Trang chính » Ngày 30 tháng Tư, Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

Đợi Tuyết

 

 

 

Đợi tuyết, tôi nằm, ngồi, đi, đứng, ăn, ngủ, đọc tiểu thuyết. Một cách viết tinh tế làm tôi nao lòng nể phục.

Tuyết chắc đang gầm ghè bao vây đâu đó trước khi hiện đến, giả nai như cơn giận to sắp bùng nổ nhưng đang được đè xuống, nén lõng, là cục đá cáu vàng trong chum nước dưa trông bẩn thiu nhưng đã rất tết. Giữa tháng hai đất tuyết, Tết, Tết đến rồi, không kèn không trống, không mõ không chuông, không áo mới, quần màu.

Thinh không lặng ngắt. Lũ chim hôm trước thường lượn qua lượn lại trên dưới mái nhà nay đã trốn đi đâu, như ba mươi tháng tư ngày ấy, tivi địa phương mở lên thì cái gọi là chính quyền địa phương đã cuốn giáp rút cầu trốn sạch, ặc ặc ti-vi khạc lên vài tiếng, rùng mình trước khi dấu chấm dấu đen nhảy lên lưng tưng. Nhưng chúng trốn đi đâu được hả trời, trong mùa đông cây khô trụi lá này, đó là nói về lũ chim, còn chính quyền ặc ặc (hà hà, trong ấy có tôi!) ấy, sau một hồi âm dương tán loạn, đã tan tác, rồi trôi dạt mỗi kẻ một phương, không cơ may hy vọng còn có thể trở về lại cái hình dáng cũ ở cái thành phố cũ. Tôi cũng đã trở cái thành phố giờ có nhiều mái ngói mới nhô lên thụt xuống hơn chen lẫn với lác đác nhũng mái rêu phong cũ, tự thấy mình không còn có thể trở về là mình được nữa, huống chi.

 

clip_image002

 

Nhưng dư vang sau này của trận tan tác ấy vẫn còn ở lại, đeo đẳng những con người đi và ở đó, có thể béo tốt bên ngoài này, nhưng chắc là sứt mẻ bên trong, nửa thế kỷ chưa phai. Không dễ dàng như lũ chim trốn tuyết, tuyết vừa tan, chúng ở đâu lại lác đác quay về lượn qua lượn lại, nhún nhẩy rung rinh trên những cành khô vừa sạch tuyết. Tôi tự hỏi, có mong đợi cái chính quyền ấy trở lại y nguyên như hồi nảo hồi nào, như trong giấc mơ một bạn gái tôi chia sẻ, chị nè, một buổi sáng nào thức dậy, cờ vàng rợp trời, tôi cà rỡn và sởn tóc gáy, vậy cờ đỏ bỏ cho ai, chị bạn nổi giận, bao nhiêu máu xương mỗi người đã đổ xuống, tôi và chị còn chưa hết giận hờn nhau sao? Cũng hay, nếu loài người tự cho mình vốn cao cấp hơn nên ký ức biết thù dai hơn loài thú?

Hãy ngủ một giấc đi, nhắm mắt mê mệt như sách vở vớ vẩn nói gấu ngủ mùa đông đi, thức dậy sẽ thấy biết đâu đất trời thay đổi, phép màu không đánh mà hàng, tuyết phủ đầy trời ấy, cờ đỏ cờ vàng ấy chỉ là chuyện nói dai, chưa ra khỏi cờ vàng cờ đỏ thì vẫn cứ là khó ngủ, dẫu có thể là quay đầu nhắm mắt làm ngơ là vớ vẩn tiên ngủ trong rừng cũng xong. Thinh không căng ra như một sợi dây đàn và vì dây đàn không được gảy nên nín thở nhìn nhau, ghê răng. Yên lặng nằm nghiêng nghe trống ngực đập thình thịch.

Tôi định nói, nhưng điện thoại lại u u lên rất khó nghe, giờ này La Vang đang lung tung đâu đó bên Đài Loan hay Lục Địa, học nắn tượng nặn đất gì đấy, nhưng thôi, lắc đầu giữ lại cho mình, những câu văn tầm thường thường đi rất chậm, loãng, lõng bỏng, một thứ nước xúp thiếu thịt nhiều nước long bong không thể ngọt, lũ chữ xếp hàng ngang, kéo dài như toán lính đồng phục, chỉ toàn một màu, đen, trắng, yếu ớt lưa thưa nón chóp, ngù vai xanh đỏ, nhìn một loạt cũng chỉ thấy trắng đen cả lũ, chíu chít trong sưong mù tưởng tượng cả binh đoàn rũ rượi miên man đến nản cả lòng.

Rừng thông trong cuốn sách cầm tay để đợi tuyết hôm nay không thế. Chữ rộng lượng với mọi người, gõ máy thì thành chữ, lên hàng xuống lớp (con hổ chầm chậm xuống hang theo giọng của thầy giáo Nghệ) và còn thứ keo dán chúng chặt khít lại với nhau thành một khối rubik đủ tím vàng là huyền ảo, vặn vẹo thay hình đổi dạng thế nào vẫn miên man biến ảo. La Vang hỏi tôi làm xong được khối rubik ngất ngây của tôi chưa, tôi hỏi lại, ông làm của ông được chưa?

Tôi uống từng ngụm rồi từng chữ, bất ngờ nhắm mắt lại để nghe chữ tan ra từng vị đắng, ngọt, lại trân trối mở mắt chơi vơi ngó ra khơi, chầm chậm đọc lại, và ước gì nước mắt không chỉ cay cay mà phải chảy dài. Tai nạn đến oái oăm bất ngờ, Vang tâm nguyện chỉ một đời sống chết với cây cọ và không làm nghề gì khác, một ngày đột nhiên bị mù, nét nhỏ dần đến nét to, bác sĩ kiếm mãi thì ra bệnh sưng cuống não đã đánh hỏng thị giác. Vang ra đi vội vàng sau đó như trốn chạy một cuộc đời không muốn sống, bao nhiêu người đã trốn chạy thành công như Vang, nếu không vẽ không tranh. Những dòng mail phút cuối trao đổi của hai chúng tôi chữ in đậm và to như con gà mái những ngày Vang nằm viện, như chứng cớ hiển thị nỗi bất toàn bất xứng cho chính cuộc đời của mỗi người, của Vang, thề độc thân để tang bồng hổ thỉ nữ nhi trái, một chiều nắng rớt bờ mi ở đại học xá nữ, Vang vừa cười gật gù nhịp chân tập tành rít thuốc vừa ôm đàn phổ nhạc và hát bài hát nói cải biên tang bồng hồ thỉ.

Mở mắt dậy, tuyết đang ngập trời. Vang đã tan thành tro, đã bay theo gió cũng là hay, nếu không, ba thước tuyết chồng lên ba thước đất, bộ xương tàn của hắn chắc sẽ lạnh thấu xương.

Như những cuộc đợi chờ xưa nay vẫn thế, dẫu biết chờ rồi thì cũng sẽ chẳng có gì, nhưng cứ chờ, cứ đợi, mỏi mệt, trắc trở, vượt qua, hy sinh, ê chề, thử thách, đôi khi tự cảm thấy sức cùng lực kiệt không còn, không muốn chờ đợi nữa, thoắt một cái, điều chờ đợi, người chờ đợi ấy thình lình hiện ra, như Giáng Kiều bước ra, nhưng, và nghĩa là nhưng, hình như Giáng Kiều có gì hơi khác, như bụng dạ người chờ cũng đã khác? Lần tôi chờ đợi hắn về từ Trung quốc là lần hắn tự phát hiện ra bệnh mất thị giác của mình.

Những lần chờ đợi sau đó trong đời cũng sẽ tương tự hay y chang thế, càng thấm đẫm kinh nghiệm đợi chờ càng phải từ từ tự dối gạt mình, mỗi lần một ít, một chút mắm muối hương hoa, vờ cũng được, thật cũng không sao, tiệc rượu nhấm nháp qua đêm, uống mãi rượu nồng cũng nhạt, tình yêu cũng phai, đợi chờ nhung nhớ như rượu bày ra phải uống, cho có chút vị nhấm nháp qua cuộc đời như qua những đêm dài thăm thẳm, Q. ở Việt Nam bảo vẫn cứ muốn đợi chờ tôi.

Có thể ai cũng có ít nhất một hai điều gọi là bí mật gì đấy sẽ giữ riêng theo mình cho đến chết, cho chính mình. Bí mật hay bí quyết sống chết cũng không sai. Người ta có thể nghe người khác bình phẩm về mình như thế này hoặc như thế khác, có thể đỏ mặt, có thể tái mặt, có thể e lệ mỉm cười như tự thú, có thể hoảng hốt xin lỗi tôi đã sai, có thể nghe qua rồi bỏ, nhưng gì thì gì, vẫn cảm thấy vừa yên tâm vừa chán nản lạ lùng, những cái xôn xao ồn ào về bản lãnh và không bản lãnh, về tính cách anh hùng và hèn mạt, về tội háo danh nịnh nọt hạ mình hay lươn lẹo bon chen lách len thời thế… những đìều và tiếng ấy hoàn toàn không trúng trật gì đến mình, lạ quá, và nếu nói nên thơ một chút, lạnh lùng như chiếc áo khoác cứ để những hạt mưa bụi rơi tự do, bám tự do rồi trượt tự do tuồn tuột đi, tất cả đều đã không thể chạm đến cái cốt lõi bí mật mà mỗi người tự muốn giữ riêng theo tận xuống mồ. Cái gì đã ngăn cách mọi người đến như thế?

Tàn canh, thư người bạn đã chết kể, lại tỉnh rượu một mình, như đã du lịch một mình, đã dừng chân tần ngần nơi khói sóng dòng sông mù toả, hắn đã một ít hận đến muôn vàn, đã một ít thấy không gì lạ.

 

clip_image004

 

Khi biết hiển nhiên không thể ra ngoài trong thời tiết này, khi biết chắc không còn đối thoại gì được với ai, không phải là yên phận lủi trốn trong nhà, nhưng tôi sẽ không còn loay hoay hì hục cào cuốc mở đường, đụng đầu vào đám cãi nhau này, loay hoay hoà giải với đám láo nháo kia, cứ thử mở máy xe lụp cụp chạy thử, hoài công bươn chải trong gió tuyết, thử nghiệm trao đổi gì đâu, thôi cứ tự nhiên giữ riêng phong cách mình đã chọn, con đường leo heo chỉ vài ba người, và có lẽ hôm nay, quyết chí muốn theo.

Bão tuyết lại đến ào ào, quật gió, ngã cây, tuyết nhích lên từng lớp tiến công, ào ào vùi lấp. Nhưng lẽ thường vẫn còn một mặt trời sẽ lên, đành phải đợi. Chúng ta ào ra đường xúc tuyết đi, dồn những đống ngỗn ngang kia thành một đống, và thật buồn, cái màu trắng trong giả dối chốc lát kia đã nhão nhoét tan ra lẫn lộn cùng đất cát đen ngòm, mặt trời chói chang nheo mắt, vài sự thật gì đó ít nhất cũng là đối với tôi và ông sẽ được quật mồ phơi bày trên mặt đất. Chờ tuyết đến là một kinh nghiệm nghiêm túc và chờ tuyết tan là một kinh nghiệm thử thách, người bạn gái đã chết đã nói.

Sang ngày thứ hai, thứ ba, tuyết vẫn ào ạt tuôn trào, lúc thưa lúc dày, tivi chả bảo là trận bão tuyết lịch sử gì đó hay sao, nhưng tiểu thuyết tôi đang đọc đã sắp đến hồi kết thúc, và ít nhất có hai nhân vật nữ đang toan tính tự sát. Hay Vang cũng đã tự sát, bằng một cách nào đó, cái con người đi mây về gió.

Cái mail ngắn của Q. bảo vẫn nhớ đấy, và nhắc lại lời hẹn gặp nhau.

Hôm nay thỉnh thoảng gió đã bớt hú nhiều hơn hôm qua.
 

Virginia, tháng 2, 2010

 

 

 

.

bài đã đăng của Nguyễn Thị Hoàng Bắc


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch