Trang chính » Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 05, Dịch Thuật, Sáng Tác, Song ngữ, Tiểu thuyết Email bài này

Về nhà / Going home

Nguyễn Viện

 

 

VỀ NHÀ

 

 

Tôi đã trở về nơi tôi từng sống với bố mẹ và những đứa em. Căn nhà ấy giờ đây không còn nữa. Nó đã thuộc về một ai đó, tôi không biết. Điều chắc chắn nhất là tôi đang bước lên chiếc cầu thang gỗ. Phía dưới, đứa em gái áp út nằm ngủ trên ghế bố sau quày hàng. Mẹ tôi nằm ở chiếc giường phía trong. Tôi chỉ nghe thấy tiếng họ trong ký ức. Bố tôi đang bận bịu gì đó trong nhà bếp. Cũng chỉ là những âm thanh rất xa tiếng bố tôi phàn nàn vì đồ đạc thất lạc. Không nhìn nhưng tôi cũng biết đứa em gái kế tôi đang thay quần áo sau cánh cửa tủ. Tôi nghĩ cần phải sắp xếp lại căn gác cho hợp lý. Sẽ kê cái tủ ngay sát đầu giường cô em thay bức bình phong cho kín đáo. Bàn máy vi tính của thời tương lai đưa vào sát tường. Phần giữa nhà sẽ kê một bộ bàn ghế mây. Còn chiếc giường sát cửa sổ phía sau, trong một thoáng tôi không nghĩ được nó thuộc về ai. Tôi không nhớ được mình vẫn ngủ ở đâu trong căn nhà này. Và một nỗi vơ tràn ngập tôi. Chiếc cửa sổ nhìn ra ngôi nhà thờ, tôi vẫn nghe thấy tiếng đọc kinh khi nhà thờ hoàn toàn vắng người, lúc ban trưa hoặc nửa đêm. Cuộc chiến tranh đã đưa đẩy gia đình tôi đi nhiều nơi, ở nhiều căn nhà khác nhau, và tất cả chúng tôi đều nghĩ đây sẽ là căn nhà chúng tôi sống mãi mãi, cả khi chúng tôi không một ai còn tồn tại. Có lẽ vì thế mà tôi đã trở về. Các em tôi cũng đã trở về. Bố mẹ tôi cũng trở về. Tất cả họ đều im lặng. Ký ức của tôi không phải là một ngăn tủ đóng kín. Trước cửa căn nhà, tấm màn gió màu xanh lá cây xuống ngăn cách với mặt đường. Hình như có ai đó sợ ánh sáng. Nhưng bóng tối không phải là chỗ an toàn. Tôi vén màn nhìn ra ngoài, chú tôi vừa đi ra nói vọng lại: Mọi sự đã sẵn sàng. Đấy là cái gì tôi không hiểu. Chúng tôi sắp phải ra đi sao? Tiếng bố tôi vẫn càu nhàu, không thấy cái búa đâu cả. Làm sao bố tôi thấy được khi tôi đang cầm nó trong tay và đập vào bức tường. Tôi cũng không hiểu tôi đập tường để làm gì, nhưng tôi biết chắc đó là điều cần thiết. Sau này tôi mới biết được nhờ cái lỗ ấy mà tôi sống sót. Viên đạn pháo rơi ngay trước cửa và căn nhà bốc cháy bịt kín lối ra bằng lửa. Tôi chui ra cái lỗ nhỏ như lỗ chó ấy thoát ra đường. Tôi đã được chọn để sống. Và đôi khi tôi vẫn tự hỏi sự sống ấy để làm gì. Trong rất nhiều năm, tôi đã bị dằn vặt bởi ý nghĩ ích kỷ. Nhưng điều ấy cũng không làm cho đời sống tôi trở nên sáng tỏ. Sự mù mờ ảo ảnh sương khói và những giấc mơ nửa hư nửa thật luẩn quẩn mà tôi cũng không biết nó nằm trong đầu hay đang hiện hữu bên ngoài tôi. Có tiếng ai gọi ngoài cửa bảo: Đã đến giờ rồi. Tôi không biết chuyện gì, bố tôi trong nhà bếp nói vọng ra: Chúng tôi chưa chuẩn bị xong. Người ngoài cửa lại nói: Không cần chuẩn bị gì cả. Tôi nghĩ cho dù có là cái chết thì cũng nên chuẩn bị. Người ngoài cửa dường như nói với tôi: Nếu mày không muốn đi thì thôi. Vâng, tôi chỉ muốn ngủ. Thế thì hãy ra đường mà ngủ. Bố tôi bảo: Không được, nó là thằng hay ốm vặt. Người ngoài đường nói với tôi: Mày phải tự thu xếp. Dường như tôi bừng tỉnh nói thật to: Ông là ai? Không có tiếng trả lời. Người ngoài đường đã bỏ đi. Căn nhà yên tĩnh trở lại. Tôi nghĩ cần phải treo một cái gì đó lên tường. Tôi tìm trên kệ sách những tấm lịch cũ. 1974. 1973. 1972. Có những bông hoa đã úa tàn từ thế kỷ trước. Những người đàn bà khỏa thân sau bữa cơm chiều. Ánh trăng chiếu vào họ làm cho làn da ẩm ướt và có mùi cỏ. Phải treo họ lên ở đâu đó trong ký ức của những con giun. Tôi hỏi bố nhà mình còn đinh không? Bố tôi bảo không cần đinh. Cứ đóng đi. Liệu những người đàn bà có sống được không khi bị cất vào trong kệ sách? Mẹ tôi bảo đừng có dớ dẩn. Tôi nói mẹ đang ngủ cơ mà. Ừ mẹ ngủ đây, nhưng đừng có đóng đinh họ. Cô em gái đã thay quần áo xong và bước ra lan can. Tôi nói không nên mơ khi còn thức. Ít ra thì cũng để em nhìn thấy một thế giới khác chứ, em tôi nói. Làm gì có một thế giới khác. Tất cả chỉ là một thôi. Ở phía nhà thờ, những con chim sẻ ríu rít trên mái ngói. Người đàn ông đi tìm ý Chúa gục đầu trên những phím phong cầm. Mẹ tôi bảo khi con băn khoăn hoặc sợ hãi thì hãy phó dâng cho Chúa. Tôi đã chui ra khỏi cái lỗ chó nhìn ngọn lửa bùng bùng trên mái nhà. Cách thượng đế đến với con người giống như thợ săn dồn con thú vào bước đường cùng. Tôi đi tìm người chú để nương náu. Nhưng dường như chú tôi cũng chỉ là cái bóng. Những ngôi mộ đã được giải tỏa dành đất cho người sống. Người chết vất vưởng lang thang trên những cỗ bàn đã thiu mốc. Tôi quay lại ngôi nhà mình. Ngọn lửa vẫn cháy. Rất nhiều người đang đứng đọc kinh. Người đi tìm ý Chúa dang tay và ngửa mặt lên trời. Trong đầu ông ta có những con mọt đang đục đẽo. Tôi nghe thấy tiếng của chúng đùa rỡn với nhau. Thằng em trai út ngồi hút thuốc lá trong góc nhà. Nó bảo đốt cả thế giới thì mới mong diệt được chuột. Đứa em gái nằm ngủ sau quầy hàng đã thức. Nó chải đầu và ngứa miệng. Nhưng nó chỉ ú ớ những âm thanh của một cơn gió giật. Cái lược rơi xuống đất. Tôi bảo lại đây anh bóp đầu cho. Dùng cả mười đầu ngón tay bấu vào đầu nó, cái sọ nhũn như một quả bóng, tôi nói lý thuyết cấu trúc là một điển hình cho những áp đặt sinh tồn. Chẳng ai hiểu được câu nói ấy, tôi vẫn tiếp tục vò cái đầu đứa em cho đến khi nó thật sự mềm. Tôi bảo nó muốn nói gì thì nói đi. Nó lắc đầu. Thế gian khép mắt. Bóng tối tràn từ tây sang đông. Những ngọn cây cúi xuống ngủ. Trên mỗi một ngôi mộ mọc lên một ngọn nến. Những người đọc kinh đã xếp thành hai hàng. Họ đi dọc theo những ngôi mộ, một tay lần tràng hạt, một tay cầm hoa. Tôi nhìn thấy họ khuất sau đường cong của quả đất. Bố tôi đã tìm thấy cái búa, ông bảo Chúa vẫn chờ chúng ta đóng đinh người. Tôi không thích tranh luận với bố hay bất cứ ai, nhưng tôi vẫn nói một mình. Chúa đã xuống khỏi thánh giá và đi vào sa mạc. Tiếng búa của bố đập ong ong trong đầu tôi. Tôi nghĩ mình cần phải đi ngược về phía biển. Những người lưới cá đang ngồi khóc vì thuyền của họ đã vỡ. Tôi hỏi Chúa của các ông đâu? Ngài đã lên trời, họ nói. Tôi bảo không phải, Chúa của các ông trong sa mạc. Họ lấy đá ném tôi. Dường như tôi đã chui xuống đất và thoát ra ở dưới chân núi. Con khỉ nói: Ngộ cũng chuẩn bị chạy trốn đây, nị nên giả vờ chết thì mới may ra sống được. Cái đồ khỉ Tàu, tôi rủa và tiếp tục chạy lên núi. Với tay tới mặt trăng, tôi cầm cái nia vàng ném xuống đất. Ánh sáng vỡ ra tung tóe làm mù mắt những người lưới cá. Mẹ tôi bảo đừng có viển vông, hãy cứ ngồi ở nhà khâu cúc áo đơm khuy cho mẹ, tao lấy vợ cho. Hãy chọn một cách sống an toàn cho đến khi ý Chúa được hoàn tất. Trong khi ấy, người đi tìm ý Chúa vẫn ngửa mặt lên trời. Những con mọt trong đầu ông ta đã gặm tới sổ kế toán thu chi. Và người đàn bà đứng gần nói: Thưa cha, đã tới giờ ăn cơm. Người đàn bà quạt cho ông ta bằng cái quạt giấy. Tôi hỏi: Cha có thể nuôi con một ngày không? Người đi tìm ý Chúa bảo: Thực phẩm này không phải của ta, con cứ ăn. Cha có thể cho con trú ẩn không? Chỗ này không phải của ta, con cứ ở. Mồm người đàn bà há to như mồm con cá sấu, răng chĩa ra tua tủa, quát vào mặt tôi: Vấn nạn của ngươi là gì? Ôi, to chuyện quá. Tôi bỏ chạy trước khi có thể mang họa. Phía sau lưng tôi, người đàn bà cười sằng sặc: Bé giái non hột mà cũng học đòi. Mẹ tôi bảo về nhà đi con, thế giới này đầy cạm bẫy. Tôi thắp một cây nhang cắm xuống đất. Lạy thổ thần, người là mẹ của hoa trái, là bà cố của tai ương, xin hãy chỉ đường cho tôi về nhà. Người đàn bà đốt phong long quơ ngọn lửa ngoài cửa. Thổ thần uống rượu trắng khề khà. Tất cả chúng mày đều vớ vẩn. Tôi nhắm mắt bước. Con đã về rồi đây mẹ ạ. Nhưng quả thật, tôi không thể nào nhớ được cái giường tôi vẫn ngủ nằm ở đâu.

 

14.9.2003

 

 

 

Going Home

fiction by Nguyen Vien

translated by Tue Dan

 

I returned to the house which I had lived with my parents and younger siblings. That house no longer existed. It belonged to someone else, someone I did not know. The most certain thing was that I was walking up the wooden staircases. Below, my younger sister was lying asleep on the canvas reclining chair behind the assorted display case. My mother was lying in bed in the back. I could hear their sounds in my memory. My father was busy making something in the kitchen. It was also my father’s very distant sound, complaining about something that was missing. Without even looking, I could recognize that my younger sister, the one who followed into this world right after me, was changing her clothes behind the wardrobe’s door. I thought I needed to reorganize the loft so that it’d be tidier. Put the wardrobe against my sister’s bed, instead of the hanging painting, to screen off for some privacy. Arrange the midsection of the house with a set of rattan coffee table set. And the bed next to the back window, for a moment there, I couldn’t think of whom it had belonged to. I could not remember the place where I usually had slept in this house. And a sense of lost inundated my mind. The window looking out toward the church, from there I always had heard sounds of prayers when the church was completely emptied, at noon or around midnight. The war had scattered my family into many corners of this earth, into many different houses, and all of us had thought that this was the house which we would all live in forever, even when none of us was left. Perhaps that was the reason that I returned. My younger brothers and sisters had also returned. My parents had also returned. All of them were silent. My memory was not a closed-tight closet. In front of the front door, the foliage green curtain dropped down separating us from the street. It seemed that someone was afraid of the light. But darkness was not a safe place. I lifted the curtain to look outside. My uncle had just walked out the door, turned and said: Everything is ready. That was something which I couldn’t comprehend. Were we about to leave? The sound of my father continued griping, can’t find the hammer. How could my father find it when I was holding it in my hand knocking at the wall. I also could not understand why I was pounding the wall, but I knew for certain that it was a necessary thing. Later on I realized that because of that hole that I had survived. The rocket fell right at the front door, and the house was engulfed in flame, blocking the exit into the street. I crawled through that hole, as small as a doggy escape, out into the street. I was chosen to live. And at times, I had asked myself what was that living for. For many years, I was haunted by a selfish thought. But that selfish thought had not helped my life become brighter. The foggy illusion and the lingering dreams, half real half false, which I wasn’t certain whether they were in my head or were existing in real life. There was someone’s voice echoed in from outside: It is time. I didn’t know what was going on, my father, from the kitchen, replied: We are not ready yet. The person from outside responded: You don’t need to get ready. I thought we should be ready, even if it was death. The person from outside seemed to have said to me: If you don’t want to go then stay. Yes, I only want to sleep. Then go out into the street to sleep. My father said: No, he gets sick pretty easily. The person from outside said to me: You have to do it yourself. It seemed as though I had awoken and said real loud: Who are you? No response. The person from outside had left. The house became quiet again. I thought I needed to hang something on the wall. I looked on the bookshelf for the old calendars. 1974. 1973. 1972. There were some flowers that had withered from the previous century. Women in the nude after dinner. The moon light reflected on their bodies making their skin moist and vague with a scent of grass. Need to hang them somewhere in the memory of worms. I asked my father, we have nails? Dad said no need for nails. Just strike it in. Would the women continue to live after they have been put away in the book cabinet? My mother said don’t be silly. I said but mom, you are sleeping. Right, I go to sleep now, but don’t pound on the wall. My sister had finished changing her clothes, stepped out onto the balcony. I said we shouldn’t dream when we’re still awake. At least, let me see a different world, my sister said. There isn’t any other world. All is one only. From the church, the little sparrows twittered on the rooftop. The man seeking God’s plan slumped his head on the keys of the accordion. Mom said whenever you feel puzzle or frighten, just confide in God. I crawled out of the doggy exit, looking at the flame thrashing on the roof. The way God comes to man is similar to the way a hunter corners his prey. I went to look for an uncle to take refuge. But it seemed that my uncle, too, was only a shadow. The tombs had been exhumed and relocated so the land could be used by the living. The dead aimlessly wandered on the offering dishes that had already gone mouldy and rotten. I turned back to my house. The flame continued to thrash. Many people gathered to pray. The man seeking God’s plan looked upward at the sky and spread his arms wide apart. In his head, many termites were chewing away. I heard the sound of their frolicking. The youngest brother sat in the corner smoking. He said burn the whole world to exterminate all the rats. The girl sleeping behind the display case had gotten up. She combed her hair and itched at the mouth. But she could only mumble the sounds of a wicked breeze. The comb fell to the ground. I said come here and let me give you a head massage. Using all ten fingers squeezing into her head, the skull was mushy as a deflated ball, I said the structural theory is a model of the imposed survival. No one understood that sentence, I continued to rub that head of my younger sister until it was completely soft. I told her say whatever you want to say. She shook her head. The world shut its eyes. Darkness spread from west to east. The treetops bent down to sleep. On each tomb rose a candle. The prayers had queued into two lines. They walked along the tombs, counting rosary beads in one hand and holding flowers in the other. I saw them vanished into the curve of the earth. My father had found the hammer, he said God still waits for us to nail him upon the crucifix. I didn’t want to debate with dad or anyone else, however, I still told myself. God had climbed down the crucifix and went into the desert. The sound of dad hammering pounded inside my head. I thought I needed to go in the opposite direction toward the sea. The fishermen were there crying because their boats were smashed. I asked: where is your God? He has ascended up into the heavens, they said. I said not so, your God is in the desert. They threw stones at me. It seemed as though I had sipped into the ground and reappeared at the base of the mountain. The Monkey said: I, too, am ready to go into hiding, you should play dead, perhaps then you could survive. Damn this Chinese Monkey, I cursed then continued running up the mountain. Reaching out my hand to grab the moon, I took the golden pannier and threw it to the ground. Light broke off into scattered rays blinding the fishermen. My mother said don’t hallucinate, just sit at home mending shirts and sewing buttons for me, I will marry you a wife. Just find a safe way to live until God’s will is carried out. At that time, the face of the man seeking God’s plan still turned toward the heavens. His termites had gnawed to the accounting book. And the woman standing nearby said: Father, it is time to eat. The woman fanned him with a paper fan. I asked: Father, could you feed me for just a day? The man seeking God’s plan said: This food is not mine, go ahead and eat. Father, could you give me shelter? This place is not mine, go ahead and stay. The woman’s mouth gaped open as big as a crocodile’s, teeth jaggedly protruded, shouted in my face: What is your predicament? Oh my, big problem. I turned and ran off before I got myself in a big mess. The woman choked on her laughs behind me: Just only a pup and already try to brag. My mother told me go home, my son, this world is full of deceptions. I lighted an incense stick and plugged it into the ground. Dear Geo-Lord, you are the mother of all fruits and flowers, the master of great disasters, please show me the way home. The woman lighted some fortune-beseeching notes then waved the flame back and forth in front of the door. The Lord drinking his sake and blurred. You all are fatuous. I shut my eyes and stepped ahead. Mommy, I have come home. But honestly, for however hard I tried, I could not remember the place of my bed, where I used to sleep.

 

(September 14, 2003 – revised September 9, 2006)

bài đã đăng của Nguyễn Viện


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)