Tháng Tư nghĩ lung tung
“biết trồng tre đợi ngày thành gậy
đi trả thù
mà không sợ dài lâu”
-Nguyễn Khoa Điềm
hôm nay
đám giỗ vua Hùng
ngồi nghĩ lan man
tôi đã từng khó chịu
khi nghe nói:
Người Việt:
tham
ác
và làm biếng
kể ra cũng quá đáng
khi nói về một toàn thể
(ít ra phải là: không có mình trong đó)
trăm thứ tội
có cái tội tổ tông
suy lý
thêm được mối thù tổ tông
ngẫm lại
chẳng phải ai cũng là bồ tát
mà lấy ân báo oán
chìa tiếp má bên phải cho chúng nó tát vào
nhưng thật kinh hồn
khi biến rừng thành gậy
truyền đời một mối thù
mà không sợ dài lâu
còn nợ của Chiêm Thành Chân Lạp
biết trả vào đâu?
thật là hay
khi chọn cho mình
nòi giống tiên rồng
những con rồng đẻ ra con bọ xít
đặt chân đến đâu
là người ta bỏ của chạy lấy người
những thần tiên
đi tắt đón đầu
chúng ta có mẹ Âu Cơ đẻ là vô địch
chừ không lẽ chúng ta giành
đến cái tục tĩu cũng phải hơn thiên hạ
cái ác cũng giành thứ hạng top ten
dây máu ăn phần
đánh trống ghi tên
con rồng làm mưa tưới lên mùa màng
là con rồng hiền
con rồng phun lửa
là con rồng thủ ác
cái tháng tư
cuối mùa xuân vô tội
hà cớ gì
nhuộm đỏ
với tô đen
1 tháng tư
là ngày nói láo
20 tháng 4
Đức đẻ ra ông Hitler
22 tháng 4
Nga đẻ ra ông Lênin
23 tháng 4
giỗ ông Hùng Vương chủ tịch
chẳng ai chọn tháng tư để sinh ra và chết đi
tháng tư
cô gái Hà Nội thoa phấn hồng
cô gái ở Little Sài Gòn kẻ son màu đen
chỉ vì yêu các em
mà tôi hóa hèn
chạm vào chỗ nào
cũng sợ phai son nhạt phấn
thôi thì xin
“em thế nào thì cứ thế mà đến”*
con bọ chét
có rơi vào trong phòng khách
cũng không thể trở thành quý ngài
con bọ chét
lạc vào đào nguyên
cũng không thành từ thức
con bọ chét
bò vào trong áo ngực
cũng không làm cô gái mang thai
tớ chẳng rỗi hơi làm kẻ thù dai
cũng chẳng rỗi hơi đi làm hòa giải
tháng tư lung linh
một rừng con gái
*thơ R. Tagore
.
bài đã đăng của Trần Thiên Thị
- Đi về phía cổng trời - 09.02.2012
- về nằm bên hồ gươm - 06.02.2012
- Chỉ còn lại hai hạt dẻ cho Lọ Lem - 26.01.2012
- Theo cùng anh ra biển và thắp một nén nhang - 16.01.2012
- đêm Pác Ngoài - 06.01.2012
- con búp bê ở truồng - 06.12.2011
- một cõi ra vô - 15.11.2011
- quỷ đẩy cối xay - 15.10.2011
- trong trí nhớ… ♦ nhớ đến phát điên… - 30.08.2011
- yết hậu cho những bà mẹ trẻ nhân mùa vu lan - 15.08.2011
- chi(ê)m nghiệm về đao phủ - 12.08.2011
- sở khanh, chính trị gia, và gã hàng xóm xấu bụng - 25.07.2011
- không ai có thể ngăn đường chúng ta ra biển - 18.07.2011
- đường còn lại một chiều - 04.07.2011
- nửa đùa nửa thật - 17.06.2011
- đi theo những buồn vui của Mục - 14.06.2011
- ở một góc Chợ Mới Ba Xã - 08.06.2011
- bữa mình níu lấy áo nhau - 12.05.2011
- Không được nói buồn - 20.04.2011
- Dắt Hạ Đông Vân đi giữa mùa xuân - 10.02.2011
- bài tháng chạp - 24.01.2011
- gieo tôi bờ phù sa - 13.01.2011
- Nằm lại khóc dậy thì - 29.12.2010
- Nghe tiếng mìn phá đá - 02.12.2010
- Trộm của Chúa Trời một đêm - 11.11.2010
- Anh đồng nát và chị hàng xén - 05.11.2010
- Bậc tự do thứ sáu - 21.10.2010
- những chặng lưu lạc - 14.10.2010
- Chiều ở sông Hàn - 27.09.2010
- Bao giờ bằng chị bằng anh - 17.09.2010
- Vực nắng - 01.09.2010
- Đêm Bỉm Sơn - 24.08.2010
- From a Story about Shoes - 10.08.2010
- Thu giả cầy - 30.07.2010
- Trăng - 30.06.2010
- Ghép tế bào mũi - 24.06.2010
- trình diễn một nỗi buồn - 16.06.2010
- Bình yên sa mạc - 02.06.2010
- Vin vào giấc mơ mà hát - 24.05.2010
- Trên miếu sơn thần - 10.05.2010
- Tháng Tư nghĩ lung tung - 03.05.2010
- Về đặt tên cho cỏ - 29.04.2010
- Từ chuyện đôi giày - 23.04.2010
- 5 bài lục bát - 21.04.2010
- Tháng ba ở rừng Tân Hạnh - 13.04.2010
- Thì ra sông vẫn chảy - 25.03.2010
- Phnom Penh Casino - 02.03.2010
- Chiều cuối năm cần một nhà tư vấn về răng - 22.02.2010
- Dự mưu - 09.02.2010
- Trời cuối đông ui ui - 05.01.2010
- Bài ca cỏ cú - 09.12.2009
- Có Mỗi Mình Nhẹ Dạ - 10.08.2009
- Ở chân đền Mỹ Sơn - 23.06.2009
- Mùa đông ở sông Cu Đê - 02.01.2009
- Thiếu một cái gì đó - 10.11.2008

Một bài thơ cay đắng. Nghe như giỡn hớt cuộc đời, nhưng đọc lại đau đau cái hỗn mang ngụy thế.
Từ Đánh bóng một coi giòi tới bài này, chất 3T đẫm!
Thích quá cái bài thơ…
Em ghét vụ đánh bóng con giòi của anh, nhưng rất thích bài này. Cũng có thể, thơ anh xưa giờ vẫn hay, có điều năm đó em chưa đủ trải nghiệm để đọc. Hic, giờ mới biết mình già hơn hồi xưa nhiều lắm.
Phần Góp Ý/Bình Luận