Trang chính » Các số Da Màu định kỳ, Da Màu số 02, Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

ngày vẫn bình thường

0 bình luận ♦ 19.08.2006

Hoàng Thảo

 

 

PRELUDE

Đêm đen ngòm không một vì sao khi buổi diễn chấm dứt. Đầu cúi gầm, hai tay cho vào túi quần tìm một chỗ nương náu, anh ra về như kẻ mộng du. Chiếc bóng của anh nhởn nhơ dưới chân trêu ghẹo. Lúc anh đi ngang một cột đèn đường thì nó thu nhỏ ngay dưới gót giày. Anh đi tiếp thì nó chồm chạy trước, cái bóng kéo dài ngoằng ra. Và khi anh tới giữa hai cột đèn, cái bóng lại tách làm đôi cái trước, cái sau. Anh càng đi tới thì cái bóng trước mặt càng thu ngắn, đen đậm thêm trong khi cái bóng sau lưng vừa vươn dài hơn vừa mờ nhạt dần dần. Rồi thoắt một cái chỉ còn lại một chiếc bóng đen kịt, nhỏ nhoi ngay dưới gót giày khi anh vừa tới cột đèn kế tiếp. Cái trò bỡn cợt ấy còn tiếp diễn chừng nào anh còn bước đi trên vỉa hè sáng ánh đèn đường. Anh cáu kỉnh tránh xa những cột đèn và men theo sát cách vách tường, đi về nhà trọ.

 

Anh mở khóa bước vào thế giới không có ánh sáng của mình. Sau khi trở thành “Người có Bóng” không bao lâu, anh mua rèm đen về che kín hết các cửa sổ và đập nát hết mọi bóng đèn trong nhà. Trong bóng tối, anh cảm thấy dễ chịu hơn vì không còn nhìn thấy cái bóng của anh nữa. Vị trí của mọi ngóc ngách, đồ vật trong nhà, anh đã thuộc lòng. Đi thẳng mười bước là đụng phòng tắm. Từ đó quẹo trái năm bước là bộ bàn ghế; trên bàn có bức ảnh ám đầy bụi úp mặt vào tường của chính anh ngày xưa. Anh máng bộ đồ vừa cởi ra trên lưng ghế, tháo giày, quay lưng, đi thêm năm bước là đến chiếc giường quen thuộc. Anh nằm dài lắng nghe tiếng chuột rúc rích, sột soạt chung quanh. Tiếng chuột lạo xạo thân quen ấy là điệu ru hàng đêm dỗ anh vào giấc ngủ không mộâng không mơ.

 

Ngày mai rồi cũng như hôm nay thôi. Vẫn thành phố chói chang trong màu trắng bát ngát. Vẫn mặt trời hừng hực dội lửa xuống thành phố trắng ngời của nhà cửa không hắt bóng, cây cối không hắt bóng, xe cộ không hắt bóng và cả những con người qua lại tấp nập cũng không hề vẽ xuống mặt đường những chiếc bóng màu đen. Chẳng có gì để mơ mộng cả.

 

 

FUGA

 

Kính thưa quý vị khán giả thân mến ! Tiếng ông chủ gánh xiếc oang oang hét vào mi-crô, Cuối cùng là tiết mục lừng danh, không tiền khoáng hậu của gánh xiếc chúng tôi, Ông ta ngừng lại một chút rồi gào lên : NGƯỜI CÓ BÓNG !

 

Có bóóng…có bóóng…cóbóóngóóngóóng….. Những vách tường rạp hát dội lại mấy tiếng cuối cùng của ông chủ gánh xiếc càng làm tăng thêm tiếng la ó nôn nóng của khán giả. Drumdum¬dadumdrumdadum một hồi trống nện giòn giã khi sân khấu phụt tắt tối om drumdumda¬dum¬drum¬¬¬dadum ngọn đèn pha mạnh nhất trên xà ngang của nóc rạp bật loè vẽ thành một hình tròn rực sáng ngay chính giữa sân khấu DRUMDUMDRUMDUMDADUM tay đánh trống dùng hết sức lực giáng vào mặt da căng cứng trên chiếc trống lớn nhất của anh ta DRUMDUMDADUM khán giả huýt gió DRUMDUMDADUM khán giả hò hét DRUM¬DUM¬DADUM …drumdaDUM…daDUM…drumda-DUM… nhịp trống lơi dần thành những tiếng sấm rền rời rạc càng làm khán giả khích động thêm. Và một tiếng kèn trôm-pét lanh lảnh rú lên khi tiếng trống đột ngột im bặt. Anh hề bước ra sân khấu.

 

Anh đứng bất động ngay giữa vòng tròn sáng, cúi đầu chào khán giả rồi giữ nguyên tư thế ấy, không ngẩng lên nữa. Dưới chân anh hề, chiếc bóng thu nhỏ thành một đốm đen đậm đặc như vết mực xạ loang trên trang giấy. Ngọn đèn trắng trên đỉnh đầu anh hề tắt phụt nhường cho những ngọn đèn pha đủ màu ở bốn góc sân khấu bật sáng. Chiếc bóng đen đủi của anh tách ra thành bốn chiếc bóng dài ngoằng, xanh, đỏ, tím, vàng, đâm đầu ra bốn hướng. Khán giả vỗ tay reo hò. Rồi tất cả ánh đèn màu bắt đầu nhấp nháy theo nhịp jazz inh ỏi của giàn kèn đồng. Không bao giờ chúng đồng loạt tắt ngóm cả; luôn luôn có ít nhất là một ngọn đèn pha chiếu thẳng vào chân anh hề lúc từ bên phải lúc từ bên trái lúc đỏ lúc tím lúc thẳng lúc chếch. Và theo nhịp tắt mở của những ngọn đèn, cái bóng của anh hề nhảy múa, quằn quại, thu hẹp, vươn dài, tách thành hai, gom thành một, ngả nghiêng, run rẩy như say rượu, rồi lại tách thành năm sáu chiếc bóng giẫm đạp nhau, ẩu đả nhau.

 

Màn nhảy múa dị thường của những chiếc bóng mê hoặc toàn bộ khán giả. Tiếng kèn đồng chát chúa bơm vào máu họ một niềm khoái lạc hoang sơ, bắt họ nhấp nhổm không yên trên ghế ngồi, đầu gật gù, lắc theo nhịn đèn. Và kèm theo từng chuyển động là những tiếng cười, ban đầu còn lác đác lẻ loi rồi bùng nổ thành cơn bão tố sặc sụa triền miên.

 

Không ai hiểu tại sao tiếng cười biến mất khỏi thành phố này. Một buổi sáng, mọi người ra đường bỗng nhận ra những chiếc bóng không còn theo chân họ xuống phố, đến công sở, vào các trung tâm giải trí. Ai cũng thấy buồn cười nhưng không thể cười được. Họ ngạc nhiên. Chỉ một chút rồi thôi. Mọi chuyện vẫn tiếp diễn bình thường nhưng cuộc sống đâm ra tẻ lạnh. Để mua tiếng cười, mọi người rủ nhau đến gánh xiếc để xem tiết mục độc nhất vô nhị của anh hề “Người Có Bóng".

 

Anh hề không cười. Anh đứng cúi đầu im lìm trên sàn diễn, khuôn mặt chìm khuất trong bóng tối, căm hận theo dõi những nhịp điệu cuồng nộ của chiếc bóng mình. Anh không còn biết cười từ lúc cả thành phố này chỉ còn mỗi mình anh mang theo chiếc bóng ra đường và mọi người đồng loạt đào thải anh ra khỏi thế giới của họ. Mất việc làm, không nhà trọ, bạn bè xa lánh, anh sống lây lất gần chết đói trên vỉa hè thì được ông chủ gánh xiếc nhặt về. Hoàn toàn không phải vì ông ta thương hại anh đâu ! Gánh xiếc lúc đó đang gặp nguy cơ phá sản vì không sao tìm ra trò mới lạ có thể thu hút khán giả lâu dài. Mọi người đều nhàm chán những màn nhào lộn, đu dây, ảo thuật, hay những tiết mục hề quen thuộc. Bộ óc làm tiền của ông chủ gánh xiếc hoạt động chớp nhoáng khi ông ta tình cờ gặp anh nằm ngất xỉu vì đói dưới trụ đèn đường trước rạp hát, chiếc bóng tai họa của anh vạch trên vỉa hè một hình thù đen đủi thoi thóp.

 

Ngay hôm sau, ông ta cho dựng trước rạp hát thường trực của gánh xiếc một tấm pa-nô khổng lồ quảng cáo tiết mục của “Người Có Bóng”. Cái biệt danh của anh hề chẻ tấm pa-nô làm đôi, phần trên là chân dung toàn thân còn phía dưới là chiếc bóng đen đúa của anh ta. Tác giả của tấm tranh quảng cáo này có lẽ đã hơi bạo tay khi phá vỡ cái quy luật phản chiếu cố hữu của ánh sáng, hoặc là hắn đã vẽ tấm pa-nô ấy trong một cơn say. Chân dung thật của anh hề thì đầu cúi gầm, hai tay buông xuôi nhưng cái bóng của anh ta lại ngửa cổ, vung cao hai nắm đấm. Song khán giả vốn dễ tính, họ không câu nệ hình thức làm gì. Cái quan trọng là với số tiền khá đắt bỏ ra để vào xem tiết mục “Người Có Bóng”, họ thật sự mua được những tiếng cười.

 

Thế là từ đó anh trở thành con cưng của gánh xiếc. Công việc của anh rất nhẹ nhàng, đơn giản. Anh không cần phải tập dượt, khổ luyện như những người khác. Ban ngày thì anh cứ việc ăn no, ngũ kỹ, làm gì tùy thích. Đến tối, vào tiết mục cuối cùng, anh bước ra sân khấu và cứ đứng yên một chỗ cho mọi người ngắm cái bóng của anh nhảy múa. Mọi chuyện khác đều do các chuyên viên ánh sáng và âm thanh phụ trách. Khi màn hạ trong tiếng cười sặc sụa hòa với tiếng vỗ tay nổ tung rạp hát, anh lui vào hậu trường nhận từ tay người thủ quỹ chiếc phong bì đầy tiền. Gánh xiếc đã thu được lợi nhuận khổng lồ nhờ anh và anh dần dần chấp nhận cái tên gọi “anh hề” hay biệt danh “Người Có Bóng” và quên luôn tên thật của mình.

 

Anh không còn sợ chết đói như ngày trước. Tuy nhiên, anh dần đâm ra ganh tị và oán ghét chính cái bóng của mình. Anh biết bản thân anh không hề có giá trị gì đối với mọi người, họ chỉ cần cái bóng của anh thôi. Đối với gánh xiếc thì cái bóng của anh là nguồn nuôi sống cho tất cả, từ ông chủ và ban điều hành cho đến tập thể diễn viên và cả nhóm lao công tạp dịch trong rạp. Đối với khán giả, chiếc bóng của anh là một vật thể hấp dẫn duy nhất trên đời có thể mang lại cho họ tiếng cười, bất kể tiếng cười ấy phát ra âm thanh gì, miễn là họ phải cười hả hê thành tiếng. Không ai cần tới anh cả. Mọi người đều điềm nhiên chấp nhận điều đang diễn ra trước mắt họ. Chỉ có anh là khó chịu vì trong khi đứng trên sân khấu cho thiên hạ cười, anh chỉ muốn khóc tru lên.

 

Điệu kèn đồng gay gắt nhường chỗ cho tiếng sáo bềnh bồng phiêu bạt. Hằng chục ngọn đèn đồng loạt bật sáng bên trái bên phải đằng trước đằng sau trên cao dưới thấp. Hệ thống gương phản chiếu gắn quanh sân khấu ném ngược những luồng sáng xuống sàn, nhân mỗi cái bóng của anh thành hàng chục cái bóng khác với mọi sắc độ đậm nhạt. Tất cả những chiếc bóng ấy túa ra quanh chân anh thành một chiếc nan hoa khổng lồ cấu tạo từ những kết hợp biến ảo của sắc cầu vồng …daDUM…drumdaDUM… tiếng trống lại vang lên drumdaDUM¬daDUM …drum¬daDUM… những ngọn đèn bắt đầu xoay tròn trên hệ thống giá treo di động da¬DUM!!! chạy vòng daDUM!!! đều đều daDUM!!! nhanh dần daDUM!!! nhanh hơn daDUM¬!!! nhanh hơn nữa theo điệu trống đang tăng nhịp dập dồn DRUMDUM¬DA¬DUM¬DRUM! quanh tâm điểm là thân hình bất động của anh hề, những chiếc bóng quay tít phóng ra hàng trăm lưỡi dao bằng ánh sáng muôn màu DRUM! chém phập vào những tràng cười lăn lộn DRUM! xuyên thủng những cái mồm đang há hốc nhe nanh..

.

 

 

 

Sài gòn 9.1989 — 7.1994

bài đã đăng của Hoàng Thảo


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch