Trang chính » Biên Khảo, Chuyên Đề, Phỏng vấn, Truyện ngắn đặc biệt Email bài này

Da Màu phỏng vấn Lưu Diệu Vân

 

 

 

1. Kỹ thuật sử dụng của tác giả trong truyện ngắn (chẳng hạn có người áp dụng kỹ thuật điện ảnh, visual art, âm nhạc, v.v.) Có thể giải thích rõ về cấu trúc của mình?

– Khi sáng tác văn xuôi, LDV chú trọng nhiều đến cấu trúc và ám ảnh không gian thay vì tình tiết của cốt truyện nên những truyện ngắn trước đây (và sau này) điều lềnh bềnh đầy những mảnh phi lý. Khi ấy cảm xúc chiếm lĩnh lôgic. Riêng trong truyện ngắn “Ghim Trong Lăng Kính”, LDV muốn tạo một không gian tương phản đến cực độ: đại đương và đất liền, ánh sáng và bóng tối, niềm sung sướng và nỗi day dứt, lòng tôn thờ và sự kinh tởm, khứu giác và thị giác, sự chuyển đổi không ngừng của sắc màu chọi nhau. Hình tượng so sánh giữa lăng trụ thủy tinh tình nguyện hấp thụ ánh sáng đa chiều và gánh nặng của con người khi buộc phải đắm chìm trong mớ xúc cảm đối lập. LDV hy vọng đoạn đầu sẽ gây nên những nhịp tim đập gấp và dần chuyển sang cảm giác khó thở và cuối cùng là nỗi ghê rợn xót xa.

 

2. Tác giả có phương pháp hoặc thủ pháp gì để dẫn dắt câu chuyện dưới một cấu trúc/một nội dung gần như phi lý đó? Có thể gợi mở những thủ pháp “bí mật” mà tác giả sử dụng để dựng lên/giải quyết câu chuyện? Những ý tưởng này đến từ đâu? Cụ thể là truyện mà tác giả tham gia, cảm hứng đến như thế nào?)

– Ý tưởng cho truyện ngắn “Ghim Trong Lăng Kính” đến từ sự nhận thức cảm giác yêu đương tương tự như việc loài người cần dưỡng khí thăng bằng trên đất liền nhưng lại tương tư cuộc sống kích thích dưới dáy đại đương. Không gian ẩn khuất ấy thần bí và quyến dụ nhưng cũng ngột ngạt và đầy dãy những hiểm nguy tinh thần và thể xác đủ để đoạt mạng con người trong tíc tắc giây phút. Nơi những cám dỗ bản năng thầm kín thường bị dè nén ở góc tối tâm linh nào đó lộng hành tác oai. Trong cuộc sống trải nghiệm chung quanh, LDV đã chứng kiến nhiều những cuộc tình đa đoan mà trong đó phụ nữ luôn là nạn nhân của dục vong nam giới. Luôn luôn là sự chờ đợi mỏi mòn về một tương lai có đôi, luôn luôn là niềm tận tụy thủy chung dành cho người yêu và luôn luôn phải đổi lấy những phản trắc tâm hồn. Cho những nhân vật hư cấu hứng chịu mọi điềm gở, LDV viết truyện ngắn này như vẽ lá bùa hộ mạng cho chính tình yêu lớn của đời mình (một cách thật phi lý, tất nhiên!).

kelpforest

 

 

3. Địa điểm và không gian viết có giữ vị trí quan trọng và ảnh hưởng đến tính mơ hồ, hư cấu, tưởng tượng trong truyện?

– Một căn phòng ngủ màu xanh trời, trần nhà và vách tường đều màu xanh, chăn màn nệm gối cũng một màu xanh thẫm, tất cả vật dụng trang trí trong căn phòng cũng một mô típ màu xanh. Có nhiều đêm một mình trong căn phòng đó, trăng sáng rọi chiếu lên vách tường những hình thù rờn rợn của rừng cây lao xao kế bên, pha lẫn với cảm giác hờn giận người yêu khiến nhịp thở như đang bị vây nhốt trong nỗi sợ hãi đơn độc. Nó làm người ta liên tưởng đến một rừng tảo bệ chằng chịt bên dưới dáy đại đương và nơi ấy, sự vùng vẫy chỉ khiến mình thêm bị trói chặt. Không gian viết thường không giữ vị trí quan trọng khi LDV sáng tác nhưng riêng với tác phẩm này, nó đã góp một phần không nhỏ tạo nên hiệu quả ám ảnh và ngột ngạt LDV muốn tác động từ tâm linh người đọc.

 

 

4. Một truyện ngắn như vậy mất bao lâu để hoàn tất? (sở dĩ hỏi chi tiết như vậy vì với dạng truyện phi cấu trúc, nội dung tưởng như phi lý, không có thật, hoặc đánh lừa giác quan người đọc—thì tác giả phải đi theo một hệ thống nào đó, vận dụng cảm tính hay lý tính, hay kết hợp cả hai để giải quyết những tình tiết/nhịp điệu trong truyện một cách trọn vẹn, phải chăng họ có độ tự chủ thật cao mới đi xuyên suốt được những hư cấu (đôi khi rất hỗn loạn hoặc phức tạp của tâm lý nhân vật) do mình tạo ra? Như vậy, mỗi truyện mất bao lâu để hoàn tất?) Trước khi viết thì tác giả có chuẩn bị trước nội dung hoặc kỹ thuật muốn hướng tới không?

– Cảm giác “uất ức” thay cho phái nữ là tâm trạng then chốt thúc đẩy LDV khởi sự viết “Ghim Trong Lăng Kính” và nó khơi mở những cảm giác xáo trộn khác trong suốt quá trình thám hiểm. Hoàn toàn không có sự chuẩn bị về bất cứ phương diện nào ngoài tâm lý. Thường thì cảm giác tiêu cực đến với LDV chỉ trong khoảng thời gian cực ngắn và sau đó sẽ trở lại trạng thái “yêu người yêu đời như chưa bao giờ yêu” nên truyện viết ra luôn ngắn và trong khoảng thời gian cũng cấp tốc (dĩ nhiên những ngày sau đó là một chuỗi dài đăng đẳng những cắt tỉa, thêm thắt). Tình yêu hay thù hận, nói cho cùng, cũng chỉ là một chớp mi trong sự chóng vánh của kiếp người. Viết ngắn gọn là thuận lẽ tự nhiên.

 

 

 

.

bài đã đăng của Lưu Diệu Vân


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)