Trang chính » Các số Da Màu định kỳ, Da Màu số 01, Sáng Tác, Truyện chớp Email bài này

Long Night Out


♦ Chuyển ngữ:
0 bình luận ♦ 10.08.2006

 

  

From the curb at LAX, he could tell his mother was in town for something else. Someone else. She had copper highlights that began at the roots and streaked the length of her long hair, which she wore in a pile on the top of her head. He considered driving away. Just then, she spotted his Volvo and waved him down. Her eyes disappeared in the crinkle of her smile still; he felt slightly relieved — she had not had them done after all. He popped the trunk and began loading the suitcases, all the while, she stood on the curb blinking at him. When he finished with the suitcases, he came around and unlocked the passenger door for her.

“Hey,” she said. Her mouth twisted in a funny way.

“It’s open, ok? I opened it for you,” he said, holding the door for her.

She pulled him close to her and there she stood — one year since not attending his wedding — rocking him.

That feeling of being seven again and forgotten washed over him. Returning the next morning to the apartment, his mother would find his eyes fixed out the window, which overlooked the parking lot. She would kiss his forehead, tenderly, and make him instant ramen.

Even today, twenty years later, she still smelled of the same things: breath mints and Coty face powder. He pulled away to concern himself with the running engine. To him, she was still on that long night out.

 

 

 

Từ bên lề đường sân bay LAX, anh ta có thể thấy được mẹ anh đến đây cho một điều gì khác. Một người nào khác. Tóc bà nhuộm nổi bật màu đồng ánh từ chân tóc đến hết đuôi tóc, bà búi nó cao trên đầu. Lúc đó, anh có ý định bỏ về. Nhung bà nhận ra chiếc Volvo của anh và vẫy tay gọi anh. Đôi mắt bà lúc cười vẫn hí lại; anh chợt thấy nhẹ người – cuối cùng thì bà cũng không đi sửa. Anh mở trunk xe và bắt đầu bỏ những va li vào, trong khi bà chỉ đứng trên lề nhìn ạnh Khi anh bỏ xong hết va li vào xe, anh đi vòng lại trước xe và mở cửa bên tay phải cho bà vào.

“Này,” bà kêu. Miệng bà cong một cách không gượng gạo.

“Mở rồi nè, ô kê? Con mở cho má rồi đó,” anh nói, tay giữ cửa mo cho bà.

Bà kéo anh gần lại và đứng đó ôm anh – cả một năm sau ngày anh đám cưới mà bà không tới dự – đung đưa anh.

Cái cảm giác bảy tuổi trở về tràn đầy tâm hồn anh. Ở thuở ấy, khi mẹ anh trở về căn phòng trọ buổi sáng hôm sau, bà thường thấy anh nhìn chăm chăm ra ngoài cửa sổ, nhìn ra bãi đậu xe. Bà thường hôn nhẹ trán anh, và nấu mì gói cho anh ăn.

Cho đến ngày hôm nay, hai mươi năm sau, mùi hương người bà vẫn như vậy, kẹo thơm miệng và phấn má Coty. Anh buông bà ra để lo cho máy xe đang chạy. Đối với anh, bà vẫn đang đi một đêm dài.

bài đã đăng của Taylur Thu Hiền Ngô


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch