Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Vì sao em không thể

 

 

 

sao vậy
đứng lên đi
đừng khép hoài cặp đùi trắng
ghế salon bụi bẩn
chỗ em nằm nhăn nhúm
là cái chỗ lão già cày bừa vội vã bằng hai cái đầu gối run

sao thế
đừng liếm môi ngạo nghễ
trò đùa sao em

cái đớn hèn chạy quanh mu mắt
màu đen
giọt nước mắt
cũng màu đen

vì sao
hai bàn tay chắp lại
sau khi vụng về cầm vật đó
từng đêm

đừng nói với tôi
là em biết buồn

cũng đừng nói với tôi
là em không thể về với ruộng vườn

đã mất.

 

 

 

.

bài đã đăng của Âu Thị Phục An


1 bình luận »

Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)