Trang chính » Các số Da Màu định kỳ, Da Màu số 01, Đoản văn, Sáng Tác Email bài này

On feet

 

 

 

 

On Feet

 

I stroll on the beach and watch the setting sun. The waves drumming toward shore remind me of an advancing army en route to attacking my naked toes.

Between the ages of six and ten, running barefoot around the shanty neighborhood was my most cherished pastime. I was never fond of sandals, nor amiable toward those wooden shoes that were very popular among Vietnamese girls at that age. I must have gone through at least a pair of sandals a month, resulting in a pile of what my mother called “the leftovers”— sandals of multiple colors and styles, whose short-lived companions were either torn, or lost somewhere in the sewers and sand dunes nearby our house. Of course, my dear mother, who never really understood why I often came home with such “leftovers”, was often satisfied with my dubious explanations: they had been stolen, destroyed, or hidden by the “enemies”.

The truth is, for each leftover sandal in the pile I knew quite well the doomed fate of its companion. Since the sandals restricted my ability to outrun the boys and wooden shoes clicked so loudly when I wanted to sneak up on my “enemies”, I always took them off before assuming my post as a general, commanding a thousand-man army. To ensure that no one would steal my footwear, I cleverly separated my sandals, buried each of them in different parts of the sand dune and then marked them with little pebbles.

To my dismay, at the end of my miniscule warfare against the neighboring kids, I could never figure out where exactly in the sand my sandals were. All over the trampled battleground, new layers of sand displaced my little pebbles. If I was lucky, I would stumble across a lonely half of the pair after everyone had given up on the scavenger hunt at dusk. Then I would wearily return home and toss it into the rising pile of “leftovers” while conjuring up an excuse to tell my mother.

My father and older sister were rather old fashioned and they viewed my inability to maintain footwear in pairs as inappropriate for a proper girl. While my sister scorned my callous paws, my father scolded my thundering footsteps. Despite all the chidings I took great pride in my hardening soles. When his scolding fell on deaf ears my father became even more determined to rectify my lack of femininity. He often cited adages to guide my lawless existence. While these old sayings had dictated the aspirations of Vietnamese girls and women for many generations, they were rendered ineffective in my case.

At the university, I picked up a book about China’s foot binding practice in earlier centuries. This terrified me. Chills ran down my spine when I read passages about how girls who were my age would already have their feet tightly wrapped until the arch were broken and their toes bent permanently under, so that they could only rely on being carried by others. Although such cruelty is no longer prevalent in China, I could still hear the sound of bones breaking, in order to represent the wealth and aristocracy of Chinese women at the time. But those bound feet paid a hefty price. They could not run freely like my elephantinely callous feet. I silently appreciated the mildness of my father’s discipline. On the other hand, I wondered, what would Chinese women think of the western women who would often voluntarily squeeze their waists into tiny girdles to achieve hourglass figures?

As the last rays of sunlight depart the sky, I find myself tracing a caravan of footprints someone had left along the shore. Broken seashells and granular sand await the playful waves to pull them out into the open sea, while the layers of frothing foam tickle my naked feet. I am as joyful as my unfettered feet—my toes are free to wiggle and take me wherever my heart desires.

 

 

 

Về những bàn chân

 

Tôi tản bộ theo bờ biển và ngắm nhìn mặt trời đang lặn dần. Những đợt sóng theo nhau đánh vào bờ làm tôi nghĩ đến một đội quân đang trên đường tấn công những ngón chân trần của mình.

Vào thuở tôi ở giữa tuổi sáu và mười, chạy vòng quanh khu xóm trên đôi chân trần là một trong những trò tiêu khiển thú vị nhất của tôi. Tôi đã chẳng bao giờ ưa các loại dép, hay thích những đôi guốc mà các bé gái Việt Nam bằng tuổi lúc bấy giờ thường ưa chuộng. Tôi có lẽ đã thanh toán một đôi dép mỗi tháng vì kết quả là một núi dép mà mẹ tôi mệnh danh là “của thừa”–những chiếc dép đầy màu sắc đa dạng nằm ì một đống trong khi lũ bạn đời ngắn ngủi của chúng đã bị đứt quai, hay thất lạc trong những ống cống và những đụn cát cạnh nhà tôi. Dĩ nhiên là bà mẹ yêu quý của tôi, tuy không hiểu rõ tại sao tôi thường trở về nhà với những “của thừa” như vậy, thường thỏa mãn với những câu giải thích mơ hồ của tôi: chúng đã bị “bọn giặc” đánh cắp, hủy diệt, hay giấu mất.

Sự thật là đối với mỗi chiếc dép còn thừa lại tôi biết rất rõ số phận bất hạnh của bạn đời của nó. Vì những đôi dép đã giới hạn khả năng tôi chạy nhanh hơn bọn con trai và những đôi guốc gỗ cứ gõ lọc cọc mỗi khi tôi muốn phục kích “các địch thủ” của mình nên tôi luôn cởi bỏ dép trước khi nhập vai một vị tướng quân, chỉ huy một quân đội hàng ngàn quân sĩ. Để bảo đảm là không ai chôm dép của mình, tôi đã chia đôi những đôi dép một cách thần tình, chôn chúng vào những chỗ khác nhau trong đụn cát và đánh dấu những nơi ấy với những hòn sỏi nhỏ.

Sự thất vọng của tôi đã thật tràn trề khi sau những cuộc tiểu chiến chống lại những đứa trẻ khác trong xóm tôi đã không thể nào tìm lại được trong đụn cát những chiếc dép của mình. Trên toàn bộ chiến trường đã bị dày xéo, nhiều lớp cát mới đã chôn vùi những hòn sỏi nhỏ của tôi. Những lúc gặp hên, tôi lại vấp phải một nửa đơn độc của một đôi dép sau khi tất cả mọi người đã đầu hàng và không còn thiết đến trò chơi tìm kho báu dưới ánh hoàng hôn. Lúc đó tôi lại thất thểu trở về nhà và quăng chiếc dép xấu số mất bạn đó vào đống “của thừa” càng ngày càng cao hơn và cùng lúc lục trong đầu ra một lời bào chữa để giải thích cho mẹ tôi.
Cha tôi và chị lớn của tôi thuộc dòng hủ lậu và họ quan niệm sự mất khả năng trong việc gìn giữ giầy dép nguyên đôi của tôi là không thích hợp cho một đứa con gái đứng đắn. Trong khi chị tôi rầy la đôi chân chai cứng của tôi, cha tôi lại trách mắng những bước chân sấm sét của tôi. Mặc kệ những lời quở trách ấy, tôi đã lấy làm tự hào về đôi bàn chân ngày càng dày của mình. Khi những lời quở trách của ông lâm vào cảnh nước đổ lá khoai, cha tôi đã trở nên quả quyết hơn trong việc tu chỉnh sự thiếu chất nữ tính của tôi. Ông thường lập đi lập lại những câu tục ngữ khác nhau để hướng dẫn cuộc sống hỗn loạn của tôi. Tuy những câu tục ngữ này đã bức chế những nguyện vọng của các cô gái và phụ nữ từ rất nhiều thế hệ đi trước chúng lại trở nên không có hiệu quả trong trường hợp của tôi.

Lên đến đại học, tôi có lần đọc một quyển sách về tục lệ bó chân của người Trung Quốc trong những thế kỷ trước. Điều này làm tôi kinh sợ. Sự ớn lạnh chạy dài theo cột xương sống khi tôi đọc đến những đoạn sách về việc các bé gái đến tuổi tôi đã phải bị bó chân thật chặc cho đến khi vòng cung của bàn chân bị bẻ gãy và những ngón chân bị quặp lại một cách cố định, để các bé phải lệ thuộc vào sự nâng đỡ của người khác. Mặc dù việc hãi hùng này không còn xảy ra ở Trung Quốc ngày nay, nhưng tôi vẫn còn nghe thoang thoảng đâu đây tiếng xương chân bị gãy, bị uốn cong để có thể tượng trưng cho sự giàu sang quý phái của phụ nữ Trung Quốc thời đó. Nhưng những đôi chân bó đó phải trả một cái giá rất đắt. Chúng không được tung tăng chạy nhảy như đôi bàn chân voi đã chai cứng của tôi. Tôi thầm cảm ơn sự nhẹ nhàng trong đường lối kỷ luật của cha tôi. Trên mặt khác, tôi tự hỏi, phụ nữ Trung Quốc sẽ nghĩ sao về việc phụ nữ tây phương tình nguyện cố ép cái eo của mình vào những cái vòng đai hông được siết thật chặc để có thể đạt được những thân hình giống cái đồng hồ cát?

Trong khi những tia nắng cuối cùng từ giã bầu trời, tôi tìm thấy mình đang lần theo dấu những bước chân của ai đó đã bỏ lại dọc theo bờ biển. Những vỏ sò bể vụn và hàng nghìn hạt cát đang chờ đợi những ngọn sóng đùa nghịch kéo chúng ra đại dương, trong khi đó hàng hàng lớp lớp bọt nước cù lét bàn chân trần của tôi. Tôi cảm thấy sảng khoái như đôi bàn chân giải phóng của mình–những ngón chân của tôi ự do ngọ nguậy và mang tôi đến bất cứ nơi nào con tim của tôi khao khát.

bài đã đăng của Trần Tuệ Quân


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch