- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Cà phê buổi sáng

Mỗi sáng tôi đều uống cà phê ở cuối phố đi bộ. Ngồi nhìn ra một quảng trường lớn, ở giữa là ngôi nhà thờ màu đỏ có hai cái chóp xám cao ngất, tôi vẫn nghe thấy lũ chim sẻ ríu rít ngay trên ngọn thánh giá. Phía bên cạnh là tòa nhà bưu điện trung tâm. Trước khi vào quán, tôi thường mua một ổ bánh mì bì ở góc đường đầu nhà bưu điện. Tôi thích bánh mì bì vì nó được chan nước mắm chứ không phải xì dầu như bánh mì thịt.

Cô gái hỏi: Cà phê sữa nóng? Tôi gật đầu. Và khi tôi ăn hết ổ bánh mì thì cũng là lúc cô gái bưng cà phê ra với một ly nước sôi.

Có một người đàn ông luôn ngồi ở đó trước tôi, chỗ có tầm quan sát tốt nhất. Chưa bao giờ tôi đến sớm hơn hắn, cho dù nhiều lúc tôi đã cố thử. Hắn luôn luôn ngồi một mình. Không hiểu bằng cách nào, tất cả những người uống cà phê ở đây đều biết ít nhiều về hắn, trừ tôi. Thật ra, tôi cũng được nghe về hắn, nhưng điều ấy với tôi không có nghĩa là biết.

Người ta bảo hắn là “thằng điếm”. Nếu trông mặt mà bắt hình dong thì dường như người ta đã xúc phạm hắn. Vẻ đạo mạo nhân từ của hắn không có chỗ cho những hành vi thấp hèn. Nhưng người ta nói hắn đã cướp công của những người từng cộng tác với hắn và giết họ theo cách mà chỉ những thằng điếm như hắn mới làm được để tọa hưởng một mình. Người ta còn nói hắn đã lừa được vài triệu người mua vé lên thiên đàng. Bọn Tây và Mỹ đặc biệt ái mộ hắn và đã chi tiền cho hắn ngồi uống cà phê mỗi ngày như một biểu tượng của chủ nghĩa tư bản tương lai (chẳng cần làm quái gì vẫn hưởng). Cuộc đời hắn gợi hứng cho không biết bao nhiêu nghệ sĩ, kể cả Hollywood. Điều này không ngoại trừ tôi. Dù sao tôi cũng đang viết về hắn và tôi còn nghĩ, nếu như hắn có thể viết được lịch sử cho chính mình thì biết đâu hắn chẳng là một anh hùng.

17.8.2006

bài đã đăng của Nguyễn Viện