Trang chính » Biên Khảo, Chuyên Đề, Phỏng vấn, Truyện ngắn đặc biệt Email bài này

Da Màu phỏng vấn Trần Nguyên Đán

 

 

 

1.

Tôi thật sự xa lạ với những chữ kỹ thuật, phương pháp, cấu trúc, phi lý, hợp lý… Tôi rất ngượng nghịu mà nói rằng tôi vốn dở tệ những điều đó. Khi tôi viết, tôi không hề nhớ những chữ đó, tôi không biết phải dùng kỹ thuật nào, cấu trúc ra sao, làm sao để cho sự hợp lý này trở thành phi lý mà vẫn rất hợp lý. Tôi nghĩ gì tôi viết nấy. Tôi được dạy trong chủng viện rằng những bài giảng đòi hỏi phương pháp, kỹ thuật, cấu trúc, tính hợp lý, và tôi hay làm thế khi soạn bài và giảng. Nhưng khi viết truyện hay làm thơ, tôi lại quên rằng tôi cần phải làm thế. Như thế lại hóa hay khi mình có thể… quân bình. Một anh mập cộng một anh ốm ra một anh vừa. Khi nào nghiêm trang thì nghiêm trang, khi nào nhảy múa thì nhảy múa. Một số các bạn văn nói rằng tôi có nhiều “nhà” ở chung một nhà, nhà thơ nhà văn nhà tâm lý nhà truyền giáo… Làm thế nào để các “nhà” ấy sống chung mà không xung đột. Các bạn thấy, tuy “nhiều” nhà như vậy chứ thật ra chỉ có “một” mà thôi. Đó là tôi. Tôi mong rằng người đọc tôi có thể thấy tôi trong cả truyện ngắn lẫn thơ, chính là tôi, đừng lộn người khác. Hôm nào, tôi sẽ nhờ tòa soạn Da Màu đừng để tên tôi dưới một bài thơ hay một truyện ngắn tôi viết, xem nếu độc giả nhận ra, thì tôi biết là tôi cũng có chút “kỹ thuật”!

 

2.

Tôi có một vài truyện ngắn (một vài, không phải tất cả) được nhận định là có một nội dung hơi phi lý. Chẳng hạn như “Hồi Tỉnh Trong Đêm.” Truyện này, “j.” cũng là một truyện có nhiều yếu tố phi lý. Đó chỉ là những tình huống… thông minh “đột xuất.” Khi nghe nhận định như vậy tôi đọc lại truyện và thấy nó chẳng có gì phi lý. Tôi cũng đọc lại “j.” để coi nó phi lý cỡ nào. Nếu phi lý thì tôi đã chẳng hiểu gì cả khi đọc. Có một độc giả cũng nói là đọc được hiểu được. Như vậy thì trình độ “phi lý” của tôi còn kém. Tôi nhận thấy những truyện “bị” gọi là phi lý là những truyện bươi móc nội tâm đến độ bị thương tổn và diễn tả bằng suy tưởng, ngay cả đối thoại cũng một mình, có tính cách tự vấn một cách quyết liệt. Và vì tôi thích những phân cảnh rời của phim ảnh tôi thường để cho các nhân vật của tôi chạy đầu này đầu nọ trông lộn xộn vậy nhưng kết cuộc vẫn là họ mặc nhiều quần áo và đóng nhiều vai thôi. Tôi thích viết cách như vậy mặc dù mỗi lần viết xong là mệt muốn… tắt thở vì phải vận dụng đầu óc quá nhiều và gần… tán gia bại sản.

Nếu ai đọc “j.” mà hiểu được và phân tích được thì tôi sẽ tiếp tục viết những truyện gọi là… phi lý. Truyện này tôi bắt đầu viết sau khi ở restroom ra một cách thoải mái (xin lỗi, sự thật mất lòng) sau nhiều ngày không thoải mái. Thời hạn nộp bài là 9 ngày mà mất 5 ngày bị bí. Bí nhiều nơi. Viết thử hai ba truyện, một vài trang, là xóa đi ngay để khỏi đọc lại. Tôi không biết vì sao lại đem “j.” trở lại với thế giới văn chương. Tôi hy vọng có vài người thấy mình là j., lại xin lỗi. Riêng tôi, tôi thích nhân vật này, ngay cả khi cô ta rơi tự do trong bóng đêm.

 

3.

Xin nói ngay là địa điểm và không gian chẳng có “ảnh hưởng” gì đến Đán cả, khi hắn ta đã nhất định viết. Dù viết những bài thơ nặng tính suy tưởng hay những truyện ngắn… phi lý, moi móc gan ruột người ta ra để xào chơi. Sáng trưa chiều tối, có phương tiện để viết, là viết. Bà mẹ già kể lại một câu chuyện đã kể hàng trăm lần đứng ngay trước mặt lại kể nữa bằng một giọng hào hứng, hắn vừa nghe vừa viết. Cháu nội nhảy lên ngồi trong lòng và bảo: ông nội, con muốn coi Mickey Mouse, mở hai trang, ông một bên cháu một bên. Viết được. Khi bị đặt trước sức ép của nhiều công việc bị làm cùng một lúc, cũng mở hai ba trang, nhảy từ trang này qua trang kia. Soạn bài giảng bị bí thì nhảy qua trang thơ, trang thơ bi bí thì nhảy qua trang truyện. Không có gì cao siêu cả, vì nước đã tới chân thì phải nhảy lên thôi, không nhảy thì bị ướt. Nhiều khi mấy nhà này cũng hơi “phân bì” chút đỉnh nhưng đâu vào đó cả. Người phỏng vấn nói: anh có khả năng viết dưới sức ép cao. Cô ơi, tôi chỉ mong bị ép làm sao để có thể “ốm” bớt lại.

 

4.

Người viết văn nào cũng có thể nói về điều này, vì hầu hết giống nhau. Có nhiều truyện viết một lèo, một buổi, một ngày, viết nhanh như thể sợ chưa kịp viết xong thì chết. Có nhiều truyện viết dai nhách cả tuần cả tháng chỉ muốn vứt đi ngay để đỡ chướng mắt, nhưng có khi giữ lại cũng có thể dùng vài đoạn vài câu không đến nỗi tệ ở trong ấy để bắt đầu một truyện khác. “Nằm Mơ Thấy Mình” mất vài ngày [để viết]. “Đối Thoại Một Mình” lâu hơn vì phải trau chuốt nhân vật Nick một cách hoàn chỉnh theo ý mình muốn. Nhưng “Hồi Tỉnh Trong Đêm” nhớ là chỉ có hai ngày. “j.”, thì chỉ có một tối và một sáng mai. Chiều thì ngồi sửa lại và sẵn sàng gởi đi, sợ Da Màu chê viết nhanh quá truyện dỏm nên chờ đến deadline rồi mới nộp. Chúng ta đều thấy, tất cả đều phát sinh từ cảm hứng. Khi đã có cảm hứng rồi thì câu chuyện có phi cấu trúc, phi lý, đánh lừa giác quan người đọc, đôi khi rất hỗn loạn và tâm lý phức tạp (những chữ nghiêng là của người phỏng vấn) đến đâu cũng được hoàn tất một cách nhanh chóng. Khi có hứng viết một lèo 100 bài Chữ Nghĩa Của Đán trong hai ba tháng, làm ông Trần Dạ Từ phải viết thêm một bài có tựa “Làm Thơ Một Lèo.” Khi mất hứng rồi ông gọi mãi không dám thưa.

 

 

 

.

bài đã đăng của Trần Nguyên Đán


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch