Tôi là ai
“Tôi là ai mà yêu quá đời này” – TCS
Có phải nếu mình ở một nơi nào trên dưới ba mươi năm thì mình là người thuộc địa phương đó, đúng không? Đã biết bao nhiêu lần tôi đặt ra câu hỏi đó sau một ngày nhìn vào lịch thấy con số ghi năm đã bước vào năm thứ ba mươi của một người tị nạn. Bây giờ có ai mới quen gặp tôi, hỏi: Bà ở đâu đến vậy? Thì chắc tôi sẽ trả lời rất tự nhiên là Tôi ở
Đúng, tôi ở Mỹ trên, dưới ba mươi năm rồi, tôi là một người Mỹ. Bây giờ thử xem lại con người Mỹ của tôi. Trước tiên mặt mũi, chân tay tôi chẳng có gì thay đổi cả. Vẫn khuôn mặt cấu trúc ít góc cạnh của người Á Đông và cái mũi khiêm tốn, tóc sợi to và đen, khi có tóc bạc thì nhìn thấy ngay, muốn giấu thì phải nhuộm. Đối với người Á Đông thì tôi được gọi là người có nước da trắng, nhưng mầu trắng này thực ra là mầu ngà, và đứng cạnh một ông Tây, bà Mỹ nào thì nó vẫn cho cái căn cước là da vàng rất rõ rệt. Khi tôi nói tiếng Anh thì cách phát âm vẫn có vấn đề, đôi khi nói nhanh quá thì sẽ vấp phải lỗi nói tiếâng Anh theo cách dịch tiếng Việt trong đầu. Như thế bị chê là nói Tiếng Anh bể (Broken English) Về cách phục sức, nhà ở, xe cộ bên ngoài tôi có thể không kém một người Mỹ chính gốc. Nhưng khi bước vào nhà tôi; Từ những bức tranh treo ở phòng khách, bát đũa bầy ở bàn ăn, chai nước mắm, hũ dưa cải trong bếp và nhất là sách, báo tiếng Việt ở khắp nơi trong nhà, thì chắc ai cũng sẽ nhận ra ngay đó là một gia đình Việt Nam. Như thế thì tôi là người
Người ở Lạng Sơn, Thanh Hóa ra Hà Nộâi ở trên dưới ba mươi năm thì tự nhận mình là người Hà Nội; Người ở Hải Phòng, Hải Dương vào Sài Gòn lập nghiệp từ năm 75, 76 tự nhận mình là người trong Nam.
Tôi ở Mỹ tìm về Việt Nam không ai chịu nhận tôi là người Việt nữa, dù tôi có yêu quê hương đến quặn thắt cả ruột gan, có gặp lại họ hàng nước mắt khôn cầm thì khi thăm viếng, hỏi han, họ vẫn thỉnh thoảng nói rất tự nhiên: Chị đâu có phải là người Việt nữa. Bây giờ Chị là người Mỹ rồi, chắc cái này không hạp với chị hay cái kia chị không ăn được, cái nọ chị không biết đâu. Những lúc đó tôi chẳng biết mình phải phản ứng thế nào cho đúng. Cứ cãi tôi vẫn Việt hay nhận đúng rồi tôi là Mỹ? Không, cả hai cùng sai cả. Những khi cần quyên tiền đóng góp vào việc công ích nào ở Việt
Có những ngày tôi lái xe bị kẹt ở xa lộ vào một buổi chiều mưa mùa thu; Hay một buổi sáng mùa xuân vắng lặng, êm ả đứng trong nhà nhìn ra mặt hồ. Tôi cảm nhận được nơi mình đang hiện diện không phải là quê mình, không phải nước mình. Chẳng có một lí do gì cụ thể, chỉ là những giọt mưa đập vào kính xe, chỉ là mặt nước hồ gờn gợn sóng, Mưa trên xa lộ Mỹ nhắc nhớ đến những cơn mưa tháng Năm ở Thị Nghè, nhà mình; ở Trần quý Cáp, nhà anh; ở trước rạp ciné Eden đúng trú mưa với nhau. Nước ở hồ Sammamish trước nhà nhắc đến nước sông ở bến Bạch Đằng mỗi lần qua phà sang bên kia Thủ Thiêm chơi với bạn, hay sóng nước ở bắc Mỹ Thuận những lần qua phà đi thăm họ hàng ở tận Bạc Liêu. Những lúc đó tôi bất chợt bắt gặp mình Việt Nam quá, vì những cái bóng Việt Nam thật mờ, thật xa lại chồng lên hình ảnh rõ rệt ngay trước mặt mình. Và kỳ diệu làm sao những cái bóng đó nó mạnh đến nỗi mình quên mất là mình đang ở Mỹ. Chắc tại tôi là người Việt
Lại có những lần tôi ở Việt
Ngửng mặt lên nhìn bầu trời, vẫn bầu trời xanh biếc của thời tuổi trẻ, cúi xuống nhìn mặt đất, vẫn mặt đất thân quen, nhưng sao lòng hoang mang quá đỗi, và thấy đã có một khoảng cách nghìn trùng vô hình giữa mình và quê hương đất Việt. Chắc tôi là người Mỹ.
So sánh thời gian tôi sinh ra, sống ở Việt Nam và thời gian tôi bỏ Việt Nam ra đi, sống ở Mỹ hai con số đó đã gần ngang nhau. Tôi được học từ nhỏ quê hương là nơi tổ tiên lập nghiệp, là nơi chôn nhau cắt rốn, Ở trong nước có bài hát nổi tiếng Quê hương mỗi người có một, như là chỉ một mẹ thôi. Nhưngcó người lại nói: Nơi nào mình sống ở đó suốt một quãng đời dài, có những người thân chung quanh mình, hưởng những ân huệ của phần đất cưu mang mình, thì nơi đó cũng được gọi là quê hương mình. Như vậy thì tôi có một hay hai quê?
Tôi sống ở Mỹ thì bạn bè gặp nhau thường nói: Cái này người Việt mình không hạp, hoặc người Mỹ họ mới thích nghi được việc này, người Việt mình không quen. Khi đi dự buổi tiệc cuối năm của một công ty lớn ở Mỹ, toàn là những người Mỹ sang trọng thì thấy rõ ngay mình là người Việt đi lạc, dù mình có sang trọng, lịch sự như họ. Hóa ra ở Mỹ hay về Việt
Tôi nhớ mấy năm trước có lần trò chuyện với Mẹ của một người bạn, lúc đó cụ ngoài 80 hãy còn minh mẫn, cụ theo đạo Phật. Trưởng nam của cụ và con dâu cụ tự nhiên rủ nhau theo đạo Công Giáo. Găïp tôi cụ hỏi: Không biết anh Bình nhà tôi khi chết thì đi đâu? Phật giận anh ấy, vì anh ấy bỏ đi, Chúa chắc gì cho anh ấy vào, vì anh ấy mới quá! Năm nay cụ ngoài 90 tuổi rồi và may quá, cụ bị Alzheimer, cụ không còn minh mẫn để lo con mình không có chỗ dung thân cho phần hồn.
Bây giờ thỉnh thoảng nghĩ lại những lời cụ nói, thấy mình ngay ở đời sống này cũng đã là một vạt nắng phất phơ bay. Quê nhà, quê người, quê Mỹ, quê Việt. Chao ôi! Cái thân cỏ bồng.
Nhưng lạ lắm, tôi biết chắc mình là người Việt nhất là khi tôi nằm mơ. Trong giấc ngủ tôi thường gặp cha mẹ, gặp ngay trong những ngôi nhà cũ ở Việt Nam, gặp bạn bè cũng gặp trên đường phố Việt Nam từ ngày rất xa xưa, và bao giờ trong mơ cũng đối thoại bằng tiếng Việt. Tỉnh dậy đôi khi vẫn ứa nước mắt, dù là một giấc mơ vui. Thấy nhớ quê nhà quá đỗi!
Tôi nhớ lại trong những truyện ngắn, những bài thơ Đường tôi đọc thời rất xa xưa về người bỏ làng đi xa lâu năm trở về không ai nhận ra nữa. Hồi đó sao mà mình thương những ông già trong thơ đó thế! Bây giờ nghĩ lại thì người trong sách đó còn may mắn hơn mình, họ đâu có đi đến tận một nước khác như mình. Họ chỉ bỏ làng, chứ không bỏ nước. Thế mà khi về còn ngơ ngác, bùi ngùi, tủi thân vì lạc chỗ ngay trong làng mình.
So sánh tôi với người bỏ làng ra đi trong những trang sách đó thì hoàn cảnh của tôi đáng buồn hơn nhiều. Không những đã bỏ làng, bỏ nước đi, còn nhận quốc tịch của một nước khác.
Khi về đổi họ thay tên. Núi chùng bóng tủi sông ghen cạn dòng.
Tôi là ai?
Tháng 4/2006
bài đã đăng của Trần Mộng Tú
- Du lịch - 20.01.2012
- Lăn theo trái cam - 27.12.2011
- Đời như giấy mỏng - 15.12.2011
- giấc mơ trong mùa đông - 14.12.2011
- Nàng tên là Đàn Bà - 01.12.2011
- đuốc tình - 17.11.2011
- Hình như là thu phân - 28.09.2011
- Vườn Măng Cụt - 15.07.2011
- TRONG VƯỜN HOA - 14.07.2011
- Trò Chơi - 07.07.2011
- Đêm từng miếng - 31.05.2011
- Than đước Cà Mâu - 22.04.2011
- Tình Yêu Không Mầu - 14.04.2011
- Một Ngày - 23.03.2011
- Bài Thơ Cho Cháu Ngoại - 14.03.2011
- Con Mèo Cô Đơn - 26.01.2011
- Xem tranh - 05.01.2011
- Hỏi Huy, Sao Chết Tháng Này - 13.11.2010
- Just Picture Me / Hãy tưởng tượng ra em - 28.04.2010
- Quà tặng trong chiến tranh ♦ Cái bẫy hòa bình - 27.04.2010
- Mùa Xuân và Mẹ - 12.04.2010
- Ông Mỹ Tho - 16.03.2010
- Mùa Thu Về Phải Không - 21.10.2009
- Tiễn Phạm Chi Lan - 26.09.2009
- Giới Thiệu Hai Tác Phẩm Mới của Trần Mộng Tú - 09.07.2009
- Có phải tôi không? - 30.04.2009
- Vẽ hộ em nét mày - 28.04.2009
- Những cánh chim lưu xứ - 24.03.2009
- Bản Hòa Âm Sinh Tử - 23.02.2009
- Đóa ban sơ - 11.02.2009
- Bỗng dưng trời rộng lượng - 12.01.2009
- Ai Điếu Trần Viết Minh Thanh - 05.01.2009
- Vườn Măng Cụt - 02.01.2009
- Thử dịch tình yêu - 26.12.2008
- Trong Bóng Tối - 23.10.2008
- Dạ Vũ Hóa Trang - 19.10.2008
- Hoa lửa - 15.07.2007
- Thanh âm của ngọc - 30.06.2007
- tiếc thương - 30.06.2007
- Bình Thủy 1969 - 30.04.2007
- The Lamp and the Heart - 18.04.2007
- CUỘC CHIẾN CUỘC TÌNH - 03.02.2007
- Người chết hai lần - 24.01.2007
- Cái đèn và trái tim - 20.01.2007
- Cái nịt ngực - 13.01.2007
- Ngọc - 06.01.2007
- CHẬP CHOẠNG HOÀNG HÔN - 30.12.2006
- Evening Twilight - 30.12.2006
- thơ Trần Mộng Tú - 30.12.2006
- Giỗ Tết - 30.12.2006
- Da Màu làm báo xuân - 30.12.2006
- Rót xuống hoàng hôn - 23.12.2006
- Chưa thể gọi là có một thành tựu - 23.12.2006
- Nap Time Trance - 09.12.2006
- DỊCH THƠ THÀNH TÌNH YÊU - 02.12.2006
- Tháng Mười Hai - 02.12.2006
- Giấc Mơ Trưa/Tiếng Nhạc - 02.12.2006
- Giấc Mơ Trưa/Tiếng Nhạc - 25.11.2006
- Chùm nho tình yêu - 25.11.2006
- Flash stories by Tran Mong Tu - 25.11.2006
- Letter after Thanksgiving - 18.11.2006
- Flash stories by Tran Mong Tu - 18.11.2006
- Con gấu - 18.11.2006
- MÙA ĐÔNG và CHÚA - 18.11.2006
- Rượu - 11.11.2006
- MÙA THU PARIS - 04.11.2006
- Mùa thu vào thành phố - 02.10.2006
- Ngôi Sao và Hạt Bụi - 22.09.2006
- Chuyện Trò Với Đá Biển - 02.09.2006
- Ngày Hạ Chí - 26.08.2006
- Chiến Tranh và Uyển Ngữ - 19.08.2006
- Trong Suốt - 10.08.2006
- Tôi là ai - 10.08.2006

Phần Góp Ý/Bình Luận