Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Vờ như không

 

 

  

Vờ như không. Mộng hồn nhiên
Lặng lẽ đến. Người đi quá nhẹ
Trời mùa thu lướt qua màu nhạt
Sao chim di để lại vết hằn

Vờ như không. Gió đêm ạt ào
Chung chiêng lá rơi êm thấm
Tôi nhớ mình hầu như đã đếm
Một sắc vàng vừa đậu xuống môi

Người mơ hồ như vệt mây trôi
Họa hoằn lắm mới thành sợi lửa
Thế mà sao một trời vừa cháy
Những làn tro lả tả xuống lòng

Hãi hùng chưa người nhặt hoa tàn
Từng váng sắc mờ mờ tỏ tỏ
Không gian vắng ai đi như bóng
Để trong chiều nguệch ngoạc dấu chân

Vốn dĩ tôi giả giả đừng đừng
Nên choáng váng một làn gió chớp
Vờ như không. Thế là đã mất
Một ngày phai. Thôi chẳng hề dừng

 
08/5/2010

 

 

 

.

bài đã đăng của Trần Trình Lãm


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


@2006-2010 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)