Trang chính » Các số Da Màu định kỳ, Da Màu số 01, Tạp văn Email bài này

Tiếng Rao

0 bình luận ♦ 10.08.2006

 

 

 

 

 

Hà Nội ngày tháng cũ, có bóng trăng thơ in trên mặt hồ
Hà Nội ngày tháng cũ, có tiếng oanh ca bên bờ tường đi
Hà Nội ngày tháng cũ, có dáng em tôi aó trắng nghiêng nghiêng đường chiều,
Tiếng guốc lưa thưa lao xao khua trên vỉa hè, mùa thu theo gió heo may

Hà Nội ngày tháng cũ, mãi mãi theo tôi trôi trên biển đời
Hà Nội ngày tháng cũ, như mây như mưa trong cuộc tình tôi
Hà Nội ngày tháng cũ, còn sống mãi chiếc áo xanh lam áo trắng nghiên trên mặt hồ
Chiếc lá lang thang trôi trên vỉa hè, dù đường xưa vắng ai chờ

Nữ sinh Việt Nam bây giờ vẫn còn mặc áo dài trắng đi học nhưng mang giày cao gót thay cho guốc, tóc cắt ngắn hoặc để theo thời trang mới nhất, đội mũ lưỡi trai hay mũ thời trang thay cho nón lá. Để tìm được 1 tà áo dài tha thuớt đúng như mình mong muốn, mái tóc dài phủ lưng hay cột lại hờ hững với chiếc nón lá bài thơ thì ngay cả ở Huế cũng phải đi tìm mỏi mòn chứ khoan nói đến những thành phố lớn như Hà Nôi hay Sàigòn. Có lẽ vì vậy mà tình ca bây giờ nghe sao không lãng mạn và trữ tình. Tôi nhớ có 1 cô ca sĩ trẻ ở Sàigòn rất nổi tiếng với nhạc khúc “Tiếng Rao” mà tôi thì không thể nào nhớ ra được âm điệu và cả ca từ của bản nhạc đó. Có lẽ tiếng rao hàng bây giờ cũng khác ngày xưa, giống như sự khác nhau của cô nữ sinh trong bản nhạc “Hà Nội ngày tháng cũ … “ và cô nữ sinh ngày nay. Con người ta cứ thích loay hoay đi tìm những gì đã biến mất theo thời gian, tôi nghĩ cái đẹp thì lúc nào cũng tồn tại chung quanh chúng ta, vấn đề là chúng ta có nhận ra hay không mà thôi.

 

Một lần trong buổi họp mặt gia đình, tôi ngồi nghe 1 ông cậu thuyết phục 1 ông cậu khác về Việt nam chơi. Trong đại gia đình của tôi, tôi thì được liệt vào hạng “con nít” và “người lớn”, theo quan điểm riêng của gia đình, thì hầu hết đã và sắp là các cụ ở tuổi thất thập cổ lai hy, còn bọn trẻ con như các con tôi thì chưa có thứ hạng trong gia đình mặc dù đã có đứa bắt đầu vào trường đại học. Tôi nghĩ qủa là rất thú vị khi mà mình được coi là con nít ở tuối tứ tuần, ít nhất là trong những ngày giỗ hay họp mặt gia đình. Thường thì con nít chỉ được phép đứng ngoài lề những câu chuyện hay cuộc tranh cãi của người lớn, thế nhưng trong trường hợp ngồi giữa 1 ông cậu năm nào cũng về Việt Nam và 1 ông thì từ ngày xuống ghe đi vượt biên tìm tự do cách đây đã hơn 20 năm chưa 1 lần đặt chân về chốn chôn nhau cắt rốn của mình, tôi đã phải hỏi lý do tại sao cậu không về, cậu chỉ nhìn tôi cười mà không trả lời. Một ông cậu thứ ba đã nhảy vào cuộc để trả lời câu hỏi của bọn con nít hay thắc mắc theo kiểu Q & A của Mỹ … cũng có lẽ bởi vì cậu nghe thấy tôi đang huyên thuyên rằng Việtnam bây giờ thay đổi đã nhiều và mặt mấy ông hải quan hay công an cửa khẩu nhìn cũng không đến nổi kinh khủng như ngày cậu đi và cũng chẳng có ai bắt cậu quay trở lại trại cải tạo vì tội trốn ra nước ngoài trái phép 20 năm trước … cũng giống như hình ảnh cô nữ sinh với tà aó dài trắng và âm điệu của tiếng rao hàng … cậu tôi muốn giữ lại mãi mãi trong trí nhớ của cậu những hình ảnh & kỷ niệm đẹp mặc dù đã phai mờ rất nhiều theo những năm tháng tha hương xứ người, cậu không muốn đối đầu với hình ảnh thực tế để rồi ngay cả hình bóng của kỷ niệm cũng vỡ vụn ra và biến mất. Tôi nghĩ qủa là cậu tôi rất có lý.

 

Tôi nhớ lúc còn bé tôi rất thích nghe tiếng rao hàng, có lẽ vì ờ cái tuổi ăn chưa no lo chưa tới, tối ngày thấy đói bụng nên tôi nhớ luôn cả giờ đi ngang của các loại hàng qùa. Mỗi nguời có 1 cách rao đặt biệt mà ngay khi họ rao rất nhỏ mà người ta vẫn có thể nghe thấy. Thuở bé tôi sống ở Đà Nẵng, một thành phố miền Trung với 2 thứ tiếng Huế và Quảng Nam đuợc hòa quyện lại với nhau thành ra tiếng Đà nẵng cho nên qùa rong ở đó qủa là rất phong phú. Ờ nhà tôi thì buổi sáng sớm có bún cá và bún bò Huế, hai bà đều nấu rất ngon và cạnh tranh với nhau vô cùng gay gắt, điều mà tôi cho rằng thật là không cần thiết vì người ta sẽ đổi khẩu vị của mình mỗi ngày. Bà bún cá thì rao rất to để mọi người nhận ra mình 1 cách rõ rang, bà bún bò Huế thì chọn 1 cách khác đõ mất sức hơn là chọn 1 vị trí mà cả cư xá đều có thể nhìn thấy và ngồi ở đó đợi cho đến khi bà bún cá đi ra khỏi cư xá thì bà mới bắt đầu gánh vào. Trưa hơn 1 chút thì có bà mì Quảng, bà già tới nỗi lưng còng xuống, bà rao 2 chữ mì Quảng thật là đặt biệt, cái âm điệu mà chỉ có người Quảng Nam mới có thể nhận ra đuơc, bà bán hàng chẳng bao giờ nói chuyện nhưng mì Quảng của bà thì thật là tuyệt vời. Tôi đã đi qua rất nhiều thành phố mà chưa bao giờ được ăn 1 tô mì Quảng ngon nhu ngày xưa còn bé. Ở miền Trung cho đến bây giờ chúng ta vẫn còn có thể nhìn thấy người ta sử dụng cái nồi tròn xoe như qủa cam cho các món nuớc, tôi cho là tôi mang qúa nhiều cảm xúc trong người và cứ nghĩ rằng nấu bằng cái nồi tròn xoe như vậy sẽ ngon hơn. Có 1 lần tôi quay trở lại Hội An cùng với 1 nhóm khách hàng, trong khi chờ đợi khách hàng đi thăm viếng 1 căn nhà ở phố cổ, bụng thì đói vì phải đi bộ gần như suốt ngày, tôi nhìn thấy mấy đứa trẻ con ngồi ăn qùa và tôi đã không ngần ngại ngồi xuống vệ đường ăn bánh đập của 1 bà bán hàng rong trên đường phố cùng với vài nguòi bạn, chỉ là 1 cái bánh tráng nướng nhỏ kẹp với 1 miếng bánh ướt được đập nát ra chấm mắm nêm, 1 món ăn của con nhà nghèo, đơn sơ và mộc mạc. Sau này tôi có ăn lại món này trong 1 nhà hàng khá nổi tiếng của 1 nguời Quảng Nam sống ở Sàigon … có lẽ vì tôi không nhìn thấy được đôi tay của người bán hàng kẹp 2 miếng bánh lại với nhau rồi đập nát để xếp lên đĩa và có lẽ vì tôi ngồi trong nhà hàng thay cho vệ đường nên tôi không tìm lại được hương vị ngon lạ lùng của món ăn này nữa.

 

Chồng tôi là 1 nhiếp ảnh gia, anh có 1 tấm hình trắng đen chụp ở chùa cầu Hội An, tấm hình chụp trong lòng cầu với hình ảnh 1 bà gánh đậu hũ đang đi tới. Tôi treo bức hình ngay trước mặt mình trong văn phòng, tôi thực sự ngạc nhiên vì đã có rất nhiều người Mỹ đến hỏi tôi về tấm hình đó, có lẽ cái gánh đậu hũ khơi lên sự tò mò về 1 nền văn hóa khác biệt & xa lạ. Tôi còn nhớ khi anh chụp tấm hình, tôi đã được ăn 3 chén đậu hũ thật nóng, nóng vì được ủ trong vò sành và của gừng trong nuớc đường, miền Trung đồng khô cỏ cháy nên miếng gừng ở đó cay và thơm hơn. Tôi mất 15 phút ngồi nói chuyện với bà bán hàng để thuyết phục bà gánh đi qua chùa cầu để chồng tôi chụp hình, bà đã phải gánh đi qua cây cầu đến 3 lần nên tôi được phép ăn thêm 2 chén đậu hũ nữa. Người miền Trung vào Sàigòn sống rất đông vì đời sống ở quê nhà qúa khó khăn, họ gánh những gánh đậu hũ rong ruổi khắp Saigon kiếm ăn, gánh đâu hũ với soong nồi láng bong & sạch sẽ thay cho cái vò làm bằnh sành và chén đậu hũ được thêm vào 1 chút nước cốt dừa nấu với lá dứa để làm vừa lòng những người khách miền Nam, đối với tôi thì đó không phải là đậu hũ.

 

Lúc còn bé tôi đọc ở đâu đó về món “xực tắc”, tôi đã rất thắc mắc về món ăn này và mãi về sau này tôi mới có được câu trả lời từ bà Nội tôi và 1 sự giải thích rất rõ ràng xuất xứ của món mì tàu này trong “Hà Nôị 36 phố phuờng” của Thạch Lam. Một món mì rẻ tiền ăn với thịt xá síu hay hoành thánh của người Tàu mà tiếng rao là tiếng gõ của 2 thanh tre già với âm điệu vô cùng đặc biệt. Bà Nội tôi bảo rằng người ta gọi là xực tắc là vì tiếng gõ này, tôi luôn luôn thích thú khi lắng nghe âm thanh rao hàng kỳ lạ này để đánh giá trình độ chuyên nghịêp của người sử dụng 2 thanh tre gìa thay cho tiếng rao.

 

Sau này, có những đứa trẻ từ miền Trung vào Saigon kiếm kế sinh nhai và nhận lấy công việc gõ 2 thanh tre già này với số tiền lương tương đương $10-15 mỗi tháng, mỗi ngày chúng được ăn 2 bữa cơm và rồi rong ruổi khắp các hang cùng ngỏ hẻm của thành phố Saigon từ 3g chiều đến 3g sáng. Tôi có đọc được 1 bài phóng sự về công việc này và cả nỗi cực chọc của những đứa trẻ phải gánh trên vai mình cả một gia đình ở quê nhà. Tiếng gõ đặc biệt của món xực tắc mai một đi mỗi ngày và người Sàigon đã đặt ra cái tên “mì gõ” và tôi không còn niềm vui được chấm điểm tài nghệ của người bán xực tắc để thay vào đó là một nỗi buồn day dứt kỳ lạ.

 

Có một buổi tối mất ngủ, tôi nằm lắng nghe những âm thanh của Saigon về khuya, tiếng xe gắn máy, tiếng người đi chơi về khuya lao xao ngoài ngõ, thế rồi tôi nhận ra được tiếng dép lê đi cùng với tiếng gõ của 2 thanh tre già. Tôi đã bật dậy ra mở cổng và nhìn thấy 1 thằng bé chỉ khoảng 11-12 tuổi và tôi đã kêu 2 tô mì, tôi ăn 1 tô và cho thằng bé 1 tô. Món mì này thì cũng không ngon lành gì nhưng cũng ăn được khi đang đói, tôi đã đợi rất lâu mà không thấy thằng bé quay lại lấy tiền và tô, không hiểu tại sao tôi lại đi ra mở cổng, thằng bé nằm bên cánh cổng với cái tô không bên cạnh ngủ ngon lành. Tôi đứng nhìn khuôn mặt nó và khóc, thế rồi tôi gọi nó dậy và cho nó vài ngàn gọi là tiền tip, thằng bé cười rất tươi, một nụ cười vui sướng của trẻ thơ mà tôi không bao giờ có thể quên đuợc trong đời mình. Có những buổi tối ngồi xem phim khuya, tôi hay rủ chồng ăn bát mì gõ, anh không bao giờ từ chối dù món mì chẳng ngon lành gì với anh, anh ăn chỉ vì anh biết tôi không chiụ đựng được khi nghe tiếng dép của đứa trẻ lê đôi dép mòn vẹt ngoài ngõ, anh biết tim tôi thắt lại và tôi sẽ khóc.

 

Virginia, 6-2006

bài đã đăng của Gia Thụy


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch