảy sẽ qua đi ánh mắt nụ cười hơi thở vị mặn ở những nơi nhạy cảm, tất cả chỉ đóng chốt lại trong một từ không rõ nghĩa, không rõ cách phát âm, chỉ còn mang máng một phần âm hưởng/ Cuộc sống ngày mai và ngày những chuỗi ngày sau đều lên bảng thống kê, thành bảng biểu và đồ thị, nhưng khoảnh khắc này sẽ bị bỏ ra ngoài như một đại lượng không tin cậy/ nó rơi ra xoay tít và chìm vào vùng không gian ảo.

Hình ảnh như em lung linh sẽ nhoà dần trong men rượu loang loang, tam sao thất bản bổn, nét quý giá nhoà đi trong dòng người tấp nập đèn đỏ ngả tư, bán mua đầy chợ.

Đó là lúc tôi của ngày hôm nay chết!

 
——————————————————————————–

 

Lời
chẳng có gì phải nói
vì tất cả đã thấu hết rồi
ta và em đã cùng nhau đi hết núi hết đồi hết sông hết suối
yêu nhau đến tận cùng thớ thịt chốt điểm thần kinh
môi miệng tay chân trước sau trên dưới
hành hạ nhau bằng những miếng đòn hiểm ác bởi những người yêu nhau mới biết hết những huyệt chết của nhau
rồi ta lại thương em như thể thương mình
sẵn sàng cắt tai khoét mắt chặt tay để đổi cho em hạnh phúc.
chỉ có ta và em dẫn nhau đi trên con đường không người đồng cảm
người đi qua không nhìn thấy chúng ta như thể chúng ta chỉ là một bóng nước phản chiếu
chúng ta nhìn nhau thấu tận tim không nói
chúng ta giết nhau bằng những cái hôn xuyên thấu tới đầu ngón tay, tới những đầu ngón chân, những đầu mút thần kinh,
chúng ta yêu nhau bằng những lời sắc hơn dao, độc hơn thuốc trục thai, nhằm huỷ hoại những gì ta đã xây nên bằng cảm thức thiêng liêng chỉ vì nay ta sợ chúng
tất cả đã lỡ thì
như một trái cây lạc mùa không có giá trong chợ
lời chỉ là những gì sau này chúng ta sẽ nói
sau khi qua kiếp nạn này.

 
——————————————————————————–

 

Không đề 2
một giấc mơ vườn cây giữa sa mạc của những con đường nhựa
một giấc mơ nụ hôn giữa tiếng rú gầm của những động cơ
người lạc nhau
           trong một rừng quan hệ
những quan hệ nhiều
                         như những chỉ tay
những quan hệ nhiều
           như những nếp nhăn trên mặt
những mặt người lỳ như card visit

chúng mình bơi tìm nhau
                         giữa biển nhu cầu
ta phải gạt nhu cầu ra để tiến lên
                                    trong nước
ta phải phun phì phì nhu cầu ra
                                    không thì chết ngạt
trên bờ, những nhu cầu dồn nêm
như người trên xe buýt
dồn nêm
trước đèn đỏ nghẹn ngào.
tôi – em bội thực nhau
những nhu cầu vẫn đổi thay như
                                     kim đồng hồ lắc rắc.

 
——————————————————————————–

 

Mộng du
Chúng mình đam mê trong trạng thái
tỉnh thức mất giấc ngủ
dẫn nhau đi trên những mái nhà lúc đêm
lúc chỉ có những con mèo tru lên
tuyệt vọng vì ái ân
lúc những cặp vợ chồng ôm nhau vì thói quen
và cùng mơ những giấc mơ vụn vụn
chỉ có đêm mới biết chúng mình điên
đến mức nào
chỉ có chúng mình mới biết đêm đen tối
và tuyệt vời
xin đừng gọi, đừng gọi!
anh và em sẽ tỉnh lại và rơi rải xuống
và chết vì sự chắc chắn của mặt đường
một ngày anh gặp em trong một cuộc
đời khác
trong đó chúng ta chửi bới những con
mèo dám tru lên vì ân ái tuyệt vọng
làm chúng ta đang dở những thói quen
và giấc mơ vụn
chúng ta chửi bọn mộng du đi lại trên
mái nhà vào lúc đêm khuya và nguyền rủa chúng rơi rải xuống mặt đường như chim trúng đạn.

bài đã đăng của Lê Anh Hoài


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)