Tui Coi Đá Banh
Tui vốn không phải kẻ đam mê thể thao nói chung, đá banh nói riêng; chỉ nghĩ là nhúc nhích tay chân cho nó khỏe, vậy thôi. Cái việc đặt đồng hồ báo thức lúc 2, 3 giờ sáng để theo dõi trực tiếp 1 trận banh là không có tui trong đó. Đang mùa đá banh ni ắt hẳn là ở quê nhà rộn ràng lắm, vậy ra cái không khí đá banh với cái thằng không-đam-mê là tui chợt trở thành tình cảm hoài hương. Mà hoài hương trên TV thôi chứ bên nhà hàng xóm cứ im lìm, ngoài đường dăm cái xe chạy qua, …cuối tuần dân Mỹ rủ nhau xem đá banh Mỹ, bóng chày…
Mà tại sao cái môn đá banh hấp dẫn nhiều người như vậy? Người ta dùng vô số mỹ từ nào là vũ điệu trên sân cỏ, môn thể thao vua… để chỉ việc đá banh, rồi ác liệt hơn là gán cho nó thành… tôn giáo luôn! Thôi thì ngoa ngôn đại ngữ cho cái môn đầy hỉ nộ ái ố đó cũng vui vui. Tui cho rằng có nhiều nguyên nhân làm cho nó hấp dẫn.
Đầu tiên là sự bất ngờ. Người ta không thể thực hiện các phương trình hay bất phương trình khi xem 1 trận đấu, 1 đội banh mạnh mà sơ sẩy cũng te tua như chơi bới các đội banh làng. Mà sự bất ngờ này có khi ông trọng tài cũng góp phần vào đó khi không xem kịp các màn đấm đá nhau, nhất là với mấy tay hay chơi ăn gian như chàng béo Maradona năm nào chơi banh bằng tay. Có người đòi phải có hai trọng tài, rồi nào là thiết bị nghe nhìn đủ thứ, nhưng có lẽ nếu trận banh mà chính xác như rứa thì chắc kém đi phần hấp dẫn.
Một việc nữa mà môn đá banh mang lại trong các giải thi quốc tế là cái gì đó như sự công bằng. Không phải cứ nước lớn và giàu thì tha hồ làm mưa làm gió trên sân banh. Một tỉ ông tàu con trời cũng chỉ chọn ra được 11 ông áo thun xà lỏn để chơi banh. Tui nhớ năm xưa đội banh Tàu bị một cái nước bé tí ti ở Nam Mỹ quần cho tơi tả. Ngay trong kỳ này siêu cường Hoa Kỳ bị xứ Ghana kém phát triển hạ đo ván.
Nhưng để tìm hiểu hết cái sự ồn ào trên đường phố Sài Gòn xung quanh các trận banh chắc phải quan sát nhiều cái đám khán giả. Có lẽ là với thời gian gần 2 giờ đồng hồ nhiều người sẽ quên đi nhiều thứ phiền não hằng ngày. Mà cái môn này nó nhiều bất ngờ cho nên chuyên gia đá banh cũng đoán trật như chơi, mà cái ông xe ôm đầu xóm cũng có thể đoán trúng, thế mới hay. Nhiều tay thất đời phẫn chí có lẽ cũng tìm trong cái không khí ấy điều chi đó tự kỷ ám thị cho mình mà quên đi bao chuyện đời bất công với hắn ta. Thí dụ như khi xem đội Anh đá thì nhiều người cứ tưởng mình là Bé Câm (Beckham) tới nơi, hay là kiều nữ cỡ Bít Ni Xì Bẹt (Breatney Spears) cũng với tới chứ bộ không à!
Cái chuyện tâm lý tự kỷ ám thị đó có lẽ cũng quyết định nên ủng hộ đội nào, thường là các đội mạnh rất có nhiều fan, vì đơn giản là khi cái đội ấy thắng thì mình cũng thắng (bỏ qua chuyện cá độ nhé), cái chiến thắng ké ấy làm quên đi bao thất bại của đời thường. Dĩ nhiên có nhiều người cũng vì tôn trọng cái đẹp mà ủng hộ 1 đội nào đó, ví như đội Brazil chẳng hạn rất được hâm mộ, hay cô con gái tui đây ủng hộ đội Argentina chắc là do cái anh chàng chi cột tóc đuôi gà rất đẹp trai nọ chứ không phải anh béo Maradona!
Trở lại chuyện tui coi đá banh. Khi thời giờ công việc rảnh rỗi tui cũng góp mắt góp chuyện vô mấy vụ đá banh. Trong thời gian có giải quốc tế thì cũng liếc hết mấy cột thể thao để còn có chuyện mà góp bên tách cà phê vĩa hè. Có điều là tui không có đội nào ruột cả nên khi xem 1 trận banh tui hay ủng hộ cho đội được coi là yếu hơn vì nếu họ mà thắng thì tui sẽ sướng lây trên cái sự bất ngờ ấy. Mà trong sâu xa tui cũng mong muốn có sự công bằng trong cái tình cảm thiên vị đó. Thí dụ như khi xem đội Brazil đá với đội Bắc Hàn, tui rất ủng hộ mấy ông Bắc Hàn mặc dù tui chẳng ưa lãnh tụ vĩ đại của họ chút nào. Của đáng tội chắc họ chỉ ăn bắp cải nên năm nay thua nhiều quá, cuối trận chạy không muốn nổi (lại nhớ lãnh tụ kính yêu của họ rất khóai khẩu tôm hùm).
Tui cũng thích coi chơi banh hơn là cứ nhăm nhe vô việc thắng thua, vì vậy tui rất ủng hộ mấy ông châu Phi, họ đá banh như trẻ con chơi ngoài đường vậy, như vậy mới là chơi chứ! Và như vậy tui không ưa mấy tay hay ăn gian như anh béo Maradona xài bàn tay của Chúa năm nào. Năm nay bàn tay ấy chuyển nhượng cho 1 ông bạn Uruguay láng giềng xài, làm cho đội Ghana của tui thua tức tưởi. Hay là tui cũng không ưa mấy cái đội kiêu ngạo. Khi xem mấy anh đẹp mã rã đám bên Ý bị thua tơi tả bởi các cầu thủ Slovakia, thiệt tui sướng vô cùng, đáng đời cái thói xem thiên hạ chẳng ra gì.
Cuộc vui rồi cũng sắp tàn, cuối tuần này dân Mỹ lại rủ nhau đi coi bóng chày, dân Mít như tui hay vài ông Mễ hàng xóm sẽ chờ xem trận banh chung kết. Ôi sao mà nhớ cái tách cà phê vĩa hè Sài Gòn chi lạ.
Hè 2010, Cordelia
.
bài đã đăng của Trần Đăng Khoa
- Potala - 02.01.2012
- Khái Niệm Critical Thinking Nhân Đọc Bài Viết của Nguyễn Hữu Liêm - 12.09.2010
- Tui Coi Đá Banh - 09.07.2010
- Áo Vàng, Áo Đỏ và Sinh Nhật Đức Phật - 31.05.2010
- Hội An và Volendam - 28.07.2009
- Ảo ảnh Vân Nam - 20.07.2009
- Lahsa 2008 - 03.07.2009

Phần Góp Ý/Bình Luận