Trang chính » Các số Da Màu định kỳ, Da Màu số 04, Kịch, Sáng Tác Email bài này

Candide Da Màu – Phần IV

0 bình luận ♦ 10.08.2006

Tường Hùng

 

 

Phần IV – tiếp theo và hết

 

Cô gái hoá trang chùi máu trên mặt ông già, ông mỉm cười.

Ông già: Được không cô?

 

Cô gái: Chết như ông vừa chết là sướng nhất trần đời.

 

Hélène: Tôi cũng ao ước được chết sung sướng chứ không đau đớn bệnh hoạn.

 

Davila: Khá lắm!

 

Mọi người vỗ tay.

 

Hai anh quỷ sứ ngồi xuống bàn ăn, trước hai tô phở nóng.

 

Hélène: Tôi đánh các anh có đau không?

 

Quỷ 1: Cô đánh như vuốt ve thì làm sao mà đau. Chỉ phiền là cái thùng rác hôi quá.

 

Candide: Thế mới gọi là phim tả chân! Khán giả phải có cảm tưởng ngửi thấy đủ các mùi. Thí dụ mùi phở các anh đang ăn.

 

Mai: Đây là món bình dân phổ biến nhất tại Việt Nam, người ta gọi là phở. Theo một giả thuyết thì tiếng phở ra từ tiếng Pot au feu của Pháp. Pot au feu cũng là một thứ súp thịt bò, cà rốt, cải, rau. Nước dùng của phở có thêm gừng, hồi và gia vị khác, ăn với bánh phở và các rau như rau mùi, rau thơm, hành, ớt, tiêu. Vài giọt nước mắm làm phở có mùi vị hơn.

 

Mai bưng cho Candide và Hélène hai tô nóng hổi.

 

Mai: Phở làm sướng khẩu vị, và làm khoái con mắt. Nghe người ăn phở húp sùm sụp thì không lễ phép lắm, nhưng chính mình cũng húp như vậy thì thực là thần tiên. Phở ăn lúc nào cũng được, sáng, trưa, chiều, tối. Khoái chí thì ăn. Tuy vậy phở chỉ ăn ngoài các bữa ăn.

 

Trình diễn thời trang – kịch – nhạc kịch

 

Các cô gái trình diễn theo đề tài bốn mùa: Xuân, Hạ, Thu, Đông. Mỗi mùa lại được biểu tượng bằng hoa, lá của mùa đó. Các cô vừa trình diễn vừa múa hát.

Màn này sẽ định rõ tại Việt Nam, tuỳ theo sự lựa chọn các bài hát và quần áo.

Màn đầu là mùa Xuân, rồi mùa Hè, mùa Thu, mùa Đông.

 

Khi mùa Đông tới, ánh sáng bớt dần, gió nổi lên, lá vàng rơi rụng, trên sân khấu chỉ còn Candide, gió và các cành cây xé rách rưới quần áo Candide.

 

Trăng rầm tháng 8. Đường xá nhộn nhịp. Trẻ con múa sư tử, rước đèn, ăn bánh Trung thu.

Candide ngồi trên chiếu, ngắm một cái đèn trống quân. Lý, cô gái chừng 10 tuổi giảng giải.

 

Lý: Đèn trống quân kể chuyện anh thuyền chài Trương Chi mê một cô công chúa. Y như con giun yêu một vì sao.

 

Candide: Hay nhỉ. Đèn quay thì các nhân vật bằng giấy cử động như người thực.

 

Lý: Anh Trương Chi lấy sào đẩy thuyền dưới ánh trăng. Mây từ từ trôi và công chúa đi thơ thẩn trên mỏm núi.

 

Candide: Đèn có 4 mặt, vật 4 cảnh.

 

Lý: Tất cả có 4 cảnh, 8 màn. Chuyện bắt đầu ở đây. Và như tất cả các chuyện cổ tích, chuyện này cũng bắt đầu bằng ngày xửa ngày xưa…

 

Candide uống một ngụm trà tầu ướp sen, nhón chút cốm làng Vòng xanh ngát.

 

Candide: Khoan đã, để tôi sửa soạn lắng tai nghe chuyện anh Trương Chi và cô Công chúa. Biết đâu lại cũng là chuyện của tôi.

 

Lý: Từ khi cô đóng vai Candide trong phim Candide thì sẽ có nhiều việc bất ngờ xảy ra, y như cô Alice lạc vào xứ kỳ ảo.

 

Lý nuốt nước miếng, lên tiếng kể.

 

Lý: Anh thuyền chài nghèo, rất nghèo, nghèo đến nỗi chỉ có một cái khố mặc cả năm. Nếu anh ta chỉ nghèo thôi thì đã không có chuyện, nhưng trời ơi! anh xấu, rất xấu, xấu trai không ai có thể tưởng tượng được.

 

Candide nhăn mũi, Lý nhăn mặt.

 

Lý: Candide nhăn mũi dễ thương quá!

 

Candide: Xấu thì xấu, cóc đực vẫn mê cóc cái như điếu đổ!

 

Lý: Không có cô gái nào có thể yêu anh ta mà chỉ chế diễu hoặc thương hại anh ta. Chế diễu

thì còn cười được, còn thương hại thì chỉ có nước khóc mà thôi.

 

Lý nhìn Candide chăm chú.

 

Lý: Chị đẹp quá, tóc vàng lóng lánh dưới ánh trăng, mắt xanh trong suốt như thuỷ tinh, da trắng như da nàng Bạch Tuyết, chị đáng là công chúa.

 

Candide phá ra cười, vung tóc lên không như một dải lụa vàng. Trên cái đèn kéo quân nàng công chúa thờ thẫn đi dạo dưới rặng liễu trên mỏm núi, trăng vằng vặc nằm dưới đáy sông. Lý nhìn mắt Candide phản chiếu hai mặt trăng tròn.

 

Candide: Thế rồi sao nữa?

 

Lý: Chị đoán xem.

 

Candide: Chắc anh Trương Chi không đẹp thì phải thông minh, có duyên.

 

Lý: Không!

 

Candide: Vậy thì anh ta có thân thể cân đối như pho tượng.

 

Lý: Có lý, vì anh chèo thuyền, quăng lưới cả ngày, cả đêm.

 

Candide: Anh sẽ cứu nạn cho một con rùa vàng, nó sẽ hiến cho anh một khuôn mặt đẹp như thần.

 

Lý: Không! Anh sinh ra đã xấu trai thì suốt sẽ xấu trai. Nhưng… nhưng anh có một giọng hát huyền diệu làm say đắm lòng người. Mỗi khi anh chèo thuyền dưới ánh trăng đẹp như trăng tối nay thì anh cất tiếng hát, hát hay đến nỗi trời đất phải ngẩn ngơ, núi non phải thẫn thờ, cá quên lội, chim ngừng bay. Chị lắng tai nghe…

 

Lý – Candide nghiêng đầu từ từ nghe thấy tiếng từ trong cái đèn kéo quân bay ra, nhẹ như hơi thở, trong như tiếng lá bay qua, đục như nước suối mới xa nửa vời. Tiếng hát bay cao trong đêm trong suốt.

 

Lý là người kể chuyện, Candide lắng nghe, tưởng mình là công chúa. Và trên cái đèn bằng giấy, Trương Chi lấy sào đẩy thuyền lướt đi tại chỗ trên dòng sông không chẩy.

 

Lý: Tiếng trống dồn dập xa xa, nâng tiếng lướt trên mặt sông, dưới trăng tròn như cái đĩa bạc, leo lên sườn núi, lạc vào vườn thượng uyển, luồn qua các cành liễu, lọt vào tai cô công chúa Candide. Vâng, chị là công chúa Candide, đêm rầm này.

 

Lý đưa cho Candide nửa quả chuối. Nàng chấm vào cốm, nhai thong thả, lắng nghe tiếng hát bây giờ rõ hơn.

 

FONDU

 

Candide đi tha thẩn trong vườn liễu, ăn mặc y như một công chúa thời xưa.

 

Lý: Giọng hát làm rung ánh trăng, thấm vào đáy tim công chúa một nỗi buồn bâng quơ, nỗi nhớ tha thiết. Nàng không hiểu tại nàng muốn đợi một người, nhưng không có ai mà đợi. Muốn có một người, nhưng biết tìm ai. Thực là cái vòng luẩn quẩn.

 

Trong khi kể chuyện thì ta thấy cảnh Lý kể.

 

Lý: Khi Candide tới mỏm núi, nhìn xuống sông thấy xa xa anh thuyền chài quăng lưới hát, thì tiếng hát trở thành một câu trả lời cho thắc mắc của Candide, làm nàng bàng hoàng bởi sự thắm thiết của tình yêu chưa có mà đã mất. Công chúa nghe mãi cho đến khi tiếng hát đi xa cùng cái thuyền của Trương Chi. Từ đó, đêm nào công chúa cũng ra mỏm đá đứng đợi tiếng hát như đợi một người tình. Càng ngày nàng càng hao gầy, mòn mỏi, không thèm nói nửa lời. Hoàng đế lo sợ cho triệu ông thầy thuốc thông thái râu tóc bạc phơ. Sau khi nghĩ ngợi, ông đề nghị, sau khi đã rào trước đón sau, rằng có lẽ công chúa đang yêu ai.

 

Candide: Nghe Trương Chi hát lòng tôi cũng rung động như đang yêu. Và tôi cám ơn Voltaire nhờ truyện Candide của ông mà tôi tới Việt Nam, ở đây “cái gì cũng hoàn mỹ, vì không có nơi nào có thể như vậy, và không thể nào mọi sự hoàn mỹ như vậy lại không ở đây, vì vậy tất cả đều tốt đẹp”.

 

Lý: Lời chị nói làm tôi sửng sốt. Tôi kể tiếp chuyện Trương Chi. Hoàng đế cho triệu Trương Chi vào cung, làm anh phải chạy đi mượn bạn bè quần áo lành lặn tươm tất. Anh đi qua sân lát đá hoa, cung điện lộng lẫy, kiến trúc tinh vi, tường đầy giát vàng sơn đỏ, cột gỗ, xà nhà, chạm trổ huy hoàng. Nhưng dù đẹp đến đâu cũng không thể nào bằng sắc đẹp của công chúa khi nàng bước ra, uyển chuyển như phượng bay công múa, hương thơm bay lừng, nhạc điệu du dương. Hai anh lính hộ vệ lực lưỡng bắt Trương Chi quỳ xuống, mặt cúi gầm. Anh lén nhìn công chúa, vừa đúng nàng liếc nhìn anh ta, làm anh ta bị tình yêu sét đánh bay cả hồn vía. Còn công chúa khi nhìn thấy anh Trương Chi thì như giật mình tỉnh dậy, tương tư của nàng cũng biến ngay nhanh như chớp. Nàng mỉm cười, đôi môi nở ra như cánh hoa hồng, giơ tay ra lệnh cho anh ta được rút lui. Từ đó Trương Chi tương tư trầm trọng, đẩy uể oải cái sào tre, chả còn hơi sức mà hát. Rồi một đêm trăng lại tròn xoe, đêm thanh yên tĩnh, anh đánh cá đặt cái lưới xuống thuyền, lặng ngắm trăng trên trời và trăng dưới nước mà tưởng nhớ đi tưởng nhớ lại từng chi tiết cuộc gặp gỡ với công chúa. Những chi tiết này anh ta đã thuộc lòng từ khi từ biệt công chúa. Anh đau khổ da diết mà lại sung sướng tràn trề đêm nay.

 

Ngồi trên chiếu hoa, Candide nhìn cái đèn kéo quân, lắng nghe Lý kể chuyện, lẫn vào giọng hát mê ly của anh thuyền chài. Nàng bâng khuâng vò một nắm xôi, đút vào mồm.

Một đoàn trẻ con, trai gái, đi rước đèn chung quanh Candide. Chúng hát bài “Bóng trăng trắng ngà”. Rồi có con sư tử mầu xám và một con mầu đỏ nhẩy ra múa.

Candide lại từ từ chuyển thành nàng công chúa. Trên sông, anh thuyền chài quăng lưới.

 

Lý kể: Anh cất tiếng hát, công chúa lại lắng nghe tiếng hát đó, nàng lại đâm ra tương tư, quên sự xấu xí của Trương Chi, hai lần cho triệu anh ta vào cung, ban rượu cho anh uống trong cái chén ngọc nhỏ như hạt mít, rượu đào cất bằng sương đêm làm anh ta lại mê công chúa một ngàn lần hơn và khi bị đuổi về thì lại khổ vạn lần.

 

Candide ban cho Trương Chi chén rượu, đôi mắt mầu hổ phách của công chúa gặp đôi mắt đen tuyền của anh ta, bàn tay trắng trẻo của nàng vô tình chạm vào bàn tay thô nháp đầy chai của chàng. Rồi một hôm, Candide không nghe thấy tiếng hát của Trương Chi. Anh ta đã gieo mình xuống sông, ôm lấy bóng trăng tưởng ôm Candide. Tim anh vì tuyệt vọng biến thành ngọc đỏ như máu, được tạc thành chén uống trà cho công chúa. Dưới bóng liễu rủ, Candide uống chén trả móc câu, lại nghe thoảng thoảng tiếng hát của anh man mác đâu đây, không phải từ ngoài sông mà lại ngay trong chén trà ngọc đỏ. Nàng cúi nhìn thì thấy trong lòng chén một anh thuyền chài đang chèo thuyền, vừa chèo vừa cất tiếng hát. Candide không ngắm được một giọt lệ rơi lên anh thuyền chài, từ đầu đến chân. Cái chén trà, chiếc thuyền và Trương Chi biến tan trong không để cô công chúa càng bâng khuâng hơn bao giờ.

 

CUT

 

Thiện ác

Candide chụp hình hai ông Thiện, ác giữ cửa đền. Vào thăm bàn thờ, các tượng, tranh, kiến trúc. Không khí bí mật âm u. Đèn nến lập loè, khói hương nghi ngút. Tiếng thì thầm – “Đã chứng minh rằng mọi sự phải như vậy, không thể nào khác được bởi vì tất cả đều quay vào một cứu cánh, tất cả đều sẽ tốt đẹp” (Voltaire).

 

Candide: Ông là ai? Ông đang ở đâu? Ông từ đâu tới và sẽ đi đâu?

 

Tiếng nói: “Chúng ta phải công nhận rằng cái mũi sinh ra là để mang kiếng, vì vậy mà chúng ta chế tạo ra kiếng. Còn chân thì sinh ra để mang giầy, vì vậy chúng ta sáng chế ra giầy. Đá thì dùng để làm lâu đài… lợn thì dùng để làm đồ ăn và chúng ta ăn thịt lợn quanh năm. Bởi vậy ai mà nói rằng mọi sự đều tốt, thì không đúng, phải nói là mọi sự đều tuyệt mỹ mới hoàn toàn đúng”. (Voltaire).

 

 

Một cậu bé ngắm nghía Candide, nàng mỉm cười nhìn lại.

 

Cậu bé: Sao cô lại xinh đẹp như vậy? Nhất là mắt cô lại mầu hổ phách. ánh mặt trời phản chiếu vào đó lại càng lộng lẫy, rực rỡ hơn.

 

Candide vuốt tóc cậu bé, kéo cậu vào lòng.

 

Candide: Cậu bé ơi, cậu còn nhỏ mà nói hay quá. Một gái như tôi phải lễ độ và sẵn sàng giúp người khác.

 

Nàng nhìn đồng hồ.

 

Candide: Bus nhỏ bé ơi, mau mau tới đón tôi. Tôi đang lạc trong cung điện, đền đài, không biết đi đâu.

 

Candide ngồi trong xe bus, cùng Hélène.

 

Một hành khách – ở Việt Nam xe bus có máy lạnh, có âm nhạc, có nhân viên đến tận chỗ mà bán vé, lịch sự, văn minh, thoải mái, lại có nhiều chỗ, tha hồ rộng rãi. Kỳ lạ là nhiều người còn thích đi xe gắn máy.

Candide, Hélène nhìn phố phường tấp nập.

 

Candide: “Vui thực. các nước khác thì họ chém giết nhau như ngoé, chết hàng trăm ngàn như đàn kiến bị voi dầy xéo trong tổ” (Voltaire).

 

Hélène: ”Vì vậy muốn làm gì thì làm, thiên nhiên không thèm trả lời, dù hỏi thế nào thì hỏi”. Tuy rằng loài người cần nói chuyện với trời.

 

Candide: Làm gì có trời! Đó là một sáng kiến hão huyền của người, nghĩa là của đàn kiến chạy loăng quăng không biết vì sao mà chạy như vậy.

 

CUT

 

Cô gái quê

Một cô gái quần áo rách rưới, đầy bụi đất, ngồi ở ven lề một con đường đất, tay chìa ra như muốn cầu cứu mà không nói. Candide ngồi xuống cạnh cô gái.

 

Candide: Sao cô lại ngồi trơ trọi một mình trên con đường vắng teo này? Quần áo rách bươm, bụi phủ đầy người, thảm thương quá.

 

Cô gái: Tôi đợi ai để kể lể nỗi thống khổ cùng cực của tôi. Đợi đã lâu rồi, nắng qua mưa tới mà chẳng gặp ai để nỗi niềm tâm sự, thì may quá cô lại tới.

 

Cô gái ngắm Candide từ đầu tới chân.

 

Cô gái: Cô còn trẻ, khoẻ mạnh, quần áo tươm tất, tóc nâu, da trắng, mắt mầu hổ phách trong như hai hòn bi thuỷ tinh.

 

Candide: Cô gái quê ơi, tôi lắng nghe cô đây.

 

Cô gái: Thời gian bỏ quên tôi từ lâu, tôi trở thành tượng đất. Tôi là con gái Thần 2 đầu. Từ nhỏ cho tới năm 14 tuổi tôi sống trong một lâu đài tráng lệ hơn hết cả các lâu đài tráng lệ trên trái đất. Tôi sống trong huy hoàng, được quý như vàng ngọc, đủ tài cầm kỳ thi hoạ. Cha tôi thường nâng niu tôi nói cha chưa thấy ai xinh đẹp như tôi. Ngực tôi đã nhú, như núm cau, trắng xoá như tuyết, mắt đen tuyền, đen tím mới lạ chứ, tím như một đêm mùa hạ đầy sao.

 

Candide nâng cô gái dậy, ra cạnh một chum nước mưa nhè nhẹ cởi quần áo cô ra, dội nước tắm rửa cô ta.

 

Cô gái: Mắt tôi sáng ngời, làm mờ cả ngôi sao lấp lánh, đúng như các thi sĩ được gặp tôi. Các cô hầu cận, khi tắm rửa hay thay đồ cho tôi, đều sửng sốt ngắm thân thể tôi, trước, sau, như ngắm một thần vệ nữ.

 

Candide lau người cô gái, mặc cho cô một cái áo dài lộng lẫy.

 

Candide: Cô đẹp như một buổi sáng thuỷ tinh.

 

Candide cầm gương cho cô gái soi.

 

Cô gái: Một hoàng tử đẹp trai như thần, vì vừa ở một chuyện thần tiên bước ra, đến xin bàn tay tôi. Bẩy con ngựa đỏ như Xích thố của Quan Công, một mâm ngọc châu, một mâm vàng, do 12 lực sĩ khiêng. Rồi tiệc này đến tiệc khác trong một tháng tròn.

 

Candide: Thế rồi sao nữa?

 

Cô gái: Thế rồi chiến tranh xảy ra. Quân đội của chúng tôi hy sinh đến người cuối cùng.

Candide: Rồi sao nữa?

 

Cô gái cắt trái cây ăn cùng Candide.

 

Cô gái: Quân địch lột truồng chúng tôi như đàn khỉ, cả mẹ tôi, cả các cô phù dâu, và cả tôi nữa. Thực đáng phục và đáng ngạc nhiên khi họ cởi quần áo chúng tôi nhanh trong chớp mắt. Kỳ cục hơn nữa, họ cho ngón tay vào…

Candide, ngây thơ: Vào dâu, thưa cô công chúa?

 

Cô gái: Vào cái lỗ mà chúng ta cần sau khi tiêu hoá. Họ muốn khám xét chúng tôi có giấu kim cương trong đó không.

 

Candide: Thế rồi làm sao?

Cô gái: ”Tôi là cô công chúa, còn trinh tiết, chẳng bao lâu tôi chẳng còn là công chúa và cũng chẳng còn trinh. Vì một anh lính đen như củ than, anh ta giờ này vẫn còn tưởng là anh ta đã ban cho tôi một danh dự đặc biệt”. (Voltaire).

 

Hai cô gái phá ra cươi, từ phía xa một chàng kỵ mã trắng xoá hiện ra nai nịt chiến bào y như Lã Bố ra trận. Tóc búi trong vòng ngọc, hai lông công cắm trong tóc, giáp bạc, tay cầm Thiên phương hoạch kích. Anh xuống ngựa lại gần cô gái.

 

Kỵ mã: Thưa xin hai cô tha lỗi cho tội đường đột. Tôi xin tự giới thiệu: Kỵ mã Hàn đêm.

 

Candide: Vì vậy mà anh mặc toàn đồ trắng!

 

Kỵ mã: Sứ mệnh của tôi là diệt hết mọi tăm tối, mọi kẻ ác tâm địa đen sì.

 

Cô gái: Em đợi anh từ lâu, anh biết không? Bây giờ anh tới trước mặt em, đúng lời ước hẹn. Hôm đó em không có quyền lựa chọn. “Toà án của địch tuyên hoặc em bị đánh bằng roi 36 lần qua tay cả một sư đoàn, hay được bắn 12 viên đạn vào đầu” (Voltaire).

Anh kỵ mã nổi giận đùng đùng, cả con ngựa cũng hất cẳng hí rầm .

 

Kỵ mã: Ai mà dám tàn nhẫn như vậy?

 

Cô gái: Thượng tướng 2 đầu, chứ không phải là Thần 2 đầu. Thần 2 đầu là cha em.

 

Kỵ mã: Tôi sẽ cắt bớt một đầu, tiện thể cắt luôn cả hai cánh tay hai cẳng chân, để hắn trở thành con người giun, bò trên đất để ăn bùn rồi nhả ra bùn.

 

Cô gái: ”Quyền lựa chọn là căn bản của tự do, sự lựa chọn của tôi chỉ có một chiều. Hoặc bị đánh 36 lần bởi cả một sư đoàn đứng thành hai hàng giơ roi quật hết sức lên thân thể tôi trần truồng. Hoặc nhận 12 viên đạn vào đầu. Tôi thử bị đánh xem sao. 2000 anh lính tráng kiện thẳng cánh quật roi lên tôi, từ trên gáy xuống tới mông đít. Tôi thử hai lần thì lăn ra ngất.

 

Candide thấm một giọt lệ.

 

Candide: Là công chúa mà bị hành hạ như vậy thì còn gì là công chúa, vừa nhục vừa đau.

 

Âm nhạc đàn sáo từ đâu nổi lên xốn xang. Kẻ hầu người hạ bầy bàn ghế, đồ ăn thức uống.

 

Kỵ mã: Chúc sẽ có ngày không còn tàn bạo trên trái đất.

 

Cô gái: Như vậy phải giết hết mọi người trừ ba chúng ta đấy.

 

Candide: Thế rồi sao?

 

Cô gái: “Người ta té nước vào mặt, dội ào nước trên thân thể tôi, dựng tôi dậy để đánh lần thứ ba. Tôi đành xin họ tha đánh và xin họ bắn tôi”.

 

Anh kỵ mã đứng phắt dậy, rút gươm chặt một quả cam và một quả chuối làm đôi.

 

Cô gái: Anh hãy bình tĩnh nghe hết câu chuyện. Tiện thể tôi cám ơn anh đã nổi giận đùng đùng, đúng là anh hùng thượng mã.

 

Trống nổi lên

 

Cô gái: Họ đồng ý cho tôi được xử tử bằng 12 phát súng vào đầu. Họ lấy khăn đen bịt kín mắt tôi, bắt tôi quỳ xuống, vẫn không có mảnh vải che thân, nhẵn nhụi như hòn cuội. Tôi được biết những giây cuối của người sắp chết y hệt trạng thái của người bị xử tử.

 

Kỵ mã: Có lẽ đó là một cảm tưởng kỳ lạ, mãnh liệt nhưng thực là khủng khiếp.

 

Cô gái: Ông thượng tướng 2 đầu giơ gươm, thét lệnh bắn. Súng nổ vang trời. Tôi biến vào một thế giới khác như ông Voltaire đã nói: “Mọi sự bắt buộc phải có một kết quả tốt đẹp, không thể nào khác được”. Vì vậy mà tôi ở đây, ăn ngon, mặc đẹp, như là một công chúa.

 

Anh kỵ mã ôm cô gái, nhẩy vài vòng, rồi cùng leo lên ngựa bây lên trời.

 

FONDU

 

Trong rạp hát

Mọi người vỗ tay như pháo. Sân khấu không có ai, màn đóng, nhạc vui nổi lên. Đạo diễn Trần hiện ra cùng một đoàn vũ nữ và người kiểu mẫu.

 

Trần: Vừa rồi các quý vị đã được coi một cảnh trích trong cuốn truyện Candide của Voltaire. Người ta thường nói đời là một bản kịch đầy cười và nước mắt. Quý vị đã cười và có lẽ cũng có một vài giọt lệ khi cô gái bị đánh và bị bắn chết. Quý vị thấy không, kịch không phải là đời thực, mà tiếng cười và nước mắt thì lại là tình cảm thực.

 

Các cô gái bắt đầu múa mềm mại như nhánh cỏ nhịp nhàng trước gió. Candide đi lạc lõng trong đám vũ nữ, như đang tìm kiếm ai. Các cô gái thò tay tìm cách giữ Candide lại, quấn quít không muốn rời.

 

Candide: Tôi không ngạc nhiên có tên là Candide và tôi đã trở thành nhân vật Candide, chứ không chỉ là một cô gái cũng tên là Candide, trong một thế giới mà mọi sự đều tuyệt hảo trong tất cả mọi trường hợp.

 

Một ông già bé nhỏ đến gần Candide, kéo tay nàng.

 

Ông già: Cô có cảm tưởng thế nào đối với Việt Nam?

 

Candide: Amazing! Nghĩa là đầy bất ngờ lạ lùng.

 

Các cô gái quây chung quanh Candide để nghe nàng nói.

 

Candide: Đêm qua tôi nằm trong giường ngủ say sưa. Một con chim muôn mầu, một con vẹt thì phải, cất tiếng kêu mừng trời sáng, làm tôi chợt tỉnh giấc. Thực ra thì tôi tỉnh giấc trong mơ, nghĩa là tôi nằm mơ thấy tôi tỉnh giấc mà giấc mơ của tôi thì lại là một cơn ác mộng đầy sợ hãi.

 

Bốn cô gái: Ô!

 

Candide: ”Bốn chàng trai, trời muốn vậy, đứng chung quanh giường tôi. Đồng thanh họ nói đã cắt cổ bố tôi, anh tôi, tuy vậy tôi vẫn thản nhiên như không, có lẽ nhờ triết lý học được ở ông giáo Pangloss, rồi họ chặt mẹ tôi ra thành nhiều mảnh, khi thấy cảnh này tôi đành hỏi tại sao họ cư xử như vậy, chắc tôi phải phê bình trí phán đoán của tôi, nếu trí phán đoán của tôi lại rối loạn đến nỗi không còn biết phải trái”.

 

Con vẹt có vẻ hài lòng, đi đi lại lại, chắp tay sau lưng.

 

Con vẹt: Cô chẳng mơ đâu. Cô đang ở Việt Nam để sống thực sự cuốn truyện Candide của Voltaire.

 

Candide ngạc nhiên – Một con vẹt biết nói như người?

 

Con vẹt: Vì vậy người ta thường nói lém như vẹt.

 

Candide ngắm nghía con vẹt.

 

Candide: Chú có hai sợi dây buộc ở chân, một sợi đỏ và một sợi xanh.

 

Con vẹt: Cô kéo một sợi dây đi, tôi sẽ đoán tương lai cho cô.

 

Candide kéo sợi dây đỏ. Con vẹt ngẩn người suy nghĩ.

 

Con vẹt: Đỏ! Đỏ lòm lòm! Tôi thấy toàn mầu đỏ.

 

Candide: Thế à!

Con vẹt lấy cánh che mắt, lắc đầu, xù lông.

 

Con vẹt: Cảnh này là cảnh hãi hùng khủng khiếp.

 

Candide thản nhiên – Có gì đâu “Mọi sự tốt lành sẽ tốt lành hơn nữa”.

 

Một con nhái xanh rờn, bóng loáng, nhẩy tới, múa như trong phim hoạt hoạ của Disney. Candide trố mắt nhìn con nhái.

 

Candide: Đây không phải là Việt Nam! Tôi đang sống trong một phim hoạt hoạ… ai là đạo diễn?

 

Con nhái chỉ tay ra phía trời mưa như lũ.

 

Con nhái: Kia kìa… anh ta đang suy nghĩ dưới trời mưa.

 

Ông già ngồi trong quán Vườn Me nhìn mưa rơi. Một vài cô hầu bàn đi lại thong thả êm đềm. Một cô ngồi co chân trên ghế. Tiệm vắng teo, văng vẳng có tiếng nhạc lẫn trong tiếng mưa rơi.

 

Ông già: Lời nói chỉ là phản ảnh của sự vô lý của cuộc đời, lạc quan chỉ là một tiếng vô nghĩa, công thức “Mọi sự đều tốt đẹp” không đem hạnh phúc cho chúng ta, mà chỉ đem lại một cuộc đời dìm chúng ta đắm đuối trên cạn mà chơi.

 

Ông ta vuốt râu, thò tay ra đón mưa.

 

Ông ta: Cô bé xinh xinh ơi, cô tới đây làm gì cho thêm gian truân. Bây giờ cô kéo sợi dây xanh xem sao.

 

Candide rón rén cầm sợi dây xanh.

 

Candide: Tôi kéo nhé?

 

Con vẹt: Giật dây đi… đợi chi nữa?

 

Candide ngần ngừ – Nếu tôi giật cả hai dây.

 

Con vẹt giận dữ – Kéo cả hai dây thì tôi té ngửa chổng chân lên trời chứ còn gì nữa!

 

Candide phá ra cười, kéo cả hai dây làm con vẹt ngã ngửa.

 

Bà Mai từ đâu chạy lại như cơn bão, lôi cuốn tất cả theo sau.

 

Mai: Mau, mau lên! Giờ khởi hành đã tới, mau mau cho kịp chuyến đi!

 

Mai nhìn cái đồng hồ báo thức khổng lồ cầm ở tay

 

Mai: Mau thì mới kịp đám rước.

 

Thế là mọi người ào ào chạy theo bà Mai qua đồng, ruộng, đồi núi, sông hồ.

 

Candide: Đợi tôi với!… tôi muốn kể nốt giấc mơ…

 

Mai: Không cần, không cần, chúng ta sống một giấc mơ…!

 

Candide: à! Quả thực đời là một giấc mơ.

 

Ông già: Giấc mộng kê vàng.

 

Davila: Không! Không! Chúng ta đang quay phim Candide, trong phim này có cơn ác mộng của Candide, và cuộc chạy tơi bời của bà Mai, chạy đi đâu không biết nhưng chạy và chạy.

 

Candide đứng sững nhìn, rồi từ từ ngồi xuống vệ đường giữa vài cô gái quê. Candide kể tiếp.

 

Candide: Trong cơn mê tôi xúc động, bàng hoàng, một muốn chết, đầu còn đầy hình ảnh cái

chết của cha tôi, của mẹ tôi, của anh tôi.

 

Một gái bé kéo tay Candide.

 

Cô gái bé: Cacré Voltaire!

 

Anh nhà quê: Voltaire quá bi quan… hay quá lạc quan?

 

Candide: ”Tôi còn nhớ con vịt kỳ dị đã hãm hiếp tôi, những mũi dao không biết bàn tay nào đã thọc vào tôi, quái gở, những lúc tôi làm người hầu bàn trong một quán rượu đầy người say rượu, nhớ cái ông Thần 2 đầu – một đầu cũng đủ làm tội ác rồi, cần gì phải hai đầu – nhớ lúc họ treo cổ ông thầy giáo Pangloss, rồi cái hôn không biết của ai đằm thắm trên cổ trong khi tôi hát Karaoke bài “Một ngày như mọi ngày”.

 

Mai và đoàn người vẫn còn tiếp tục chạy theo nhịp trống, nhạc, đàn sáo như một đám rước.

 

FONDU

 

Đồng quê

Mặt trời lặn trong một hội ánh sáng rực rỡ. Một con đường đất đỏ chạy ngoằn ngoèo giữa các thửa ruộng đầy nước. Vài con trâu. Côn trùng ca hát cùng ếch nhái. Candide đứng như bức tượng, đọc một bản scenario.

 

Candide: Phim của chúng ta bắt đầu ở đây, ngay bây giờ giữa lúc hoàng hôn xuống rực rỡ huy hoàng trên đồng quê mênh mông, tại Việt Nam. Tôi hoàn toàn xa lạ và lạc quan một cách thích thú.

 

Candide đi dọc con đường, thong thả, từ tốn, chân không bước trên cỏ còn ấm ánh nắng. phía, ở đầu đường, một cậu bé chừng 7 tuổi, tạm gọi là Hùng, ngồi đăm ngắm cảnh mặt trời lặn.

 

Hùng: Hồi đó tôi mới lên 7 tuổi. Trong những ngày nghỉ dài dằng dặc tôi thường ra con đường đất này ngồi trên lề cỏ để ngắm cảnh đồng quê tắm nắng tưng bừng của hoàng hôn. Đó là một hội ánh sáng, một ca tấu của cả một ban nhạc rộn rã của bóng xế tà khi mọi vật sửa soạn chìm đắm vào yên nghỉ chân trời sáng rực vàng và bạc, hồng và tím, mây vần vũ đủ hình.

Hùng nhấm ngọn cỏ may. Cậu mặc quần áo trắng tinh còn thơm mùi sà bông.

 

Candide: Trên trời đầy các nhân vật kỳ dị bằng mây đủ mầu, các thú dữ quái gở, các chiến sĩ cỡi rồng bay, sư tử gầm thét lửa, và các cô gái ngồi hay đứng rải rác đó đây tóc xoã bay không động trong ánh sáng lung linh. Rồi theo chiều gió tất cả mọi vật gặp nhau, xa nhau để biến đổi thành bất cứ cái gì, không còn thì giờ để giết nhau hay yêu nhau.

 

Cậu bé từ từ quay đầu lại về phía Candide đang đi thong thả để gặp cậu, nhịp nhàng, uyển chuyển như con báo vờn mồi.

 

Hùng: Tôi ngắm các cảnh này mỗi chiều không biết chán, để đợi Candide tới, tôi chắc chắn nàng sẽ tới như lời hẹn ước và nàng chưa bao giờ mải vui mà quên hết lời hẹn, dù ở xa chân trời góc biển cũng lặn núi trèo non, lấy máy bay để về cho đúng ngày đúng giờ gặp gỡ.

 

Một đoàn gái quê vui vẻ cười hát xuống một đầm nước tắm.

 

– Tắm chiều là tắm cả nước lẫn mặt trời.

– Tắm thế này là trẻ đẹp hơn nữa.

– Cầm tay chúng ta vui đùa.

– Cuộc đời tưng bừng rồi qua.

– A! con cá lơ đễnh hôn rốn tôi!

– Còn tôi thì có con cá tinh nghịch đớp đầu vú!

 

Họ toé nước, bơi lội, nằm dài trên bờ cỏ, để ánh mặt trời xiên ngang quấn tròn thân thể như các tượng đồng.

 

Hùng: Tôi chắc chắn Candide sẽ tới, chắc chắn như kẻ trúng số độc đắc, cái vé trúng đã nằm trong, số trúng đã đăng trong báo chí. Tôi đợi nàng như đợi sự giải thoát cho tất cả mong nhớ thương tiếc.

 

Một con ve sầu ca hát trên một thân cây xù xì, đôi mắt đăm đăm nhìn về vô tận.

 

Hùng: Tiếng ve kêu làm tôi say sưa trong mơ mộng lang thang như là tôi không còn là tôi nữa mà là một nhân vật do trí tưởng tượng của Candide tạo ra, có lẽ là một tưởng tượng hỗn loạn, nói dối, mà không hay biết.

 

Hùng đứng dậy, đi về phía con ve.

 

Candide: Trong một giây con ve đã ghi nhận hình ảnh cậu bé vào trong đôi mắt to lớn gồm hàng trăm lăng kính nhỏ lăn tăn. Cánh nó mỏng dính và trong suốt phản chiếu muôn mầu ánh mặt trời thành từng chùm pháo bóng tung khắp phía. Con ve chìm mình vào khoái cảm nóng ẩm của miền nhiệt đới, sung sướng được là con ve hát trong ban nhạc chiều trả lời nhau từ cây nhãn này sang cây nhãn khác, inh ỏi vang rền.

 

Cậu bé đứng cách con ve hai thước, Candide đứng sau lưng cậu bé cách cậu ta tám thước. Nàng hoàn toàn bị thu hút bởi sự căng thẳng giữa cậu bé và con ve.

 

Candide thì thầm – Tôi là con ve. Tôi là cô gái mê man sẽ ôm chặt cậu bé nhẩy một buổi chiều trong chuyến du hành quanh hoàn cầu để tìm kiếm… Candide! Vâng, một ngày tương lai sẽ cho biết là lúc nào, và mọi sự sẽ xảy ra như vậy, trong mọi hoàn hảo. Ô! Cậu bé tóm được con ve… tóm được tôi rồi!

 

Con ve đập cánh một cách tuyệt vọng nhưng không thoát khỏi tay cậu bé. Nó rên rỉ khe khẽ, muốn bay mà không được.

 

Tầu điện

 

Hùng ngồi trong xe điện, cạnh bà mẹ. Xe điện chạy về phía tỉnh thành xa. Trời tối sẫm, điểm các chấm đèn thấp thoáng của các làng quê. Cậu bé nhìn con ve nó kêu nho nho như đang than vãn.

 

Candide: Sự cô đơn bao vây tôi theo nhịp bánh tầu điện nghiến trên đường sắt. Tôi đành phó mặc trong ngón tay cậu bé, tình yêu trẻ tuổi của tôi, mặc cho số phận định liệu.

 

Hùng: Mẹ ơi!

 

Bà mẹ vuốt tóc Hùng.

 

Hùng: Con ve có vẻ khổ sở lắm vì xa đồng quê, xa đồng loại, xa tiệc tùng, xa nhạc, xa say sưa nhựa cây.

 

Bà mẹ: Chắc con cũng cảm thấy cô độc chiều nay?

 

Hùng: Vâng. Đây là mối tình đầu của con mà đã đầy nhớ tiếc.

 

Gió chiều lồng lộng lùa vào cửa sổ tầu điện.

 

Cậu bé thả con ve sầu qua cửa sổ. Nó bay vội vào trong đêm sâu.

 

FONDU

 

Candide vẫn đứng sau lưng Hùng, im lặng, trơ trơ, thân thể tiện tròn bởi các tia sáng mặt trời. Bỗng Candide ôm cậu bé vào trong tay.

 

Candide: Tìm kiếm mãi mới thấy cậu. Tôi lạc vào các làng mạc hẻo lánh, các sông lạch rắc rối, các đền đài đồ sộ, các sân gạch, sân đá có tượng quan liêu, quân sĩ, tướng tá thời xưa.

 

Tiếng Candide vang từ chỗ này đến chỗ khác như được truyền thanh với các hauts – parleurs dấu trong các cây nhãn cổ thụ um tùm.

 

Candide cúi mình trên cậu bé, cậu ta nhỏ dần cho đến khi chỉ cao bằng ngón tay, thành một hình nộm. Đó là phép lạ của một cô phù thuỷ tinh nghịch.

 

Candide: Cưng ơi!

 

Tiếng Candide như sấm đối với sự bé nhỏ của cậu ta. Bóng của Candide kéo dài trên mặt đất phủ hoàn toàn cậu hình nộm. Nàng thong thả ngồi xuống, không còn để ý đến cậu bé, cậu ta nhẩy vội ra chỗ khác nếu không thì đã bị cái mông khổng lồ của Candide đè bẹp. Khi Candide thấy vậy thì phá ra cười ròn tan như thuỷ tinh.

 

Candide: Xin lỗi người yêu! Tôi đã làm cậu hoảng sợ!

 

Candide tóm cậu hình nộm như tóm một con dế mèn, đặt cậu ta trong lòng bàn tay, đưa lên miệng, tròn đôi môi để hôn cậu ta.

 

Candide: Coi kìa! Các cô bạn tôi đang chạy tới! Các cô đã tắm rửa xong, đã mặc quần áo đẹp để dự hội chiều này.

 

Hùng nhìn theo chiều cánh tay của Candide về phía cây đa mâm xôi đằng xa. Một đoàn con gái chạy phơi phới như đoàn ngựa hoang, bắp thịt căng lên, bụng thon, mặt ngước tươi cười, tóc tung bay trong gió.

 

Nhạc

 

Các cô gái quây quần chung quanh Candide và cậu bé. Các cô lấy ngón tay chọc ghẹo, cù cậu ta làm cậu ta lẩn trốn giữa các ngón tay của Candide. Cô gái trẻ nhất 14 tuổi, lấy ngón tay út cù vào bụng cậu hình nộm, cậu cười đến nỗi suýt ngã xuống đất.

 

Cô bé: Chưa cù đã cười!

 

Họ đùa cợt như vậy giữa tiếng cười câu hát. Mặt trời đã xuống đụng chân trời, các tia nắng chiếu song song với mặt đất. Tuy vậy vẫn còn đủ ấm để tắm nắng. Các cô gái trải khăn bông lên cỏ, nằm sấp, nằm ngửa, ngồi hay đứng.

 

Gió nhẹ nổi lên, quấn làn bụi nhỏ. Cô bé nằm ngửa, đặt cậu hình nộm giữa hai cái vú núm cau. Cậu ta co tròn, yên ấm như giữa hai đồi cát nóng. Cô gái mỉm cười, bí mật.

 

Tự dưng các cô gái không cử động nữa, y như các tượng đá. Cỏ may cong mình phất phơ trong gió. Một vài vì sao bắt đầu nhấp nhánh trên nền trời mầu tím. Cậu bé uốn mình trong cái lá tre, như con sâu kèn. Trong cơn gió lốc các cô gái biến thể dần thành tượng muối mầu trắng, rồi tan thành các bụi cây tuy vẫn giữ hình dáng từa tựa các cô gái. Cậu bé bây giờ đứng trơ trọi trên khóm cây, rét co ro.

 

FONDU

 

Rạp chiếu phim

 

Đoàn quay phim dự buổi chiếu phim Candide tại rạp Paris. Rạp đầy người. Các khán giả nói chuyện ồn ào.

 

– Cô gái mắt mầu hổ phách đằng kia là Candide.

– Đó là tên của một nhân vật.

– Cô ta trong đời thực cũng tên là Candide. Thực rất tình cờ.

– Xinh quá!

– Mắt liếc sắc như dao bổ cau.

– Bổ tim thì đúng hơn.

– Ngực ngon như trái lê mới bóc vỏ mát rời rợi.

 

Phim bắt đầu. Cậu bé ngồi bên lề đường. Candide tiến gần. Cậu bé nhấp một nhánh cỏ. Mây đủ mầu, đủ hình thù chiến sĩ hùng hổ, thú dữ gầm thét không tiếng, các cô gái nằm ngồi rải rác…

 

Nhạc chèo Việt Nam

 

Cậu bé đăm đăm nhìn Candide.

 

Cậu bé: ”Ngày xưa ở miền Vesphalie có cô gái mà thiên nhiên ban cho tính ngây thơ, hiền lành như cục bột, đáng yêu như một cành hoa, tâm hồn trong suốt hơn thuỷ tinh, luôn luôn tươi cười nhí nhảnh” – Cha cô, một độc giả thích văn của Voltaire, đặt tên cô là Candide, Candide cũng là tên cuốn truyện khá nổi tiếng của Voltaire. Ông ta thấy cái tên Candide thực hợp cô con yêu của ông ta, yêu hơn tất cả mọi sự trên đời…

 

Cậu bé ngước mắt nhìn Candide.

 

Cậu: Tình yêu là đẹp nhất trong đời…

 

FONDU

bài đã đăng của Tường Hùng


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch