Trang chính » Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 01, Sáng Tác, Thơ Email bài này

Chờ bão

 

 

 

 

cúi xuống

hôn nồng nàn

làn da thời gian cường toan tiếng nén.

 

 

mùa của khuyết

trăng của môi

trầm tỉnh nhìn màu đêm bạo hành lên đường rơi của tuyết

đưa lưỡi nếm vị hoàng hôn tê nhạt, rớt

từ hạt mưa

từng giọt… câm.

địa chấn một góc chiều.

hoang, rất tươi.

và im, rất vang.

 

 

mùa thu lõa thể.

những tàng cây khỏa thân lá,

gió lộng lẫy xiêm y ráng màu vảy cá chao xám khung trời hắt mây.

những con kiến đỏ nối đuôi nhau như gân máu trào ngược từ gốc cây đến ngọn ngành.

 

 

nơi đó.

tôi chờ thủy triều cạn dòng sông ký ức.

mạch-nha lên đáy-cốc-sinh-phần.

tôi uống mình vào nỗi-mình-khát-vọng,

soi dung nhan trên sóng sánh hồn nhiên. và thấy

tuổi thơ rơi

hoang mang, và sâu sắc

lả tả căn phần

lả tả cuộc-tôi.

 

 

đó,

là một ngày đầy mộng mị,

là một đêm đầy thức trơ,

là một phút giao thừa của linh hồn

khi nhìn vào vực tim,

thấy –

 

 

mặt trời biết khóc.

bài đã đăng của Nguyễn Phước Nguyên


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)