Trang chính » Các số Da Màu định kỳ, Da Màu số 04, Sáng Tác, Song ngữ, Truyện ngắn Email bài này

KHAI SINH Ở HẢI DƯƠNG / Birth Certificate in Hai Duong

Hắn cần phải có mặt ở Hải Dương đúng vào ngày 12.3.1949. Đấy là ngày đã được chọn. Chậm hơn hay sớm hơn một ngày, có thể mọi chuyện sẽ khác. Khi trở lại vào ngày 12.3.2015 (hắn đã tự gia hạn thêm cho mình năm năm để thu xếp một số công việc dở dang), hắn vẫn tự hỏi nếu đêm trước đấy chín tháng trời mưa, cơn dột của ma men xuyên thủng mái nhà, thì cái máng xối đưa hắn vào trần gian có thể xảy ra được không, mặc dù hắn đã biết trước tất cả những việc phải làm, một số phận phải chịu đựng. Dẫu sao thì đó cũng là một hành trình trong ánh sáng, hắn nghĩ thế và nhét vào mình tất cả những ký ức, tính lưu hành và mật mã hình thể. Trong bóng tối vô tận của cái không, đầy ứ ước muốn hiện hữu, hắn thoát ra, dù biết sự chói lòa của trần gian chỉ là một ánh chớp.

 

Quen với ánh sáng từ khi chưa mở mắt, chẳng cần phải được khải ngộ, hắn đã nhìn thấy thấu suốt định mệnh của toàn bộ sự sống. Và hắn chui tiếp vào một bóng tối khác đậm đặc hơn. Ở đó hắn được tiếp máu sau khi đã nhìn thấy cái chết. Cho đến lúc ấy hắn mới ý thức được cái bóng tối vĩnh cửu xuyên thấu mọi sự vật. Một nỗi buồn mơ hồ nhuộm vào hắn. Và một niềm vui cũng từ đấy mọc lên. Nhưng bao trùm lên tất cả hắn vẫn là một cảm thức nhầy nhụa. Trong hàng vạn ngày sau đó, hắn vẫn thấy mình bơi trong cuộc sống bằng cái cảm giác nhày nhụa ấy, vừa ấm áp vừa buồn nôn. Nó là một thứ nước nhờn có mùi vị của chiêm bao. Rất khó quên. Anh có muốn uống không? Hắn không nghĩ là con người luôn luôn muốn quay về, nhưng cái bóng tối vĩnh cửu đã tràn ở phía trước. Giữa sự khởi đầu và kết thúc chỉ là một ảo tượng của ánh sáng. Khi cúi xuống và lộn một vòng trong cái vũng nhầy nhụa, hắn nghĩ không bao giờ con người có thể khác đi. Và hắn uống. Cảm giác được tiếp máu làm cho hắn căng phồng. Hơn lúc nào hết, hắn thấy sự chói lòa của trần gian qua chính vẻ đẹp của hắn.

 

Ở Hải Dương ngày 12.3.1949, lúc 2 giờ sáng, bọc nước nhờn vỡ làm cho hắn sặc. Và để ăn vạ sự sống, hắn đã khóc. Ngày 12.3.2015, lúc giữa ngọ, hắn lại mỉm cười vì nhận ra tấn tuồng ăn vạ ấy tào lao làm phiền con cháu quá đỗi. Năm mười lăm tuổi, khi chim vừa mọc lông, hắn đã đòi lấy vợ. Cha sinh mẹ đẻ hắn sợ hắn điên khùng làm chuyện càn quấy nên cưới cho hắn một cô gái cùng làng bằng tuổi. Hắn nói sản nghiệp đại nhất của con người là những đứa con, bởi thế khả năng đẻ của vợ hắn đến đâu hắn cho đẻ đến đó. Đến năm bốn mươi tuổi, hắn đã có mười tám đứa con và mười hai đứa cháu nội ngoại. Để tưởng thưởng cho mình, hắn bắt tất cả con cháu trong nhà phải gọi hắn bằng cụ. Hàng xóm quen miệng cũng gọi hắn bằng cụ theo. Năm năm mươi tuổi, trong lễ mừng thọ do con cháu tổ chức, hắn vuốt râu tuyên bố: “Cụ đã thấy được mệnh trời. Thuận theo thiên ý, các con cháu từ nay phải tôn cụ là thánh”. Con cháu có đứa không phục, tụi nó xầm xì với nhau rằng, muốn là thánh sống thì phải có công đức lớn lao, cụ nhà mình có làm được gì đâu mà tự phong như vậy. Còn làm thánh chết thì cũng phải có ít nhất ba phép lạ mới được quần chúng công nhận chứ. Cụ vốn là người thấu suốt nên biết ngay đám con cháu có ý phản kháng, nói: “Tao biết trước thiên cơ, chúng mày cứ chờ đấy. Khi tao chết, chúng mày phải vét tất cả tài sản xây cho tao một ngôi mộ lớn nhất nước. Nếu không đủ thì đi vay. Trên mộ đặt tấm bia: Đại thánh chi mộ. Ngay khi bia đặt xong sẽ có ba phép lạ nhãn tiền cho chúng mày được vinh quang đời đời”.

 

Bọn con cháu không tin cũng phải làm theo. Tuy thế cũng phải mất gần một năm tất cả con cháu mới hết ngượng miệng khi gọi hắn là thánh. Sau đó hàng xóm cũng quen gọi hắn là thánh. Và rồi hắn hoàn toàn nghĩ mình là thánh thật. Đám con cháu cũng coi hắn là thánh thật. Không ai thấy điều ấy là khôi hài. Suốt những năm tháng còn lại, hắn sống cẩn trọng như VIP, tưởng tượng ra những công đức của một bậc đại trí và viết thành sách làm gương cho con cháu trong nhà học. Hắn bảo chỉ cần đọc sách của hắn cũng đủ nên người.

 

Năm 2015, trước khi quyết định quay về với bóng tối vĩnh cửu, hắn đích thân chọn đất và vẽ kiểu lăng mộ cho mình. Hắn cũng bắt con cháu kiểm kê tài sản xem thiếu đủ thế nào. Hắn hài lòng thấy mình xứng đáng được chôn cất như một vị thánh. Để củng cố niềm tin cho con cháu, hắn nói: “Chúng mày cứ bán hết tài sản lo việc hậu sự cho tao chu đáo, tao sẽ làm phép lạ thứ nhất ngay sau khi chết. Xác của tao sẽ không bao giờ thối rữa. Hai phép lạ sau sẽ ứng nghiệm cho cuộc đời chúng mày huy hoàng”.

 

Thế rồi ngày 12.3 cũng tới. Hắn chết sau bữa cơm trưa. Xác của hắn được đặt trên tấm phản nhỏ phủ khăn trắng. Đám con cháu tin lời hắn không đóng hòm, dâng hương chờ hắn hiển linh. Nhưng mới chỉ sang ngày thứ hai, xác của hắn đã có mùi thối. Bọn con cháu cố tẩm dầu thơm vào xác hắn, nhưng đến ngày thứ ba thì mùi thối đã nồng nặc còn hơn cả mùi chuột chết.

 

Có một sai lầm mà hắn không bao giờ nghĩ tới là hắn sinh bắc tử nam. Ký ức cuối cùng hắn mang theo là niềm tin của con người có thể thay đổi được số phận.

 

4.8.2004

 

 

 

Birth Certificate in Hai Duong

fiction

Nguyen Vien

Tue Dan translated

 

He needed to be present in Hai Duong on the exact date of March 12, 1949. That was a chosen date. A day late or early, perhaps everything would have been different. When turned to the date of March 12, 2015 (he had extended for himself an extra five years to put things that weren’t quite finished in order), he still asked himself what if the night, some nine months of dragging-rain soaked earlier, the leakage of the demon of drunkenness had penetrated the roof, would it not be possible for the rainspout which had carried him into this world to happen, even though he had been predestined to know all the things that needed to be done, a fate that must endure. That was a journey into the light, anyhow, he thought and shoved into himself all the memories, circulatory property and structural codes. In the endless shadow of nothingness, filled up with the desire to exist, he escaped, though fully aware that the blinding glitter of this world was merely a flash.

 

Accustomed to light since before he even opened his eyes, needless to be enlightened, he had seen clearly the destiny of all that is about life. And he continued to crawl into another darker shadow. There he could be transfused after having seen death. Until then he could be conscious of the perpetual darkness that penetrated all things. A vague dejection crept into him. And a sense of happiness, too, sprouted up from there. But engulfed all that was him was a viscid feeling. In the countless days afterward, he still saw himself crawling through life with that viscid feeling, warm at the same time nauseated. It was a slimy fluid with the scent of illusion. Very difficult to forget. Would you like to drink it? He did not think that man would always want to turn back, however the perpetual darkness had inundated ahead. Between the beginning and end lied merely the illusion of light. When bent down and rolled in that viscid puddle, he thought man could never have been different. And he drank. The feeling of being transfused made him tautly overwhelmed. More than ever, he saw the blinding glitter of the world via his own beauty.

 

In Hai Duong on March 12, 1949, at 2 AM, the slimy fluid sac broke choking him. And to be a sniveling prick he was going to be, he cried. On March 12, 2015, at exactly high noon, he smiled for he recognized that the frivolous sniveling show which he had put on had affected his posterity quite too much. At the age of fifteen, when pubic hair was only begun to show, he audaciously demanded to be married. His biological folks, feared that he’d become mad and caused mayhem, found him a girl, at his own age, in the same village, and carried out the marriage. He said that the greatest asset that a person could possess was children, thus he allowed his wife to breed broods after broods, and maxed out her capacity. At the age of forty, he had a total of eighteen kids and twelve grandkids. To award himself he instructed all his children and grandchildren address him as Great Sir. The neighbors used to this addressing by his posterity called him Great Sir, too. At fifty, during a feast to celebrate his longevity prompted by his descendants, he stroke his goatee and announced: “Your Great Sir had seen God’s master plan. In accordance to God’s plan, from now on all of my descendants shall deify me as a Saint”. Some of his descendants did not accede of this, they whispered amongst themselves, if you want to be a living saint you need to have great contributions, our Great Sir hasn’t done much to ordain himself like that. And to be a dead saint, you need to have executed three miracles in order for the public to accept you. Great Sir was a wise man, thus he knew what the descendants were having rebellious thoughts, said: “I know a predestined God’s plan, you all just wait and see. When I die, you all must collect all the property and build me a grandest tomb in the country. If you don’t have enough money then borrow. Put upon the grave a tombstone that reads: Great Saint’s Tomb. Right after the tombstone is in place, three scintillated miracles blessing you all with perpetual glory”.

 

Those disdaining descendants, though rebellious in their minds, still had to conform. However, it took almost a year for his descendants to stop having difficulty of calling him Saint. Then the neighbors, too, got used to addressing him as Saint. And so he, too, completely thought of himself as a real Saint. No one saw it as a ridiculous affair. Throughout the remaining years, he lived cautiously like a VIP, imagining all the miracles and great contributions which had been made by a supreme-master of a wise man and wrote them down in books as examples for his descendants to study and pursue. He said all they needed was to read his books and, surely, they would become decent human beings.

 

In the year 2015, before deciding to return to the perpetual darkness, he chose for himself a piece a land and drew up the plan for his tomb’s architecture. He also forced his descendants to audit all the assets so as to see whether everything was in place. He felt satisfy to see that he would be buried like that of a Saint. To reinforce his descendants’ confidence in him, he said: “You all go ahead and sell everything in order to properly tend my funeral procession. I will conjure up the first miracle right after my death. My corpse will never rot. Two following miracles will be fulfilled in ensuring your glorious lives”.

 

And so the 12th of March had come. He died right after lunch. His corpse was put atop a small plank covered by a piece of white cloth. His descendants believed in his prophecy, did not nail the coffin’s lid, lighted incense, waiting for him to rise from the dead. But when the morning of the second day merely arrived, his corpse was already pungent with a malodorous stench. His descendants applied perfumed water upon his corpse but to no avail, so when the third day came, the stench had become unbearable, more acrid than the rotten corpse of a dead rat.

There was a mistake which he had never thought of, which was been born in the north but dead in the south. The last memory he brought with him was that the faith of man which could change a fate.

 

August 4, 2004

bài đã đăng của Nguyễn Viện


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)