Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

Gặp Trịnh Công Sơn.

 

Đấy là khoảng tháng sáu, tháng bảy năm 2010. Lúc này, giải bóng đá thế giới ở Nam Phi đang thời kỳ quyết liệt, và vì thế mà hấp dẫn nhất, nhắc tới, chắc không ai là không biết, nên cũng là một khoảng thời gian dễ xác định đối với bất cứ một ai.

Khi đó, nếu cứ như nhiều người nghĩ, thì tôi cũng đã tương đối trưởng thành cả về tuổi tác lẫn nghề nghiệp. Tức là đã viết một số kha khá những truyện ngắn, truyện dài, truyện vừa, đã hoàn thành mấy trăm bài thơ cho Cỏ May, An, Hạnh, hoặc cho mấy tạp chí của Hoàng Linh, Thơ Thơ, Khế Iêm hoặc thỉnh thoảng là một trong số rất nhiều những tạp chí khác của cộng đồng.

Đấy cũng là trong khoảng thời gian tôi đang suy nghĩ tìm một cách thể hiện khác cho những tác phẩm của mình. Vì, thực sụ là từ lâu rồi, tôi đã khá chán ngấy cách viết theo lối hiện thực hoặc một cái gì tương tự như vậy. Tôi thấy trí tưởng tượng hay sự hư cấu của mình dù phong phú, đa dạng đến đâu đi nữa thì cũng không thể bằng một phần chứ đừng nói gì đến chuyện theo kịp thực tế. Với lại, theo tôi, viết để cho ai cũng thấy giống như thực tế thì viết làm gì. Công việc ấy là giành để cho mấy tay nhà báo, nhà văn lười biếng chứ không phải là những sáng tạo. Vậy nên, khi trên tạp chí Da Màu xuất hiện loạt truyện đặc biệt, phi lý, thì tôi rất khoái, thỉnh thoảng lại ghé vào đọc một đọan xem có gì thật sự là mới, là đột phá, xuất sắc không. Và phải thú thực là tuy chưa đọc hết, nhưng tôi đã rất thích những truyện ngắn này. Không phải vì nó lạ, mà là vì nó thực sự là sản phẩm của trí tuệ và vì thế rất xứng đáng được gọi là tác phẩm.

Tôi cũng đang có ý định thử nghiệm, viết ít nhất là một tác phẩm theo phong cách này. Đã manh nha một vài ý tưởng. Chẳng hạn như đưa các nhân vật vào hoạt động trong những cái ống hút, như kiểu ống hút chất lỏng trong các phòng thí nghiệm, ống hút chất thải trong các bể chứa, bể phốt, bồn rửa, bồn cầu, hay đơn giản, phổ biến nhất là ống hút các loại nước lọc, nước khóang, nước ngọt hoặc nước sinh tố trong công nghệ giải khát.

Một đêm, khi tôi đang miên man suy nghĩ, tìm cách cho một nhân vật của mình đào hầm, hay thực chất là đào địa đạo, đột nhập phòng ngủ của một nhân vật khác, thì một nhân vật thứ ba, tuy rất quen mặt nhưng tôi vẫn không sao nhớ nổi tên, không biết là ai, từ đâu đó chạy đến rủ đi gặp Trịnh Công Sơn.

Mà sao lại cứ phải là Trịnh Công Sơn nhỉ? Lúc đầu tôi cứ thắc mắc như thế mãi, cứ tưởng là mình nghe nhầm hoặc nhân vật kia nói nhầm. Nhưng càng về sau thì tôi lại càng thấy điều đó là đúng. Cái người có khuôn mặt ngăm ngăm và ánh mắt hiền từ rất quen thuộc nhưng không biết là ai kia, quả là trước sau vẫn muốn rủ tôi đi gặp Trịnh Công Sơn thật.

Chúng tôi đi qua một khu tập thể mà chẳng hiểu sao tôi cứ nghĩ là khu tập thể giáo viên hoặc khu tập thể văn công, với những dãy nhà tranh, vách đất khá hoang vu. Tất cả các mái lá đều xiêu vẹo, lụp sụp, mục nát, nham nhở và bạc màu thời gian. Tất cả các lối đi đều thăm thẳm, hun hút và vắng vẻ, không có đến một bóng người. Mà cũng phải nói luôn là cái kiểu khu tập thể này rất quen thuộc đối với tôi. Cũng như những thành phố với những ngôi nhà cổ, những nhà thờ, tu viện, nhà ngục, những con đường bộ, đường thủy huyền bí như những mê lộ, những khu rừng hoang vu từ một thời nào đó rất xa xưa…, tôi rất hay gặp những khu tập thể kiểu này trong những giấc mơ, và lần nào đi vào cũng bị lạc lối, không tìm thấy đường ra, cũng không biết là đi đến đâu, rất là không có lối thóat.

Song lần này thì có hơi khác một chút. Nghĩa là sau khi đi xuyên dọc, xuyên ngang, xuyên chéo, vào ngõ này ra ngõ khác, mãi rồi đoàn chúng tôi cũng đến được một ngôi nhà mà theo tôi nghĩ đấy là nhà của Trịnh Công Sơn. Nhưng nhạc sỹ không có nhà. Qua cái khung cửa tối om như một màn đêm thăm thẳm đến vô tận, tôi cố căng mắt ra nhìn nhưng không thấy ai mà cũng chẳng thấy cái gì.

Chỉ có một sợi dây lòng thòng, ngoằn ngoèo như dây kéo chuông ở nhà thờ từ đâu đó và vì thế mà rất có thể là từ mái nhà rủ xuống trước mắt chúng tôi. Và, một cách rất thành kính, tôi thấy nhân vật cùng đi với mình bám lấy, vừa đu hẳn người lên sợi dây ấy vừa cất tiếng hát lên một giai điệu nào đó trong những bài hát của Trịnh Công Sơn.

Thế rồi, đang lúc tôi có cảm giác như những tiếng hát ấy cất lên, nỉ non, tha thiết như một bài kinh cầu, dài lê thê và tưởng như không bao giờ chấm dứt ấy, thì đột ngột, từ mặt nước xanh đen của con sông sâu thẳm ngay mé bên ngôi nhà, Trịnh Công Sơn và mấy người nữa đột ngột xuất hiện. Trong những bộ bà ba mầu nâu đất rộng thùng thình, gầy gò, lam lũ và im lặng, họ theo nhau bước từng bước như những kẻ lữ hành qua trước mắt tôi để vào ngôi nhà kia, lúc đó chẳng hiểu vì sao mà sáng rực cả lên để ai cũng có thể nhìn rõ là gồm một cái sảnh, nơi đang tụ tập khá nhiều người và một hành lang dài hun hút dẫn tới đâu đó…

Song chẳng hiểu sao mà tôi lại không theo đoàn những nhân vật của mình và của Trịnh Công Sơn. Một cách rất tự nhiên, tôi nhận ra những người đang ngồi ở sảnh đều quen biết cả, và vì thế mà bèn ngồi xuống cùng với họ. Hình như chúng tôi có nhắc lại với nhau những kỷ niệm gì đó rất vui vẻ và vì vậy mà cả bọn cùng cười thật to một cách rất khoái chí…

Tuy nhiên, sự hứng khởi ấy diễn ra không lâu. Ít nhất là đối với tôi. Vì ngay sau đó, có ai đấy giục tôi đứng lên để cùng đến chỗ Trịnh Công Sơn. Và ừ thì đứng dậy. Ừ thì đi. Chúng tôi sải những bước dài dọc theo hành lang và thấy tùy từng phòng mà có những nhóm người đang sinh hoạt với những công việc hết sức khác nhau. Đám thì chơi bài, chơi cờ, đám thì may vá thêu thùa, đám thì gấp chăn, gấp chiếu, gấp hoặc là quần áo…

Đi mãi rồi chúng tôi cũng gặp Trịnh Công Sơn và mấy người nữa trong một căn phòng ở phía cuối dãy nhà. Mọi người đang nói chuyện gì đó mà theo tôi nghĩ thì rất có thể là thơ. Và có lẽ cũng vì vậy mà Trịnh Công Sơn bảo tôi đọc một bài thơ nào đó của mình đi. Tôi nhớ là đã đọc cho anh nghe một bài thơ dài. Vâng, một bài thơ dài lắm. Dài đến tôi có cảm giác như mình đang đọc một bản trường ca, hay đúng hơn là một bản tình ca bất tận. Chỉ có điều là nội dung bản tình ca ấy như thế nào thì đến lúc này tôi không thể nào nhớ được nữa.

Dù sao thì tất cả cũng chỉ là trong một giấc mơ. Và bình thường thì tôi chỉ đủ thời gian để chép cho An những bài thơ ngăn ngắn.

./.

bài đã đăng của Nguyễn Hoài Phương


1 bình luận »

  • T.T viết:

    Bố cục:

    1- Trước hết là sự kiện bóng đá thế giới:

    “Đây là khoảng tháng sáu … bất cứ một ai.”

    2- Tiếp theo là bề dầy thành tích:

    “Khi đó, nếu cứ như nhiều người nghĩ… tạp chí khác của cộng đồng.”

    3- Kế đến là ca ngợi những áng văn chương phi lý:

    “Đây cũng là trong khoảng thời gian… xứng đáng được gọi là tác phẩm.”

    4- Và cuối cùng là main course:

    “Một đêm, khi tôi đang miên man suy nghĩ … những bài thơ ngăn ngắn.”

    Nhận Xét

    Mấy món khai vị (1), (2), (3) khá bắt mắt .

    Riêng món chính (4) thì … cần nêm thêm một chút muối nữa.

     

     

Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)