City of the Past / Thành phố dỹ vãng
♦ Chuyển ngữ: Lưu Diệu Vân ♦ 0 bình luận ♦ 27.04.2010
City of the Past
A bus station abandoned for years
A driver wearing a gray vest
The passengers
And a young lad swinging along the buses
A red scarf
Dear, behold the commotion inside me
greetings, laughter
solicitations, calling voices
A market that had since vanished
The kind-hearted textile merchants
A beautiful girl inside a general store
A rice stall
A market sweeper
And a young lad burrowed like garbage
Underneath the iron stalls, wooden counters
Dear, quietly take part in a market day
commencing inside me
Morning: the sound of fabric ripping, the sound of solicitations
The sound of quarrels, the sound of cursings
Evening: the slapping sound of a worn-out broom
Swept away the day’s bustle
And at night, the sound of the wind
A slope that led down to the waterfall
A news stand
A lame vendor
Hiding his legs behind the stall
Who used to look at the young lad with pity
A slope that led up to the train station
A blazing kiln
And the first girlfriends
Who used to play tag with the young lad
A slope that led down to the movie theater
A street
A dreamy girl
Who used to teach the young lad how to sing and play music
Dear, stay quietly on the sidewalks forming inside me
The shuffles of a club-footed pedestrian
The sound of mandolin
The sound of fire burning
All: was the city.
A cold yet familiar city
There, your young lad had lived and grown up
Among the newspapers available at ten every morning
The lake fronts and the pine forests
The daily meals of raw plants
The sleeping spots in the market
And those nights
Toying with fantasy
In short, dear, just live peacefully by my side
We will fly high, will look down from above
Beneath that thick layer of fog is the city
There, I have a past
Like that of a bus station, a market, a town
Young lad
Come to me. Don’t be afraid
We shall recognize each other easily
Because you will never grow up
Never change
Never die.
Thành phố dỹ vãng
Một bến xe bỏ không từ nhiều năm
Một người tài xế mặc vét xám
Những hành khách
Và chú lỏi tỳ đu theo những chuyến xe
Chiếc phu la đỏ
Em hãy coi sự huyên náo đang bắt đầu trong anh
Tiếng chào hỏi, tiếng cười
Tiếng mời mọc, tiếng gọi
Một ngôi chợ đã biến mất
Những bà hàng vải nhân từ
Một gian hàng tạp hóa có cô con gái đẹp
Một hàng cơm
Người phu quét chợ
Và chú lỏi tỳ chui nhủi như rác rưởi
Dưới quầy sắt, sạp gỗ
Em hãy yên lặng dự một ngày chợ
đang bắt đầu trong anh
Buổi sáng: tiếng xé vải, tiếng mời mọc
Tiếng cãi lộn, tiếng rủa
Buổi chiều: tiếng những nhát chổi cùn
Quét sự sầm uất đi
Và ban đêm, tiếng gió
Một con dốc dẫn xuống thác
Một ki-ốt bán sách báo
Một người đàn ông thọt
Giấu hai chân sau quầy hàng
Từng nhìn chú lỏi tỳ thương xót
Một con dốc dẫn lên nhà hỏa xa
Một lò lửa
Và những bạn gái đầu tiên
Từng cùng chú lỏi tỳ đuổi bắt
Một con dốc dẫn xuống rạp chớp bóng
Một căn phố
Và một thiếu nữ mơ mộng
Từng dạy chú lỏi tỳ đàn hát
Hãy yên lặng trên những vỉa hè đang bắt đầu trong anh
Tiếng chân bước của người thọt
Tiếng đàn măng-đô-lin
Tiếng lửa cháy
Tất cả, đó là một thành phố.
Một thành phố lạnh lẽo mà thân thiết
Ở đó, chú lỏi tỳ của em đã sống và lớn lên
Với những tờ báo phát hành mười giờ sáng
Những mặt hồ và rừng thông
Những bữa ăn bằng lá cây
Những chỗ nằm trong chợ
Và những đêm
Nô giỡn cùng ảo tưởng
Tóm lại, hãy yên lặng sống bên anh
Chúng ta sẽ lên cao, sẽ nhìn xuống
Dưới lớp sương mù kia là thành phố
Trong đó, anh có một dỹ vãng
Như bến xe, như chợ, như phố xá
Lỏi tỳ
Tới cùng ta. Đừng sợ
Mình sẽ nhận ra nhau dễ dàng
Vì chú không bao giờ lớn khôn
Không bao giờ đổi khác
Không bao giờ chết.
.
bài đã đăng của Trần Dạ Từ
- Three Poems by Trần Dạ Từ - 30.04.2010
- City of the Past / Thành phố dỹ vãng - 27.04.2010
- thơ Trần Dạ Từ - 30.06.2007
- Làm thơ không biết mệt - 15.05.2007

Phần Góp Ý/Bình Luận