Từ chuyện đôi giày
“nghe lời em
bỏ dép mang giày
từ đó
đôi chân trở thành nô lệ”
- Phan Chí Thanh
một ngày đẹp trời
gã tiên tri đến
ném cho tôi đôi giày
và bảo
nó sẽ mang mày đến chân trời của tự do
hạnh phúc
tôi háo hức gọt đôi bàn chân mình
và lên đường
con đường xếp lớp những gã tiên tri
xích vào vai đôi giày
chào mời người qua lại
chấp chới một đường chân trời mờ tỏ
thanh xuân
và giấc mơ
chỉ tội nghiệp đôi bàn chân quê kiểng
không dám rút ra khỏi đôi giày
vì trăm vết sẹo
những vết sẹo mang hình giấc mơ
trước ngày Jesus chịu đóng đinh
còn có bằng hữu rửa chân xức dầu
ngày Thích Ca khai sinh
mỗi bước chân trần nở một đóa sen
dường như các vị đều đi chân trần
vinh danh thánh thần
tự do tự tại
những ngôi đền
lung linh ánh sáng
thơm ngát trầm hương
những thiên thần bay bằng cánh
nên không bao giờ đạp cứt
bài thánh ca nhiều âm vực
sợ lạc mất tiếng mình
đám ca nhi
gởi lời riêng về phía đêm
chiêm bái một vùng bóng tối
những tiên nữ cả cười
về bài bài tụng ca
của đám thi nhân
mỹ từ
như chiếc bao cao su
dùng lại nhiều lần
chạm trổ linh vật
trên đền đài yêu đương
từ bóng con ngựa bất kham
trong ngày động cỡn
một đoàn hành hương
vác thánh giá qua những trời lưu lạc
những đôi giày trận
một cuộc thập tự chinh
một miền đất hứa
sau lưng đêm nuốt dần ký ức
trước mặt
con đường hoang hoải
lo toan sẽ không còn chiến tranh
và cơ hội phục thù
đám hình nhân
vật vờ trọ trên vườn nhà cha mẹ
giải đoán những giấc mơ
đặt cược đồng bạc bán đất cuối cùng
vào canh đề đen đỏ
đám thổ thần
cát cứ trên những đám đất cằn
cứ trở mùa là nhớ mùi thuốc súng
mang đại bác
bắn lên trời cao
đám hoa lửa
như một lời khải thị tự do
.
bài đã đăng của Trần Thiên Thị
- Đi về phía cổng trời - 09.02.2012
- về nằm bên hồ gươm - 06.02.2012
- Chỉ còn lại hai hạt dẻ cho Lọ Lem - 26.01.2012
- Theo cùng anh ra biển và thắp một nén nhang - 16.01.2012
- đêm Pác Ngoài - 06.01.2012
- con búp bê ở truồng - 06.12.2011
- một cõi ra vô - 15.11.2011
- quỷ đẩy cối xay - 15.10.2011
- trong trí nhớ… ♦ nhớ đến phát điên… - 30.08.2011
- yết hậu cho những bà mẹ trẻ nhân mùa vu lan - 15.08.2011
- chi(ê)m nghiệm về đao phủ - 12.08.2011
- sở khanh, chính trị gia, và gã hàng xóm xấu bụng - 25.07.2011
- không ai có thể ngăn đường chúng ta ra biển - 18.07.2011
- đường còn lại một chiều - 04.07.2011
- nửa đùa nửa thật - 17.06.2011
- đi theo những buồn vui của Mục - 14.06.2011
- ở một góc Chợ Mới Ba Xã - 08.06.2011
- bữa mình níu lấy áo nhau - 12.05.2011
- Không được nói buồn - 20.04.2011
- Dắt Hạ Đông Vân đi giữa mùa xuân - 10.02.2011
- bài tháng chạp - 24.01.2011
- gieo tôi bờ phù sa - 13.01.2011
- Nằm lại khóc dậy thì - 29.12.2010
- Nghe tiếng mìn phá đá - 02.12.2010
- Trộm của Chúa Trời một đêm - 11.11.2010
- Anh đồng nát và chị hàng xén - 05.11.2010
- Bậc tự do thứ sáu - 21.10.2010
- những chặng lưu lạc - 14.10.2010
- Chiều ở sông Hàn - 27.09.2010
- Bao giờ bằng chị bằng anh - 17.09.2010
- Vực nắng - 01.09.2010
- Đêm Bỉm Sơn - 24.08.2010
- From a Story about Shoes - 10.08.2010
- Thu giả cầy - 30.07.2010
- Trăng - 30.06.2010
- Ghép tế bào mũi - 24.06.2010
- trình diễn một nỗi buồn - 16.06.2010
- Bình yên sa mạc - 02.06.2010
- Vin vào giấc mơ mà hát - 24.05.2010
- Trên miếu sơn thần - 10.05.2010
- Tháng Tư nghĩ lung tung - 03.05.2010
- Về đặt tên cho cỏ - 29.04.2010
- Từ chuyện đôi giày - 23.04.2010
- 5 bài lục bát - 21.04.2010
- Tháng ba ở rừng Tân Hạnh - 13.04.2010
- Thì ra sông vẫn chảy - 25.03.2010
- Phnom Penh Casino - 02.03.2010
- Chiều cuối năm cần một nhà tư vấn về răng - 22.02.2010
- Dự mưu - 09.02.2010
- Trời cuối đông ui ui - 05.01.2010
- Bài ca cỏ cú - 09.12.2009
- Có Mỗi Mình Nhẹ Dạ - 10.08.2009
- Ở chân đền Mỹ Sơn - 23.06.2009
- Mùa đông ở sông Cu Đê - 02.01.2009
- Thiếu một cái gì đó - 10.11.2008

Phần Góp Ý/Bình Luận