Trang chính » Biên Khảo, Giới thiệu tác phẩm Email bài này

Nguyễn Lương Vỵ: ‘Chẳng biết về đâu khi sương tan’

  

 

biaTinhAm

 

Rất nhiều khi ta bưng mặt khóc

Đối với tôi, Nguyễn Lương Vỵ là một tiếng thơ mới mẻ. Không phải vì anh mới viết. Trong nhiều bài, ngôn ngữ của anh giản dị, gần cổ điển. Anh cũng không hay khóc. Chẳng qua là vì anh muốn nói điều tiếp theo.

Đất òa lên tri ngộ đôi điều (*)

Tôi viết như thế chưa rõ lắm. Khác với một số người có thể lầm tưởng, thơ không mượn điều này để nói điều khác: anh khóc thật. Vì vậy mà nó mới chăng?

Mỗi nhà thơ bao giờ cũng chỉ có thể di động trong phạm vi ngữ vựng của mình. Các chữ của họ là dấu chỉ đường cho người đọc đi sâu vào lãnh địa: công việc của chị ta/anh ta là thuyết phục người đọc rằng các từ vựng ấy tuy riêng biệt nhưng lại có tính phổ biến.

Vì vậy, anh bình dân mà không suồng sã:

Em rằm biếc lông mười sáu
Đẹp kinh thiên một cái hồng

Dân dã mà không thô, không chất phác:

Đứng tròng con mắt
Chết oan trong vắt

Giọng Nam Bộ. Tôi chú ý đến đối tượng cảm xúc của thơ Nguyễn Lương Vỵ. Ví dụ: người Việt thường nói đến người yêu, đến mẹ, đến chị, nhưng ít người nói đến con, và ít hơn nữa, đến cha. Anh nói về cha mình mãnh liệt như một nỗi ám ảnh.

Giỗ cha muối gạo
Trộn chút tình thâm
U u âm âm
Lu lu lút lút
Vi vi vút vút

Tôi thích phong cách trực tiếp trong ngôn ngữ của anh. Viết như thế cần một điều gì gần như là sự quả cảm, vì đối diện với mình là khó.

Nhà thơ Thường Quán, trong một bài điểm sách về tập Huyết Âm, có nhắc đến tính tượng trưng của thơ Nguyễn Lương Vỵ. Tôi nghĩ thêm rằng anh thiên về khuynh hướng biểu hiện.

Khuynh hướng biểu hiện thường mô tả các cảm nhận chủ quan, rất cá nhân, phi hiện thực (chứ không phải là siêu thực).

Nhang khói huyền hồ
Thổ huyết hư vô

Sử dụng rất mạnh các hình ảnh cụ thể, nhưng trong cái cụ thể lại có cái mơ hồ, càng giản dị càng bâng khuâng bồi hồi:

Bậu ơi! Mướp đắng râu tôm ngọt
Trộn chút tình thâm ngấm đến giờ

Đặc điểm của anh là biết kết hợp: ví dụ trong tình yêu, dữ dội, dục tình mà vẫn lãng mạn, trang nhã:

Rất mong em cùng ta bụi bay
Hai hạt ôm nhau, âm tròn đầy

(Thất Huyền Âm: Người Muôn Sau, tặng Du Tử Lê)

Khả năng kết hợp trong thơ như thế làm tôi tin rằng ngoài đời – nơi tôi chỉ gặp anh một lần thoáng qua, ở Sài Gòn bên cạnh Nguyễn Hoà, Vũ Trọng Quang, Nguyễn Đặng Mừng, Phan Trung Thành – anh cũng là một người dung dị, chừng mực, ẩn giấu sự quyết liệt ngấm ngầm của người có lối đi riêng.

Nhờ thế mà giọng điệu của anh vừa là giọng tâm tình vừa thế sự, mặc dù ít lộ ra khi nói với người khác. Có lẽ anh thích tự nói với mình nhiều hơn, ngay cả trong những bài thơ đề tặng bạn bè.

Chẳng biết về đâu khi sương tan

(Thất Ngôn: Sở Dĩ Nhiên, tặng Nguyễn Tôn Nhan)

Một câu thơ như thế không thể sửa được. Theo tôi, như thế là khá mới.

Đó cũng là tâm trạng của người xa xứ, lưu vong; mà cũng chưa hẳn, lưu vong về tinh thần thì cần chi phải ly hương: người ta cứ lông bông huyền ảo. Anh nhiều lần đi lên bắt cái siêu hình, để nhận ra rằng đó chẳng qua là cái bóng khác của mình thôi:

Ngồi giữa hư không nức nở

(Những Dấu Lặng Lang Thang, tặng Tuệ Sỹ)

Tôi để ý rằng mỗi nhà thơ, tất cả các nhà thơ, trong khi đạt đến những thành tựu ngày càng lớn hơn thì cũng ngày càng bộc lộ các khuyết điểm trong phong cách vốn dĩ. Thơ là cuộc vật lộn truyền kiếp, là cuộc gây sự mỗi ngày, mỗi giờ, khó khăn, mất sức, cũng như trong tình yêu, phải không?

Bệnh trời cho, mất ngủ
Viêm xoang và nhức đầu
Lui cui nhớ đâu đâu

Như thế là bình dân quá mức. Tài hoa quá: hại cho thơ; bình dân quá: cũng hại cho thơ. Điều may mắn là ở chỗ khác, kiểu cách riêng của anh:

Thời gian ác quá chừng

lại chấp nhận được. Đôi khi anh cũng không tránh được sự dễ dãi:

Gió bao giờ trở lại
Cuốn hết trời thu đi
Em bao giờ trở lại

Vượt qua những chuyện ấy, thơ Nguyễn Lương Vỵ bộc lộ một xu hướng tâm linh mạnh mẽ, ngay cả những khi anh lo lắng bồn chồn. Như thế là anh vừa sống hai cuộc đời khác nhau trong cùng giây phút. Vì vậy, thơ anh có sự vọng lại, một điều gì như nâng lên từ cảm xúc:

Có khi ly rượu là môi ấm

Đó là một trong những câu rất dễ bị bỏ qua. Nhưng độc giả của thơ dĩ nhiên là một loại người đọc khác hẳn: tôi đặt kỳ vọng nhiều hơn ở họ. Và tin rằng họ đồng ý với tôi: một câu thơ bát ngát.
 

(*): Tập thơ Tinh Âm, tác giả Nguyễn Lương Vỵ, NXB Q&P,2010, California, USA, hình bìa Nguyễn Trọng Khôi, trình bày Vương Trùng Dương, trình bày bìa Trần Mình Triết, không đề giá bán.

 

 

 

.

bài đã đăng của Nguyễn Đức Tùng


4 bình luận »

  • T.T viết:

    Tôi tự hỏi:

    Không biết trong “Tinh Âm” của Nguyễn Lương Vỵ có  câu thơ nào hay hơn những câu Nguyễn Đức Tùng đã trích dẫn không nhỉ?

  • phan ngọc viết:

    Cái đó cũng còn tùy theo trình độ đọc thơ của bạn đến đâu?

    P.N.

  • nguyễn hoàng nam viết:

    Bạn Tê Tê đã Tự Tra, thì cũng có thể Tự Tìm, Tái Tra, và Tự Thích, hoặc Tự Tức nhé.

  • T.T viết:

    Theo tôi, thế này:

    Nhang khói huyền hồ
    Thổ huyết hư vô

    thì phải nhón gót tí nữa mới với tới cái cao siêu.

    Và thế này:

    Bậu ơi! Mướp đắng râu tôm ngọt
    Trộn chút tình thâm ngấm đến giờ

    thì phải kiễng chân lên tí nữa mới nhìn qua khỏi cái tầm tầm. 

Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch