Trang chính » Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 07, Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

Mùa không mưa

Vũ Thành Sơn

Những con chuồn chuồn bay lượn phía trên đầm nước như một đám mây đen, nhiều con sà xuống thấp sát cái bè tre nổi dập dềnh gần bờ. Trong ánh nắng ban mai, có thể nhìn thấy những đường gân nổi lên trên những đôi cánh mỏng. Bầu trời trong xanh và cao, chỉ gợn một vài vệt mây.

Biển ở trước mặt, đằng sau đụn cát, lấp lóa nắng như một tấm gương khổng lồ hắt ánh sáng ngược lên trời. Một hàng cây thưa lá nằm ở cuối đụn cát về phía tay phải. Muốn ra biển, người ta bắt buộc phải đi qua cái đầm nước mặn. Hoặc dùng ghe khi nước lên. Hoặc vào những lúc đóng miệng đầm, như sáng nay, nước chỉ sâm sấp đến bắp vế, chỉ cần xăn quần lội bộ. Khi ấy, trên mặt nước nổi lên xác những con cá chết phơi bụng trắng hếu và rong rêu; bên dưới là lớp bùn đen ngập đến mắt cá chân.
Mấy cô gái đã đi đến giữa đầm nước. Từ bên trong nhà hàng có thể nhìn thấy họ đang bước đi rón rén, nối đuôi nhau thành hàng một, trong đó một chiếc áo đỏ nổi bật lên trên nền những chiếc áo khác màu trắng, màu xám buồn bã. Thỉnh thoảng họ dừng lại và chụm đầu vào nhau, có vẻ như họ đang cười đùa vui vẻ, nhưng tuyệt nhiên không nghe thấy âm thanh gì vọng đến từ phía đó.
Tôi đã uống xong tách cà phê và lơ đãng nhìn ra các cô gái, như xem một cuốn phim câm quay chậm. Đầu óc trống rỗng. Trước mặt đám chuồn chuồn vẫn bay lượn. Tôi nghĩ hôm nay không chắc sẽ có mưa, như ngày hôm qua, như…
Căn phòng vuông vức khoảng hơn mười mét vuông, sơn màu xanh xám. Bóng đèn néon giữa trần nhà vừa đủ sáng. Một bộ ghế sofa đồ sộ bằng nệm đen kê sát cửa ra vào chạy ôm theo hai bên tường chiếm gần hết diện tích căn phòng. Trên cái bàn có mặt kính màu trà, người ta đã đặt sẵn một đĩa trái cây. Anh nhìn thấy có thanh long, chôm chôm, bưởi đã bóc, bên cạnh còn có mấy phong kẹo cao su và một hộp phô mai con bò cười còn nguyên. Không khí ẩm mốc, mùi thuốc lá, mùi mồ hôi người và nước hoa trộn lẫn vào nhau thành một thứ mùi khó chịu làm anh tởm lợm. Anh buông người xuống ghế và duỗi chân ra trong tư thế nửa nằm nửa ngồi, hứng trọn hơi máy lạnh từ phía trên đầu thổi xuống. Trên bức tường đối diện, một tấm ảnh khổ lớn chụp phong cảnh một bãi biển với những hàng dừa, nước xanh trong và những chiếc ghế trải nệm bên dưới những cái mái lợp lá. Sáng nay anh đã đi dạo trên bãi. Vào lúc tám giờ chỉ có lác đác vài người tắm biển. Đây chưa phải là cao điểm mùa du lịch nên không có nhiều khách nội địa, phần lớn ra biển là người ở địa phương và một ít người nước ngoài. Nhưng anh lại thích đến đây vào thời điểm như thế này, bãi biển không quá đông người để cho anh có thể tận hưởng trọn vẹn hạnh phúc được bỏ lại sau lưng đám đông và mọi tiếng động huyên náo của nó. Anh cũng đã nằm trên một trong những chiếc ghế bọc nệm ấy nhìn ra ngoài khơi, nghe tiếng sóng vỗ lẫn vào trong tiếng gió. Nắng sưởi ấm da thịt. Anh mang theo một cuốn sách và một chai nước, nhưng anh không thể đọc được gì vào lúc đó. Anh đã hoàn toàn tan loãng ra và bay lên trên trời xanh, giữa những cụm mây trắng bồng bềnh.
Người đàn bà béo núc ních trong bộ váy ngủ lúc nãy mở cửa bước vào phòng. Ả mỉm cười nhìn Thức và anh hỏi, giọng rổn rảng “ Hai bác có yêu cầu đặc biệt em nào tối nay không?”. Lúc mới đến anh đã nhìn thấy ả dưới chân cầu thang bước ra ôm chầm lấy Thức, hôn lên má Thức chùn chụt, miệng luyên thuyên “Gớm sao lâu quá, anh không ghé đến em?”. Hai tay ả đeo đầy vòng vàng, gương mặt trát phấn, môi tô màu tím như xác chết trong những cuốn phim kinh dị.
Thức là khách quen thuộc ở nơi này. Thức nói như vậy lúc chạy xe trên đường. “Ông cứ yên tâm vui vẻ đi,” Thức nói. Quả thật, khi đến, cửa sắt bên ngoài đã đóng nhưng một gã thanh niên ngồi trước nhà vừa thoáng thấy bóng Thức đã đứng bật ngay dậy mở cửa dắt xe vào, nhanh nhẹn như đã có hẹn từ trước.
Thức chỉ tay vào anh, hất hàm về phía người đàn bà, nói:
– Đây là ông anh của tôi, bà xem có đứa nào được kêu ra ngồi chơi.
– Con Thu Hà nhé?
– Được.
Một thanh niên mang vào một két bia Heineken, hai cái khăn ướp lạnh. Một gã khác mang vào một sô đá và mở màn hình karaoké.
Thức ngồi ở phía đầu ghế bên kia, trên tay cầm quyển danh sách các bài hát và cái micro. Gương mặt Thức đỏ ké. Anh không nhớ mình đã uống bao nhiêu chai, rượu lẫn bia. Bữa ăn bắt đầu ở nhà Thức. Từ trên sân thượng nhìn xuống biển, sóng lớn, cây cầu chạy qua trước mặt nhà và những tàu thuyền nằm san sát nhau phía sau lưng. Anh nhìn thấy bùn, rác, những vỏ chai nhựa và đám trẻ nhỏ bên những cái thuyền thúng. Nắng đã tắt từ lâu nhưng đèn đường chưa bật sáng, gió thổi mát lạnh mang theo vị muối mặn và mùi cá chết. Bữa ăn kéo dài. Một vài người bạn của Thức đến nhập cuộc, không khí bữa ăn càng trở nên ồn ào, náo nhiệt. Rồi bọn họ đã quyết định tiếp tục cuộc chơi ở một nơi khác. Thức ăn lại được gọi mang ra, nhưng chẳng có ai động đến một chút nào vào lúc đó mà chỉ có uống, rồi uống và những tràng cười, nói tưởng như liên tu bất tận. Tuy nhiên, vào một lúc, anh còn đủ tỉnh táo để nhận ra đường phố đã thưa thớt xe cộ và thực khách ở các bàn bên cạnh trong quán đã lần lượt ra về. Anh bỗng cười bâng quơ không thành tiếng. Anh bỗng thèm được nhìn thấy khuôn mặt của mình vào lúc này. Sau cùng tất cả cũng giải tán, chỉ còn Thức và anh chưa muốn kết thúc ở đó.
– Anh!
Một cô gái mặc chiếc áo mỏng hai dây, váy đen ngắn trên đầu gối bước vào sà vào lòng Thức, giọng nũng nịu. Cô thoăn thoắt khui bia rót đầy ly của Thức và của anh. Cô nâng ly lên cho Thức uống rồi xé cái bao đựng khăn mặt chậm những bọt bia bám quanh miệng Thức. Cô quay sang mời anh uống. Tất cả diễn ra một cách gọn gàng, điệu nghệ.
– Em tên Nguyệt. Anh chờ chút xíu nữa nha. Con Thu Hà đang qua.
Cô gái có tên Thu Hà mặc một chiếc váy bó màu đỏ làm nổi bật những đường cong gợi dục. Nước da nâu, cái cằm vuông như Sandra Bullock và một cặp môi dày đầy nhục cảm. Cô cũng lặp lại y hệt những động tác của Nguyệt lúc nãy đối với anh. Nhưng anh đã không còn uống được nữa, hơi bia đưa lên mũi làm anh nhộn nhạo khó chịu. Ngọn đèn néon được tắt ngay khi Thu Hà ngồi xuống, chỉ còn lại ánh sáng của ngọn đèn vàng áp tường và ánh sáng của màn hình chớp nháy. Tiếng hát của Nguyệt cất lên pha với giọng của Thức phụ họa. Thức vẫn còn tỉnh táo lắm, giọng hát vẫn mượt mà, luyến láy, như thể từ chiều đến giờ chưa từng uống một giọt bia rượu nào. Tiếng nhạc sôi động làm cho anh tỉnh táo. Trong bóng tối Thu Hà nhai kẹo cao su nhóp nhép, cô ôm chầm lấy anh, hai bàn tay mơn man trên ngực anh và chạy dần dần xuống dưới. Hơi thở của cô phả lên cổ anh nóng ran. Anh chìm ngập trong mùi dầu gội đầu, mùi xác thịt. Anh cảm thấy ngột ngạt, cố nhúc nhích người để ngồi thẳng lưng lên. Ở bên kia, đôi song ca đã hát xong một bản, bây giờ đến lượt anh và Thu Hà. Thật tình anh hoàn toàn không có hứng thú gì và cũng chẳng còn hơi sức đâu để hát vào lúc này. Thu Hà cũng chối đây đẩy không chịu hát. Cô nốc bia không ngừng và bàn tay vẫn không ngớt khám phá những nơi kín đáo của thân thể anh. Da bàn tay khô, nham nháp. Anh bất thần chặn một bàn tay đang hăng hái thám hiểm ở khu vực nhạy cảm trên thân thể mình lại và đưa lên xem. Dưới ánh sáng của ngọn đèn vàng, anh nhìn thấy những ngón to, ngắn, tô màu, đầy những mụn chai sần trong lòng bàn tay. Cô nói đã đến làm việc ở thành phố này hơn hai năm, thuê nhà trọ ở bên kia cầu, về phía cuối chợ. “Này cặp bên đó hát một bài đi chứ!”, giọng Thức cất lên từ phía cuối ghế. Họ cũng đang quấn chặt lấy nhau. Nguyệt đang hát một bài tình ca sến, mùi mẫn. Trên màn hình một cô gái đứng dựa vào cánh cổng gỗ một ngôi nhà đổ nát, tay mân mê chiếc nón lá, đôi mắt nhìn ra xa. Nguyệt hát thiếu hơi và lưỡi như bị ngắn. Két bia mang ra đã vơi đi một nửa. Nãy giờ anh chỉ nhấm nháp chút đỉnh, còn lại là hai cô gái thay phiên nhau uống với Thức. Rồi lại một bài hát khác tiếp theo với giai điệu trẻ trung, sôi nổi. Thu Hà vẫn không hát. Anh đoán có thể cô không biết đọc chữ. Hình ảnh cặp tình nhân trên bãi biển xuất hiện cùng với những ngọn sóng vỗ vào bờ, bọt tung trắng xóa. Anh nghĩ ngày mai nhất định anh sẽ ra tắm biển từ sáng sớm, vùng vẫy thỏa thích trong làn nước mát cho đến khi nào nắng gắt mới thôi. Bàn tay của Thu Hà vẫn vuốt ve, mơn trớn dài theo thân thể anh, mỗi lúc một cuồng nhiệt, đánh thức từng tế bào, từng lỗ chân lông, từng đường gân, huyết mạch anh thức dậy. Từ khi bệnh tim của Thúy phát triển, anh đã không còn chung đụng xác thịt với đàn bà nữa. Thúy yếu gầy, hai bàn tay nổi rõ những đường gân xanh, trong đêm nàng thường có những cơn thở dốc và anh từ đó cũng lây cả chứng mất ngủ. Nằm bên cạnh, anh nhìn thấy lồng ngực Thúy nhô lên xẹp xuống nặng nhọc. Nhưng vào lúc này, dưới bàn tay thô nhám và mùi da thịt nóng hổi của cô gái ngồi bên cạnh, tất cả những thèm khát bị dồn nén trong con người anh bấy lâu nay bỗng chốc trỗi dậy mạnh mẽ như những ngọn sóng thần quật đổ và quét sạch tất cả mọi cản trở trên lối đi của nó. Anh ngộp thở; anh không còn nghe thấy gì chung quanh nữa; anh đang cố vùng vẫy, hai tay bám víu, cào cấu điên dại vào bất cứ cái gì anh nhìn thấy được trên thân thể cô gái.
Cánh cửa được mở ra. Ánh sáng đột ngột. Từ phía sau Thu Hà xô nhẹ anh vào. Trước khi quay lưng đi cô âu yếm hôn lên má anh nói “Em trở lại liền”, bàn tay vẫn không chịu buông tha anh. Còn lại một mình, anh đi lại loanh quanh trong phòng chờ cô gái. Ở phòng bên, dù cố lắng nghe nhưng không một âm thanh gì của Thức và Nguyệt lọt sang. Ở đây vẫn lặp lại một kiểu xếp đặt nội thất sơ sài y hệt phòng karaoké bên cạnh. Bức rèm vải nhung màu đỏ. Cái bàn có mặt kính màu trà. Màn hình 21 inch ở giữa. Sau lưng là bức ảnh chụp công viên ở một xứ lạnh. Hai ngọn đèn vàng áp tường. Cái ghế sofa chạy ôm hai tường đặt sát lối ra vào. Anh không thấy có một cái giường nào cả. Bỗng nhiên anh cảm thấy mình lạc lõng giữa những đồ vật vô tri đó, chúng hoàn toàn xa lạ với anh, thậm chí bây giờ trong căn phòng sáng sủa này, chúng lộ ra là những thứ vật dụng rẻ tiền, thô kệch, màu sắc sặc sỡ, bình thường không hợp gu của anh chút nào. Không biết bao nhiêu người đã ngồi hoặc nằm trên cái sofa đó.
Thu Hà đã trở lại. Trên tay cô cầm một chiếc khăn lông màu trắng còn nguyên trong vỏ bao ny lông. Cô ôm ghì lấy anh cuồng nhiệt, thân thể hừng hực. Đôi môi cô gái như cái vòi bạch tuột hút chặt anh. Trong một chớp mắt cô vội vàng trút bỏ chiếc váy đỏ trên người và những mảnh vải bên trong, trước đó anh còn kịp nhìn thấy cô nhanh nhẹn cho tay vào khoảng giữa áo nịt ngực lấy ra bao cao su đựng trong một cái bao trong suốt hình vuông màu xanh tím. Anh nhìn cô gái từ đầu xuống chân, săm soi các bộ phận trên con người cô, tỉ mỉ như lần đầu mới nhìn thấy thân thể của đàn bà. Ánh mắt anh dừng lại ở hai cái núm vú thâm đen thụt sâu vào trong, lỗ rốn và dúm lông giữa hai đùi. Trước mặt anh lúc này là toàn bộ da thịt, lông tóc mà một người đàn bà có thể có, toàn bộ sức mạnh bí ẩn mà từ lúc anh vào đây đã giữ chặt lấy anh, đã khiến anh cuồng si, đang phơi bày lồ lộ đến từng chi tiết. Nhưng trong lúc anh vẫn còn đứng bất động ra đấy, cô gái đã nhanh chóng cởi bỏ hết quần áo trên người anh, ném lên mặt bàn. Trong ánh sáng trắng của căn phòng, anh và cô gái không quen biết, hai sinh vật trần truồng đó, đứng đối diện nhau.
Bất chợt anh buột miệng hỏi:
– Bây giờ là mấy giờ rồi?
Người ra biển chơi bây giờ đã xuất hiện nhiều hơn. Họ đi thành từng tốp nhỏ năm, sáu người mang theo cả đồ ăn, thức uống lỉnh kỉnh đựng trong những cái giỏ nhựa, có lẽ họ sẽ ở đây chơi cho đến chiều. Nhìn cách ăn mặc, tôi đoán đó là những người sống ở quanh khu vực này. Một ít nhóm thuê ghe, phần lớn số còn lại xăn quần lội bộ qua đầm nước. Thường sau những cuộc tụ tập như thế này, bãi biển sẽ ngập ngụa rác.
Tiếng nhạc từ một cái loa gắn trên tường phát ra nhè nhẹ. Tối hôm qua là thứ bảy, nhà hàng có chương trình biểu diễn nhạc sống phục vụ khách. Một cô ca sĩ và một người đàn ông đệm piano chơi từ lúc bảy giờ tối cho đến mười giờ. Họ thay nhau diễn liên tục, xen kẽ giữa phần đơn ca của cô ca sĩ là màn độc tấu piano. Nhưng mới đến khoảng chín giờ, mọi người đã lục tục rời khỏi nhà ăn đi hết, chỉ còn mỗi mình tôi và hai nghệ sĩ kia ở lại. Sau buổi diễn, người chơi đàn ngồi lại với tôi trò chuyện cho đến tận khuya. Có lẽ chúng tôi cũng chẳng biết đi đâu và cũng chẳng có việc gì làm khi ấy. Người đàn ông nói với tôi vợ anh đã chết, họ chưa kịp có đứa con nào với nhau. Anh sống tạm bợ qua ngày bằng việc dạy đàn và chơi nhạc cuối tuần ở nhà hàng này.
Tôi còn ở lại thành phố biển này đến hết ngày hôm nay nữa. Từ khi mới tới, trời âm u như muốn mưa nhưng chẳng có một trận mưa nào, làm cho không khí bỗng nhiên trở nên oi bức, khó chịu. Tối nay, tối chủ nhật, sẽ lại có chương trình biểu diễn nhạc sống. Tôi sẽ ngồi lại đây cho tới khuya, như hôm qua, và tôi sẽ gặp lại người đàn ông chơi đàn ấy.


VŨ THÀNH SƠN

bài đã đăng của Vũ Thành Sơn


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)