Trang chính » Các số Da Màu định kỳ, Da Màu số 08, Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

Vầng trăng lưu lạc

0 bình luận ♦ 12.10.2006

 

 

Chàng bắt gặp đôi mắt ấy một vài lần trên khoảng đường mòn quanh co dẫn lên đồi Tôn Giáo. Cô gái thường thắp nhang trên ngôi chùa mọc chênh vênh trên đỉnh đồi. Chàng nhớ cả cái lần cô hát một bản nhạc buồn trong buổi trình diễn văn nghệ đón chào xuân lưu lạc. Chất khàn khàn của giọng ca cô và những lời day dứt của bản tình ca hôm ấy đã làm lòng chàng nao nao. Rồi cô bặt tông tích giữa cái khối mười mấy ngàn dân lưu xứ trên hòn đảo mọc hoang những thân dừa nghễu nghện.

Mãi đến hôm nay chàng mới có dịp gặp cô, mặt đối mặt, trong phòng khám ngoại chẩn trại tỵ nạn. Da trắng xanh. Con mắt nhìn xa xôi, trống vắng. Cô xin thuốc nhức đầu. Chàng ngỡ ngàng hỏi cô bị gì mà xin thuốc nhức đầu.

Con mắt vẫn ngại ngần nhìn quanh quất bức tường mầu xanh nhạt. Môi hồng mấp máy, "Bố mẹ em sắp bị đi kinh tế mới. Em trai em sắp đi nghĩa vụ quân sự…"

Chàng ngạc nhiên nhìn cô rồi liếc vội xuống cái tên viết nắn nót trên đầu tấm phiếu sức khỏe. 
"Tại cô lo lắng quá chứ gì?"

"Em cũng không biết nữa." Giọng cô hơi khàn, như lúc hát bản tình ca bữa hôm nào.

"Cô ngủ được không?"

Chàng hỏi những câu thông thường. Cô chậm rãi trả lời. Tia nhìn vẫn lẩn khuất đâu đó trên khoảng tường chữ nhật dán đầy những bích chương của Cao Ủy Tỵ Nạn Liên Hiệp Quốc.

Chàng ghi vài chú thích thông thường lên tấm phiếu. Rồi chàng lật qua trang kế tiếp của cái hồ sơ bệnh lý còn mới tinh.

"Em muốn được thử máu, thử nước tiểu. Em muốn biết… mình có bệnh tật gì không…" Cô nói một tràng.

Chàng xoa xoa chiếc ống nghe vào lòng bàn tay cho cái vòng kim loại ấm lại. Cô tháo hờ những nút áo cho chàng đặt cái loa ống thính chẩn lên khoảng ngực vun đầy. Tim cô đập có hơi nhanh chút xíu, có thể vì cô xúc động cũng có thể do thiếu máu.

Chàng trấn an, "Cô ở trại ba năm mấy rồi mà không ốm đau gì hết thì tạm coi như khỏe mạnh rồi."

Cô lại hớt hải, "Lâu quá không được định cư, em sợ bệnh tật nọ kia."

Rồi cô khai mất ngủ, hay chóng mặt, ăn không ngon, nhức đầu, đau bụng… Bao nhiêu là triệu chứng. "Em muốn biết mình có sức khỏe tốt để mong sớm được định cư, mới giúp đỡ được ba mẹ em bên nhà…" Giọng nói nhừa nhựa của cô nhão xuống như tẩm nước mắt. "Em ngại đi khám bệnh. Kẹt lắm mới phải đi…"

Cái sụt sùi của cô làm chàng quyết định gấp rút, "Cô qua phòng xét nghiệm thử máu, thử nước tiểu nghe."

Cô gái ngước lên nhìn chàng. Nước mắt hoen vành mi. Bây giờ cô mới nhìn người thầy thuốc trẻ ngỡ chừng hơn cô cùng lắm là năm bảy tuổi. Chắc cô có chuyện buồn. Chàng thầm nghĩ. Nhưng ở đây ai mà chẳng có chuyện buồn.

"Liên ngại mấy người làm bên phòng xét nghiệm."

Cô xưng tên làm lòng chàng mềm xuống. Chàng ngần ngừ suy nghĩ. Trong cái phòng xét nghiệm bé tí teo ấy chỉ có một cô chuyên viên tóc vàng người Tân Tây Lan. Cô này lại đang nghỉ phép ba ngày ở Kuala Lumpur. Còn lại toàn những tay ngang làm thiện nguyện. Coi kết quả bệnh của người ta xong, về kể lại cho cả khu, cả xóm biết.

"Thôi, nếu Liên chờ được, tôi sẽ thử cho." Chàng dịu dàng nói, và nghe lòng mình ấm lại, bởi vì lâu lắm chàng mới lại có một cái tên con gái để gọi; và biết đâu còn để nhớ, để mong.

Cô ra ngồi trên chiếc ghế vênh vẹo ở góc phòng, tay lật vu vơ những trang giấy của một tờ báo chằng chịt tiếng Mã Lai. Con mắt rụt rè của loài chim lạc tổ.

Khám xong người bệnh cuối cùng, chàng dẫn cô lại phòng thí nghiệm. Ðích thân chàng đo huyết áp, thử máu, thử nước tiểu cho cô. Lòng ngà ngà cơn say của ngụm rượu nếp than thuở còn ở quê nhà, chàng hỏi chuyện trên trời dưới đất; chuyện định cư, chuyện bài tình ca cô hát bữa hôm văn nghệ mừng xuân. Cô dạ, dạ, thưa, thưa như người ngồi chờ phái đoàn phán quyết.

"Liên chả có bệnh gì cả." Chàng vừa nói vừa bấm cái đồng hồ đếm hồng huyết cầu. "Chỉ hơi thiếu máu một chút."

Rồi chàng ngước lên nhìn cô. Cô ngồi ngoan trên chiếc ghế đẩu kê ở góc phòng. Hai tay đặt hờ trên đầu gối. Chàng thấy cô giống con bé học trò mới đổi qua trường lạ, chờ gặp ông hiệu trưởng. Năm ngón tay thon mân mê ngón trỏ của bàn tay kia; chỗ dán băng keo, che vết đâm kim hồi nãy chàng lấy máu để thử.

"Cô hơi thiếu máu chút xíu thôi." Chàng nói, đầu óc nhập nhằng hình ảnh những hộp cá mòi Cao ủy phát cho dân tỵ nạn. "Tại thiếu ăn đó."

Mắt cô sáng lên, "Bệnh thiếu máu có… lây không vậy?"

"Không." Chàng cười.

Cô mừng ra mặt. Cô cười bằng hai con mắt có đuôi, "Bác sĩ bảo đảm nghe."

Chàng gật đầu tới tấp. Lâu lắm chàng mới lại xôn xao được vì một nhan sắc. Trong cái nóng hừng hực của xứ sở nhiệt đới. Mười tám tháng chờ phái đoàn phỏng vấn. Những người đàn bà xuề xòa, thỗn thện thịt da. Những cặp tình nhân đeo dính lấy nhau ngày đêm bất kể. Thân xác phơi bày, diễu hành, phô trương trước mắt chàng. Rồi còn biết bao nhiêu đêm dài trăn trở. Người, chứ có phải thần thánh gì mà cơn thèm muốn thể xác không rạo rực trên từng phân vuông da thịt cho được. Và bây giờ thì chàng quen được cô. Trời ơi là mừng. Tại cô dễ thương, nhỏ nhắn, đoan trang, hay tại giọng hát khàn khàn đêm văn nghệ hôm nào đã cuốn chàng vào một khúc tình ca não lòng.

Chàng ghi tấm phiếu yêu cầu chụp phim phổi rồi dẫn cô qua phòng quang tuyến. Phim phổi coi không thấy gì bất thường, nhưng muốn chắc ăn, chàng cũng cầm theo, lặn lội đi với cô qua những khu xóm lụp xụp, đầy những hình người lôi thôi, lếch thếch, đến tận một bác sĩ tỵ nạn chuyên khoa quang tuyến nhờ coi dùm.

Lúc chàng trở ra, cô vẫn lấp ló ở đầu dãy nhà chờ chàng. Chàng cầm tấm phim, báo tin vui cho cô. Trong ánh nhìn của cô, chàng thấy lao xao cái tương lai cô sớm được đi định cư, đi làm, dành dụm, gửi tiền về chạy chọt cho mẹ, cho ba khỏi đi kinh tế mới.

"Thôi, em phải về!" Cô rụt rè chào chàng rồi dáng nhỏ quay lưng ra về. Không một lời cám ơn; không dấu vết gì của một hẹn hò tao ngộ.

Chàng ngơ ngác nhìn theo. Gió lùa tấm phim phổi lạch phạch trong tay chàng. Chỉ còn biết mong cho cô bệnh thôi. Chàng thầm nghĩ. Ngày xưa đi học, chàng và lũ bạn trẻ con cũng thường mong cho thầy giáo bệnh, nhất là những khi không thuộc bài. Nhưng đây là lần đầu tiên chàng mong cho người khác bệnh. Hãy cứ cho cô bệnh; nhẹ thôi, và bệnh thường xuyên hơn một chút, để chàng được nhìn thấy đôi mắt và vóc dáng mảnh mai dấu trong bộ quần áo thùng thình do Cao ủy xã hội cấp.

Dễ thương, đơn sơ và trong trắng biết chừng nào. Chàng thầm gọi Liên ơi, Liên ơi và nghe lòng mình rộn ràng cái cảm xúc của thời còn đi học.

Rồi chàng nghĩ đến một đoạn tình lãng mạn. Chàng nghĩ tới những buổi chiều dắt cô đi dạo trên bãi biển khu C, trên Ðồi Tôn Giáo. Chàng nghĩ đến một ngày có tên trong danh sách định cư xứ người. Tên chàng bên cạnh tên cô. Hai người ghép chung hồ sơ. Cô dễ thương, hiền hòa, đoan trang, nhỏ bé. Chàng thấy cô thắp hương vái lạy trên chùa Từ Bi bao nhiêu lần rồi!

Buổi tối, chàng ngồi hoài trên phiến đá còn ấm hơi nắng, bên con dốc quanh co dẫn lên đồi Tôn Giáo, mắt dõi ra biển khơi. Trời lấp lánh ánh sao. Gió dịu dàng mơn trớn. Ngoài khơi xa, biển thẫm đen rì rào sóng vỗ. Những cặp tình nhân dán vào nhau, đi lướt qua bên chàng, thì thầm to nhỏ. Tiếng chuông chùa trong veo thả vào không gian dạt dào gió biển cái thảnh thơi, siêu thoát. Từ sau dãy núi đen ngòm dấy lên một vũng mầu pha vội, đỏ loang một khoảng trời; chỗ của vầng trăng mọc muộn. Ơi, chàng thương những vầng trăng lưu lạc biết bao nhiêu!

Gần tới giờ giới nghiêm thì tiếng loa réo lên. Chàng nghe tên mình nhắc đi nhắc lại hai ba lần. Người ta gọi chàng tới trình diện tại văn phòng Lực Lượng Ðặc Nhiệm Mã Lai ngay bây giờ; nhớ mang theo ống nghe và những dụng cụ khám bệnh cần thiết. Vậy là chàng vẫn không gặp được cái trinh nguyên của vầng trăng lưu lạc.

Lại một trường hợp cấp cứu. Nhưng sao không phải bệnh viện mà lại văn phòng viên chức Mã Lai. Lòng thắc mắc quẩn quanh nhưng đầu óc không có thì giờ suy nghĩ, chàng hối hả chạy ngang phòng khám, quơ vội cái ống nghe, rồi tất tả đi về phía văn phòng Lực Lượng Ðặc Nhiệm Mã Lai. Viên đại úy cảnh sát – trưởng trại – triệu hồi chàng lên giữa đêm khuya hẳn có chuyện quan trọng.

Gã đàn ông cao lớn như đô vật, râu quai nón rậm rì, đón chàng ở cửa văn phòng riêng của gã.

"Uống bia nghe bác sĩ."

Chàng đặt cái ống nghe xuống mặt bàn gỗ bóng, e dè từ chối.

Viên sĩ quan sôi nổi nhập đề, "Mấy chứng bệnh kín, khám ngoại chẩn có tìm ra bệnh được không?"

"Cái đó còn tùy loại bệnh nào." Trí óc chàng mau mắn ôn bài. "Nhưng nói chung bắt buộc phải khám lúc có triệu chứng thì mới mong tìm ra bệnh, còn không thì phải thử nghiệm, lấy bệnh phẩm soi dưới kính hiển vi…"

"Nhờ bác sĩ một chuyện," Người đàn ông hạ giọng. Cặp lông mày sâu róm vểnh lên. Tròng con mắt láo liên. "Tôi có cô bạn gái, nhờ bác sĩ khám kỹ dùm xem nó có bệnh gì không. Bác sĩ ở đây chắc cũng thiếu lắm phải không? Tối ngày nhìn chỗ ấy của đàn bà thì chịu gì nổi." Gã nhếch mép sau câu nói, bàn tay lông lá đẩy đĩa trái cây về phía chàng.

Tôi cũng sắp có một cô bạn gái. Hình ảnh cô lướt qua trong trí chàng. Người con gái đoan trang còn sót lại giữa chốn nhiễu nhương. Viên đại úy cảnh sát kéo chàng về với thực tế căn phòng có máy điều hòa không khí và cái tủ lạnh đầy bia, thịt và trái cây tươi. Trong đời chàng, đến bây giờ chàng mới nhìn thấy trái nho tươi, mới được sờ vào lớp da căng mọng mầu tím…

"Nhờ bác sĩ khám dùm coi. Nhớ khám cho kỹ. Tôi mà bị lây, rồi đem về truyền cho bà xã tôi là bác sĩ khỏi có mong mà đi định cư."

Chàng nghe tiếng con gái cười rúc rích bên trong. Gã đại úy dẫn chàng vào phòng ngủ của gã. Gã bật thêm công tác đèn. Ánh sáng chói chang làm chàng hoa mắt. Lần đầu tiên chàng đặt chân đến đây. Căn phòng thoang thoảng mùi nước hoa. Bàn tay sần sùi của gã thân thiện đặt lên vai chàng, đẩy chàng bước tới. Hai cô gái tóc đen đang cắm cúi lật những trang sách hình ảnh, mầu sắc lòe loẹt. Chiếc giường trải khăn mầu hồng nhạt. Suốt một đời nằm giường tre, giường gỗ, chàng chả bao giờ hình dung trên thế gian này có nơi lại có được chiếc giường rộng thênh thang như thế. Chiếc giường bồng bềnh trước mắt chàng. Hai cô gái ngước lên cùng một lúc. Ðúng gái Việt Nam rồi. Ôi Trời! Liên đây chứ ai. Cô gái kia chàng không quen nên chẳng nhằm nhò gì; nhưng còn Liên; Cô làm gì ở đây thế này! Cô ngọ ngoạy cái đầu cho tóc đùa trên miếng vai thon. Cuốn sách hình rơi xuống nền nhà không gây một tiếng động nào. Liên ngồi bên mép chiếc giường vương giả, bên cạnh con bạn gái chỉ khoác trên người chiếc khăn lông mầu gạch cua. Mắt Liên chớp vội. Cô không nói một câu, cũng chả thèm gật đầu chào chàng.

"Ai khám trước?" Viên đại úy hỏi.

"Ổng nói gì vậy, bác sĩ?" Người con gái lạ lăng xăng.

Chàng thờ ơ, "Nó hỏi ai khám trước."

"Me first, me first!" Cô gái đứng bật dậy, tíu tít.

Chàng thấy đau nhói trong lòng. Nhưng gã đại úy kêu Liên khám trước. Gã phát âm tên cô thật đúng, thật gọn. Vậy mà chàng ngỡ cái tên Liên dịu dàng ấy chỉ có mình chàng được gọi. Gã đàn ông bụng phệ ngoắc cô gái choàng khăn tắm ra ngoài.

Cánh cửa khép lại. Cô cởi bỏ áo quần. Thản nhiên như người ta thay đồ trong phòng riêng. Chàng quay mặt đi. Những bức tranh khỏa thân treo trên tường đập vào mắt chàng. Chàng quay lại, bắt gặp cái eo thon bập bềnh của pho tượng trắng trinh ngọc thạch. Ðầu óc chàng quay cuồng. Liên có bệnh gì đâu mà khám. Chàng muốn gào lên như thế. Mới khám tổng quát, chụp hình phổi, thử máu, thử nước tiểu hôm qua đây chứ đâu!

Hai người không dám nhìn mặt nhau. Chợt gã đại uý mở cửa, ngơ ngác thấy cô vẫn ngồi im trên mép giường. Gã nói vọng vào, "Nhớ khám lẹ để bác sĩ còn… sớm được đi định cư."

Tiếng cười rồ rồ tuôn ra khỏi cuống họng gã như nước thoát khỏi khúc ống cống hẹp. Mí mắt chàng giật giật. Chao ơi là câu khôi hài nhạt nhẽo!

Cô lặng lẽ nằm xuống nệm. Không dám nhìn cô, nên con mắt chàng dán vào miếng vải khăn trải giường mầu hồng nhạt. Tấm khăn trải giường nhăn lại dưới thân thể trắng muốt của cô. Cô gối đầu lên chiếc gối sa tanh bóng loáng. Ðôi chân khép lại. Hai con mắt nhìn thẳng lên trần nhà. Như không thấy chàng. Như chàng không có ở đó. Như chàng là con ruồi con muỗi vô nghĩa nhất trần gian. Tiếng thở dài thườn thượt phát ra từ chỗ cô nằm. Chàng chỉ nghe được thấp thoáng cái não nuột trong hơi thở mỏng teo ấy, rồi tai chàng ù đi. Cô co hai đầu gối lại, mở rộng đôi chân trước mặt chàng. Cái bụng thon thon. Miếng đùi trắng xanh ngọc thạch đổ dài từ đầu gối xuống vũng tối nhập nhòe. Cô chói lòa trước mắt chàng. Chàng lảo đảo đá cuốn sách hình mẫu thời trang qua một bên. Chàng bấm những ngón chân xuống chiếc dép cao su cho khỏi ngã. Những đầu ngón chân tê buốt. Giọng nói của cô, nghe như vọng về từ cõi khác, "Bác sĩ làm ơn khám kỹ dùm!"

Ðầu óc chàng nát bấy. ý tưởng trong trí chàng băm vằm; nát như cám, như tương. Chàng nuốt nước miếng khó khăn. Chàng hít vào, thở ra vất vả. Hương thịt da cô thoang thoảng không gian. Ngực chàng thắt lại.

"Liên mặc quần áo lại đi. Liên có bệnh gì đâu mà khám."

Ðôi môi cô mấp máy và chàng nghe tiếng cô thì thào như sóng biển xa xăm. "Vậy bác sĩ làm ơn nói dùm…"

Chàng bước hẳn ra khỏi cái khoảng vuông mầu hồng ngột ngạt mùi nước hoa và – trời ơi là trời – hương da thịt người con gái đồng chủng chàng vừa mới đem lòng mơ tưởng. Ðứa con gái kia đang ngúng nguẩy trên đùi con đười ươi lông lá. Lòng chàng quặn thắt. Ai đâu dạy chàng mấy câu lục bát khốn khổ tiếc thay cây quế giữa rừng, để cho thằng Mán, thằng Mường nó leo vậy nè!

"My turn!" Ðến phiên tôi. Cô gái tíu tít nhảy ra khỏi lòng viên sĩ quan cảnh sát, chạy ào về phía chàng. Cái ống nghe nặng trĩu trên tay chàng. Liên đã biến đi đâu mất – chắc là trốn đâu đó trong nhà tắm – để chỗ cho cô bạn gái ngổ ngáo.

Cô gái nhảy tót lên giường, nằm phơi trên mặt nệm. Duỗi duỗi, co co theo ý chàng. Chàng nghe tim, nghe phổi; nghe trước, nghe sau. Chàng khám trong, khám ngoài; khám trên, khám dưới. Chàng mở chỗ này, vạch chỗ kia. Chàng là người thầy thuốc có lương tâm nhất thế gian. Nhưng đầu óc chàng âm u, tăm tối.

Những vết nhăn hằn sâu trên trán chàng. Tiếng tim người con gái nhập nhằng như tiếng hò hét của viên cảnh sát Mã Lai vẫn thường đi giật đứt dây phơi quần áo của dân tÿ nạn. Tiếng phổi nàng cuồng nộ âm thanh gào thét của viên giám thị trại người Hoa lúc bắt tất cả phụ nữ trong trại xếp hàng đi diễu hành theo sau một người đàn bà đưa cao miếng băng vệ sinh quăng bừa bãi trong nhà tắm. Tiếng ruột gan nàng chuyển động như tiếng rên rỉ, gào thét của đám thanh niên bị bắt, bị đánh đập và bị cạo trọc đầu vì ăn thịt heo trong trại. Tất cả mọi thứ tiếng tàn khốc trên thế gian đổ vào tai chàng qua cái ống nghe cũ kỹ. Vậy mà người con gái này leo lên lòng con đười ươi lông lá để vòi những đồng đô la xanh đỏ. Vậy mà người con gái này để cho gã khổng lồ đổ lên thân thể mình cái khối thịt da bầy nhầy, núng nính.

"Thôi, cô mặc đồ vào đi!"

"Em hổng có bệnh gì hết phải không bác sĩ?"

Chàng lắc đầu.

"Cả con nhỏ bạn em cũng hổng có bệnh gì hết phải không?"

Chàng lại lắc đầu.

"Ô, vậy là tui giầu rồi. Mai mốt mấy đứa bên ban nhân lực tàu biết tay tui… Tui cho tụi nó khỏi đi định cư luôn!"

Viên đại uý cảnh sát chờ chàng ngoài phòng khách, lon bia trong tay. "Ngồi đây đi. Xong hết rồi phải không? Hai con nhỏ thơm quá phải không? Lại khiêu gợi không tả được. Tôi thích gái Việt Nam. Nhỏ nhắn dễ thương mà da thịt có cái mùi quyến rũ không thể nào cưỡng lại được."

Gã mở lon bia Hòa Lan dúi vào tay chàng. Lon bia lạnh buốt lòng bàn tay. Lon bia lạnh buốt tới tận cùng gan ruột. Bọt vàng trào ra tay chàng, nhỏ giọt xuống nền nhà loang lổ. Cô gái chạy tọt ra phòng khách. Cô không còn choàng khăn tắm. Chiếc váy ngắn mầu vàng khoe hờ cặp mông cong. Còn Liên đâu không thấy.

Viên đại úy cảnh sát vẫy tay xua cô gái ra phía sau. Con mắt chủ cả; cái nhìn quan quyền, nghiêm khắc. Cô gái trề môi, phụng phịu rồi đỏng đảnh bước đi. Hình ảnh ấy, những ngày còn ở quê nhà, dễ thương biết bao nhiêu. Và chàng đã từng mơ có một người yêu nồng nàn, nóng bỏng như thế không biết từ thuở nào. Hình ảnh ấy, bây giờ đây đang diễu trước mặt chàng, vô tâm, vô tính.

"Con gái Việt Nam cái gì cũng nho nhỏ, dễ thương. Cả cái chỗ đó nữa." Gã đại úy nheo mắt với chàng. Cái chỗ đó nữa. Trời ơi, lúc khám chàng còn không dám đặt hai ngón tay vào cho đúng sách vở. Chàng sợ người ta đau. Vậy đó. ở đâu rồi quyền lực và tiền bạc cũng giết đi được bao nhiêu thứ trên cõi đời. Thành ra ở đâu cũng có những người con gái như Liên, như con nhỏ bạn gái của Liên…

Nhưng sao lại là Liên chứ!

"Năm ngoái tôi có con bồ Việt Nam. Giờ này nó ở bên Mỹ rồi. Ôi, nó chặt ơi là chặt!" Gã đàn ông suýt soa, lim dim hai mắt thưởng thức phút giây khoái lạc hàm thụ. Rồi bỗng dưng gã nghiêm trang hẳn lại như đang bàn chuyện an ninh của vương quốc Mã Lai, "Sao, hai con nhỏ này có sạch không?"

"Không!" Câu nói bật ra khỏi miệng chàng như viên đạn bay khỏi nòng súng.

Da mặt người đàn ông tối lại. Những nếp nhăn đùn ra từ khóe mắt, từ hai vành tai, từ hai khóe miệng. Gã già đi mười tuổi. Giọng gã ồm ồm như tiếng sóng biển vỗ vào bờ trong một ngày giông bão. "Tụi nó bệnh thật sao?"

Chàng cứng cỏi gật đầu. Rồi chàng đứng bật dậy, "Tôi về được chưa ạ?"

Gã đại úy gật đầu.

Chàng mạnh bạo chìa tay ra bắt tay gã. Chàng không dám nhìn nét thất vọng não nề trên vừng trán bóng lưỡng, trên những nếp thịt nhàu nhò xám ngoắt. Chàng bước vùn vụt ra cửa như chạy trốn.

Nhưng giọng nói ồm ồm của tên khổng lồ níu chân chàng lại, "Tụi nó bị bệnh gì vậy? Sao bên ngoài coi ngon lắm mà!"

"Bệnh ghê lắm." Chàng ngần ngừ. Ðầu óc chàng xào xáo. Trí thông minh chàng làm việc cật lực. Sự minh mẫn chàng lật vội hàng ngàn trang cuốn sách Nội Khoa dày cộm. Chàng quên mất tiêu chuyện chàng còn phải đi định cư ở đệ tam quốc gia. Chuyện chàng đang chờ phái đoàn phỏng vấn. Miệng chàng nói một hơi, "Bệnh siêu vi trùng. Bên ngoài bình thường. Phải khám bên trong mới thấy. Lây dễ sợ lắm!"

"Thôi được rồi." Gã đại úy xua tay. "À mà đem thêm lon bia về uống cho mát doctor!"

Chàng nhớ luật cấm uống rượu trong trại tỵ nạn. Chàng nhớ tới quyền lực tuyệt đối của cảnh sát, tới sức mạnh vô song của Lực Lượng Ðặc Nhiệm. Chàng nhớ đôi chân ngọc thạch của người con gái mà mãi tới sáng hôm nay chàng mới biết tên; mà từ biết bao lâu chàng vẫn mong được trộm nhìn vóc dáng thân quen trên đồi Tôn Giáo, bên cổng chùa Từ Bi. Chàng nhớ đến những lời tâm huyết ngọt bùi ai đó viết để xướng ngôn viên ban thông tin đọc mỗi ngày trên hệ thống loa của trại, nhắn nhủ những đứa con Việt Nam giấy rách phải giữ lấy lề. Chàng nhớ luôn cả lời hát dạt dào của bản tình ca Liên hát đêm văn nghệ tha hương độ nào. Chàng gượng cười lắc đầu với lon bia Hòa Lan tươm mồ hôi lạnh. Và chàng lảo đảo ngã vào vũng trăng bạch tạng.

Trăng nhiệt đới. Trăng hoang đảo. Trăng lưu lạc. Trăng lấp ló sau những ngọn dừa. Trăng cười hay trăng khóc làm sao chàng biết được. Và biển ngoài kia vẫn rì rào sóng gió. Chàng lầm lũi lết đi trên con đường về khu trại quanh co thân rắn.

Chợt chàng điếng hồn vì ai đó níu lấy vai áo chàng. Người con gái ăn mặc xốc xếch. Tóc tai rũ rượi. Liên đó chứ ai. Còn ai dám lang thang trên trại đảo đêm hôm khuya khoắt thế này ngoài những người như Liên.

"Tại sao vậy?" Người con gái hổn hển, bằn bặt những nhịp thở đứt quãng. Tay nhùng nhằng vai áo chàng. "Bác sĩ nói em chỉ… thiếu máu chút ít mà." Rồi cái giọng khàn khàn đã giết chàng trong một bản tình ca đêm văn nghệ mừng xuân độ nào ấy nhão đi vì xúc động. Nước mắt loang lổ hai hố sâu lấp loáng bóng trăng của đôi con mắt có đuôi. Vệt máu đen thẫm rụt rè bò ra từ một bên của chiếc mũi tượng nữ thần Hy Lạp. "Chính bác sĩ nói… thiếu máu… không… lây mà… Từ trước đến giờ… chưa có ai… tát em… mạnh như thế…"

Ðôi chân chàng mềm nhũn. Người con gái vẫn đeo nặng một bên vai chàng.

"Ba mẹ em đi… kinh tế mới… mẹ em lại… ốm đau… thằng em sắp đi… nghĩa vụ… Em bắt đền… bác sĩ… Bệnh thiếu máu… đâu có lây… Bác sĩ… bảo đảm với em… mà… Bệnh thiếu máu… đâu có… lây…"

Trong một thoáng, chàng thấy mình hẹp hòi, nhỏ bé ngay trong cõi đời vốn đã quá đỗi nhỏ bé, hẹp hòi. Chiếc ống nghe rơi xuống đất, xoắn lại rồi bật ra như con rắn giẫy chết dưới trăng. Chàng không dám nhìn vào mặt cô. Chàng nhìn xuống chiếc bóng con gái nhỏ bé mảnh mai nhập nhằng bên cái bóng gầy nhom lỏng khỏng của chàng, miệng chàng thều thào cái tên vừa mới nắn nót ghi vào dòng đầu một trang trong trí nhớ, "Liên ơi, Liên ơi…"

Chúa Nhật 09 tháng 04, 2000


Strayed Moon


He saw her once or twice on the trail to the Religions Hill. The girl often burned insense sticks in the temple perching perilously on top of the hill. He even remembered the song she sang in the spring performance.

The hoarseness of her voice and the nostalgic mood painted by the song made him giddy. Then she disappeared in the squirming mass of people on the deserted island wildly covered with coconut trees.

Now he met her, face to face, in the out-patient clinic of the camp. Pale complexion. Remotely haggard look in the eyes. She asked for pain-killers. He wondered what she got that required analgesics.

Still the bashful look scattering in all directions, “My parents forced to the New Economic Zone. My younger brother ordered to join the army…”

He looked at her, surprised, then checked the name written on the corner of the patient’s file. 
“Probably because of so much anxiety?”

“I don’t know.” Her voice harsh, the way it lifted the love song that night.

“You sleep well?”

He asked. She replied slowly. The look in her eyes went strayed somewhere on the rectangular wall covered with United Nations posters.

“I would like to have blood test. I would like to know if I am healthy." She said.

Seeing him rub the bell of the stethoscope on the palm of his hand, she loosened the top buttons of her shirt. Her heart was galloping a little too fast. Anemia perhaps.

“In the camp for more than three years without getting sick can be considered as healthy.” He assured her.

In a demure voice, she named insomnia, poor appetite, headache, abdominal pain… A list of symptoms.

“I want to know if I am healthy so that I can re-settle early, I ought to be able to help my parents back home.” Her voice seemed to have been moistened with tears.

Her moody appearance urged him to make up his mind quickly, “Let’s go to the lab for some tests.”

The girl looked at him. It was now that she really looked at the young doctor who could be no more than several years older than her. She must have suffered lots. He thought. But could there be anybody here who had not?

After the last patient, he took her to the lab. He did the whole thing by himself, measuring blood pressure, doing blood test, urine test. His heart filled with tipsiness caused by the wine brewed with glutinous rice back home. He talked about trivial things, the resettlement process, the love song she sang long ago in a camp spring performance. She yes yes no no decently as if replying to the immigration officer in an arduous interview.

“Lien, you have no illness,” he said clicking the button on the red blood cell counter. “Slightly anemic, just a bit.”

She sat quietly on the stool at the corner. Both hands placed neatly on her lap. He imagined her a pupil just being transferred to a new school, waiting patiently to the principal. The thumb and fingers of one hand caressed the bandage which covered the finger tip of the other where he pricked for the blood sample.

“Not too bad. Just a little bit anemic. That’s about all.” He said, tugging in his mind the pictures of cans of salmon distributed to the refugees by the UNHCR. “It’s malnutrition.”

Her eyes brightened, “Is anemia… catching?”

“No.” He smiled.

Happiness bloomed on her face, “Your guarantee, doctor?”

He nodded hastily, jotted down a note requesting an X-ray and took her to the X-ray room.

Nothing wrong with her lungs but to make sure, he grasped the film, walked with her through the shanty shelters full of tattered, disheveled human figures, to the hut of a refugee doctor who happened to be a radiologist.

He showed her the film, announcing the good news. In her look, he visioned her flight to a peaceful country, her finding a job, her assiduous savings, her sending money back home so that her mom and dad do not have to relocate in the New Economic Zone.

“I’ve got to go now!” She bowed her head nicely, turned and walked away.

He looked distraughtly towards her direction. The wind fluttered the film in his hand. Just hope that she gets sick sometimes. He thought. The first time he wished somebody get sick. Just let her be sick, a little, not serious, and more frequent, so he could look into her eyes, bemused with the beautiful shape of her body hidden inside the ill-fitted dress donated by the social High Commissioner.

So pure. Her innocence touched him. He whispered her name and felt the chaos of school-aged sentiments stir in his heart.

At dusk, sitting pensively on the rock still emitting the heat of the sun, beside the serpentine trail going uphill to the Religions Hill, he threw his look to the distant sea. Stars were sparkling on the sky. The dark wind was trailing below, caressing, gently. Shadows of lovers, merged, floated vaguely, passing him, whispering in the wind what they must have told each other in the ears. The crystal toll of the bell in the temple scattered in the wavy breeze carried with it a sense of incarnating lightness. A puddle of hastily mixed colors rose from behind the black mountain, crimsoned a space on the sky; the spot for the new moon. Oh, how much he loved those strayed moons!

By the time of the curfew, the loudspeaker roared. He heard his name bellowed a few times. They asked him to report to the Task Force ASAP, bringing the stethoscope. He obviously could not witness the purest moment of the rising strayed moon.

Another emergency. But why not the Sickbay. Questions taunted him but his brain had no time for thought. He rushed back to his barrack, grasping the stethoscope.

As grostesque as a wrestler, the officer, with the bushy beard, greeted him at the door.

“How about a beer, doc?”

He left the stethoscope on the smooth surface of the wooden table, politely refused.

The officer got to the point, “Those secret diseases, you know, can they be diagnosed by just looking at the patient?”

“That depends on the kinds of diseases.” He squeezed his brain for a medical review, “But usually, the doctor must exam at the time the disease manifests itself in symptoms, otherwise he must perform lab tests, looking at specimens under the microscope…"

“I have a favor to ask,” The man lowered his voice. The caterpillar eyebrows raised. A dot sparkled in his pupils. “My girl friend, I want you to examine her and tell me if she is clean. Well you must need it so much? Having to look at it all the time, who can stand it.” He smirked. The hairy hand shoved the dish full of fruit toward him.

Me too I am going to have a girl friend. Lien’s picture floated in his mind. The last decent person existed in this chaotic world. The officer drew him back to the reality of the room equiped with air-conditionner and the fridge full of beer, ham and fresh fruit. He gazed at the dish full of purple things. Grapes. This was the first time he touched the swollen purple skin of the fresh grape.

“I want you to examine her. Be careful. If I get disease and pass to my wife, you’ll never be interviewed by any delegation.”

Taking him into the bedroom, the officer turned on another light. The bright light dazzled him. The fragrance of distilled flower lotion drifted in the air. Two young women – sitting on the bed covered with rosy sheet – bent over a thick book with pages full of multi-coloured pictures. Most of his life he has been lying on beds made of wood or bamboo, and he could never imagine that there could be a large bed like this one. The bed is floating in front of him like a boat. Both looked up at the same time. Refugee girls. Oh God! That was Lien, who else. The other he did not know so who cares; but what about Lien; what is she doing here?

Lien moved her head, black hair dangling on her slender shouders. The catalogue dropped to the floor, making no sound. The other girl draped only with a burgundy towel. Lien’s eyelids fluttered. She said nothing.

”Who first?” The officer asked.

“What does he say, doctor?” The girl muttered.

“He asks who’s first.”

"Me first, me first!" The girl bounced up like a spring.

His heart sank. But the officer told Lien to go first. The man pronounced her name beautifully. And he thought that name is for him – only him – to whisper.

The door closed. She undressed. As casually as changing in her own bedroom. He turned away. Nude pictures hanging on the wall. He looked back, catching the slender waist of the pure plastered statue. He felt giddy. Lien needed no exam. He wanted to shout that she needed no exam. She already got a complete check-up, just this morning!

They both tried not to look at each other. Suddenly the officer opened the door, coughing up a joke, “Hurry up. The doctor needs to re-settle in the third country.”

What a lame joke, he thought.

Not look at her, his eyes stuck to the rosy bedsheet which wrinkled under her pure weight. Head rested on the pillow. Legs stuck together. Eyes shifted toward the ceiling. “Please examine me carefully, doctor.” She talked to the air.

His brain condensed. Saliva flooded in his mouth. He swallowed it painfully. The scent of her body drifted in the air. His chest squeezed.

"Put on your clothes, Lien. You know that you’re healthy.”

He saw her lips move and he heard her whisper as distant as ocean waves, “Then please tell the officer…”

He stepped out of the confined space filled with fragrance and – dear God – the scent of a female body which originated from the same pedigree with him. The woman he just started to love.

"My turn!" The other bounced off the lap of the officer. The stethoscope became heavy on his hand. Lien’s gone, in the washroom, perhaps.

The young woman exposed herself obediently. Taking a deep breath, saying Ah, bending forward and backward as he wanted. He listened to her heart, her lungs; listened on the back, listened on the front. Examined the top, examined the bottom. Opening this. Inserting that. No one would beat him for the pride of being the most conscientious doctor in the world. Yet, his mind darkened.

The heartbeats of the young woman mixed up with the shout of the police officer who often tore the clotheslines of the refugees. The murmurs of her lungs imitated the furious scream of the camp supervisors who chased all the women out of their huts for a parade lead by a woman raising a piece of hygienic tampon someone left in the bathroom. All kinds of crazy noises in this world poured into his ears. And that sight of a youth dangling on the lap of the guy, a hairy gorilla no less, asking for green banknotes.

"Put on your clothes!”

"Am I clean, doctor?”

He nodded.

"My friend too?”

He nodded again.

"Wow, I’ll be rich. I’ll…”

The officer waited for him outside with a can of beer. "Done? They are good, aren’t they? So sexy. I loved Oriental girl. Cute and sexy! They smelled like wild flowers."

"All the things on the body of Oriental girls are tiny, and cute, even that thing, you know…" The officer winked at him. That thing. Dear God! When examining it he dared not insert both fingers because he did not want to hurt them.

"Last year I had an Oriental girlfriend. She’s in the States now. My God, it’s so tight!" The gorilla whispered, closing his eyes, enjoying the vicarious sexual gratification. Then he got serious as if in a middle of a debate about world peace, "Well, how about these two girls, are they clean?"

“No!” Words burst out of his mouth.

The man’s complexion turned dark. Wrinkles squeezed out of both eye corners, ear lobes, and the corners of his mouth. His voice as sonorous as nauseous waves slapping to to shore in a stormy day. “They really sick?”

He nodded. Then he sprang up, “May I leave now?”

The officer nodded.

He daringly shook the officer’s hand. But he dared not look at the bitter desperation carved on the bald and greasy forehead, on the ruffles of ashen flesh. He darted through the door like a fugitive.

But the giant’s voice pulled him back, “What kind of disease do they have? How come they look so healthy!”

“Dangerous illness.” His voice trembled. His brain flipped through thousands of pages of the thick Internal Medicine book. His mouth spilled out words profusely, “Viral infection. Look normal outside. Must examine inside. Very contagious!”

“Alright.” The officer waved him away. “Well take a beer home for refreshment, doc!”

He thought of the law banning wine in the camp. He remembered the unsurmountable power of the Task Force. He pictured the slender legs of the young woman whose name he had been searching for until this morning. He thought of the lessons about honesty his teachers taught him throughout his childhood. He thought of the love songs Lien sang ages ago. He smirked and shook his head at the cold perspirating beer can from Holland. And he felt into the puddle of albino moon light.

Tropical moon. Deserted island moon. Strayed moon. Moon peeking behind coconut branches. That moon was smiling or weeping how could he tell. He dragged his steps on the trail back to the camp.

All of a sudden his heart sank because of a grasp on the collar of his shirt. A young woman. Tattered. Hair disheveled. It was Lien.

“Why?”, she asked, in tears. Her hands gripped the shoulder of his shirt. “Doctor, you told me I’ve got just a little bit of anemia.” Then the harsh voice which killed him once in a love song in the spring in exile performance some time ago melted with emotion. A dark stream of blood slithered slowly out of the nostril of his once Greek goddess. “You told me anemia is not contagious… In my whole life nobody ever slaps me on my face…”

He felt his legs could no longer bear his weight. Lien’s weight was like another load, palpable, hanging heavily on his shoulder.

“My parents in the New Economic Zone… Mom’s very sick… My brother… he was drafted to the army, you know…How am I to cope? Tell me. Was it you who told me anemia’s not catching?”

Lien has poured into him the last words of the late evening. The stethoscope dropped to the ground, twisted and untwisted like a dying snaking shaking in the moonlight. He gazed at the slender female shadow mingling with his lanky one, mumbled the newly acquainted name he just ceremonially inscribed into the first page of memory, “Lien…Lien.”

Hoang Chinh

bài đã đăng của Hoàng Chính


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch