Trang chính » Dịch Thuật, Sáng Tác, Sang Việt ngữ, Thơ Email bài này

Quái Vật Tóc Rắn Medusa


♦ Chuyển ngữ:
0 bình luận ♦ 5.05.2010

 

 

 

Poseidon dễ dụ hơn nhiều người
Hắn tự xưng là thần thánh
Nhưng hắn đã lọt vào lòng bàn tay tôi
run rẩy hơn cả loài người
Hắn bật khóc khi tấm áo tuột khỏi bờ vai tôi.

Tôi bắt hắn uốn lưng vì tôi,
lắng nghe tiếng hét vỡ tung như đợt sóng.
Chúng tôi làm ô uế đền thờ bằng cách thức đó
hét gào và cong cớn từ góc này sang góc nọ.
Mụ thần tiên chắc sẽ gây hấn lắm về việc này.
Chắc chắn bà ta sẽ truy tìm đến tôi.

Bà ta sẽ giày xéo gieo ác mộng trong một khoảng thời gian;
điều đó tôi có thể chịu đựng được.
Hoặc bà ấy sẽ biến nước trong giếng thành máu;
tôi sẽ hoảng sợ điếng người khi nhìn thấy,
và vậy rồi thôi.
Có lẽ đứa con đầu đời của tôi
sẽ mang chiếc đầu cá.
Tôi cũng không rõ hành động này có đáng không,
Poseidon dập tôi như một gã cuồng,
đánh mất lý trí bất tử
chỉ vì làn da màu đồng của tôi căng mọng dưới ánh trăng.

Giờ đây cánh tay tôi bốc khói và ngứa ngáy.
Vảy thô cứng phủ cổ tay như áo giáp.
Athena à, hắn chỉ là một cú chơi qua đường mà thôi,
vả lại cũng không phải là một cú chơi thỏa mãn lắm
cho dù hắn biết phun hơi nóng từ những ngón tay.
Sẽ không bao giờ đụng vào hắn nữa đâu. Danh dự đấy.
Và chúng tôi cũng không có ý quỳ mọp
trong đền thờ của bà đâu,
nhưng thân thể của chúng tôi rần rần hực lửa và cong vẹo.
Năm thì mười họa gái này mới được thưởng thức một ông thần,
bà cũng biết mà. Sao bà mạnh bạo với tôi như thế?

Đôi mắt tôi méo mó,
Mí mắt đóng cứng và rát bỏng,
Con ngươi đỏ rực hừng nhiệt.
Athena, giữa đàn bà mình với nhau,
Bà có thể cưỡng lại sức quyến rũ của hắn hay sao? 
Bà có thể chờ
đúng nơi, đúng lúc,
để ngấu nghiến thân thể bất tử đó không?

Giờ đây chân tôi bị những bện tóc siết chặt,
Đôi tai cũng không còn. Lưng cong vênh
Và đôi môi tê cóng.
Thằng làm vườn vừa gẫy vụn trước mặt tôi.

Athena khốn khiếp,
hãy lấy vàng bạc của cha tôi.
Ép tôi sống với bọn cùi lở.
Biến một vài cái mụn.
Nhưng nhớ tránh xa khuôn mặt. Để đàn ông không bao giờ
muốn liếc nhìn khuôn mặt tôi nữa,
rồi mụ người trong ham muốn
cái vuốt ve đầu tiên,
người đàn bà nào sống nổi trong tình trạng đó?
Làm sao tôi có thể
Nhìn những thân thể nóng ấm hóa đá
Khi tội lỗi duy nhất của họ là lòng khát khao thèm muốn tôi?

Và họ chỉ muốn nhìn thấy tôi rịn mồ hôi.
Họ chỉ muốn chạm vào mặt tôi
Và luồn những ngón tay vào . . .

tóc tôi

đang lúc nhúc?

 

 

 

Patricia Smith

Medusa

 

Poseidon was easier than most.
He calls himself a god,
but he fell beneath my fingers
with more shaking than any mortal.
He wept when my robe fell from my shoulders.

I made him bend his back for me,
listened to his screams break like waves.
We defiled that temple the way it should be defiled,
screaming and bucking our way from corner to corner.
The bitch goddess probably got a real kick out of that.
I’m sure I’ll be hearing from her.

She’ll give me nightmares for a week or so;
that I can handle.
Or she’ll turn the water in my well into blood;
I’ll scream when I see it,
and that will be that.
Maybe my first child
will be born with the head of a fish.
I’m not even sure it was worth it,
Poseidon pounding away at me, a madman,
losing his immortal mind
because of the way my copper skin swells in moonlight.

Now my arms smoke and itch.
Hard scales cover my wrists like armour.
C’mon Athena, he was only another lay,
and not a particularly good one at that,
even though he can spit steam from his fingers.
Won’t touch him again. Promise.
And we didn’t mean to drop to our knees
in your temple,
but our bodies were so hot and misaligned.
It’s not every day a gal gets to sample a god,
you know that. Why are you being so rough on me?

I feel my eyes twisting,
the lids crusting over and boiling,
the pupils glowing red with heat.
Athena, woman to woman,
could you have resisted him?
Would you have been able to wait
for the proper place, the right moment,
to jump those immortal bones?

Now my feet are tangled with hair,
my ears are gone. My back is curving
and my lips have grown numb.
My garden boy just shattered at my feet.

Dammit, Athena,
take away my father’s gold.
Send me away to live with lepers.
Give me a pimple or two.
But my face. To have men never again
be able to gaze at my face,
growing stupid in anticipation
of that first touch,
how can any woman live like that?
How will I be able
to watch their warm bodies turn to rock
when their only sin was desiring me?

All they want is to see me sweat.
They only want to touch my face
and run their fingers through my . . .

my hair

is it moving?

 

 

 

.

bài đã đăng của Patricia Smith


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)