Trang chính » Các số Da Màu định kỳ, Da Màu số 01, Sáng Tác, Song ngữ, Thơ Email bài này

Tưởng Niệm Thanh Tâm Tuyền

Một tiếng còi xe

vang

di chân chạy thấp bầu trời

sáng

Sáng. Đã sáng

Dưới bầu quang người đi quá giang

đứng chờ một cuốc khác thực vắng

 

Xa một hành lang lầu đá ong đen

kèn đục tiếng trong xoay trở rặng bạch dương

trăng cũng đục vàng như thềm đá

mây chực đập

giật giành cửa với tóc

 

Tiếngbỏ lại chỉ tiếc sách

rồi vài khuôn mặt

 

Tiếng ậmđứa con nằm nôi

đẹp bầu ngực đang làm sữa

trũng thấp sẫm

ngày sẽ nắng muộn

tiếng ho trưa khan quíu

cỏ tranh mắt thú hoẳng hoảng hốt

 

Tiếng nữasữa từ máu, biển từ muối

căn nhà chực ngã vào bọt sóng

 

Sóng

Đã hở rầm trần bao nhiêu mây vần vụ

ngoài cơi hiên

treo nắng

 

chiếc áo len

ran xanh

tất cả hai mươi

 

Thường Quán

24/3/2006

 

 

 

 

Elegy to Thanh Tam Tuyen

 

 

A siren runs its course, a low line of feet

shuffling under the open dawn

a fine-weathered beginning for passengers dotting the road

 

By the road you waited, a lone figure

lingering on patiently perhaps for one late coming coach.

Things would be much quieter, then stillness.

 

Behind you at a fair distance I could see that house

the blue stone old outpost at the edge of town, its veranda,

a saxophone was out

 

Moving, muted tones of old walls, rooftops late winter, dark winds,

hiding, seeking, behind rows of emaciated poplars

keeping the moon at bay

 

That moon, an old tone-deaf instrument,

a stone lamp giving a burnished solace to the descending flight of steps.

 

 

 

On this side of the game, the build up of clouds.

encroaching. This one window is to be taken away,

but not just yet. A voice trailing off like an after-thought:

“I would mostly miss books, I would

and, faces, some faces”

 

On the other side of a partition-wall, a new-born baby,

the ceiling open to sunlight a fine day,

the lactating breasts of a woman.

Grace this, this ancient morning.

 

 

 

In the outfield, the sun is harsh, overpowering

the sound of someone coughing in the village reminding this is now Noon

against the black and white landscape

the eyes of many shy animals

move against the long-stemmed grass,

the voice is heard once again, against

the echoes of past afternoons:

Milk comes from Blood

the Seas from Salt

 

 

//

 

 

Alas! the sea,

At the departure, she cast her cold disregard,

Alas! the house

At the last glance, she defied and went down

to the core.

The ceiling, its content, under the venting holes

all went. Mad. The moment,

the whole shadow

of a magnificent ruin

like a human laugh, it collapsed.

 

//

 

After that transfiguration ritual, later, days,

among visits of wakeful clouds

and the shock of fallen rocks and cooling foams

(all in the backyard of an island)

the people would hear the repetition of your poems

written when you were twenty

 

Some even claimed seeing your single act

in a blue jumper

hanging on a clothe-line in the sun

like all their childhood and youth

lumped into one.

 

Nguyen Tien Hoang

(translating from the original elegy in Vietnamese)

bài đã đăng của Thường Quán


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch