Chết thiêu
Trần Trình Lãm
♦ 1 bình luận ♦
3.04.2010
Qua rồi đêm một giấc mơ kỳ lạ
Tôi bị chết thiêu
Cái chết đến thật lãng mạn
Tôi cháy từng phần nắng của địa ngục rất khô
Quỷ sứ nói đùa ngươi làm thơ nên cho chết cháy
Chết như vậy mới có hồn
Tôi vùng vẫy mường tượng một xe cứu hỏa đến phun nước
Mường tượng dòng sông em tung tăng lượn lội
Mường tượng nụ hôn ngọt bên cốc chanh đá cô hàng nước vừa bưng ra
Tôi thấy tóc và râu mình không còn nữa
Và tôi chết như đống tro vàng mã vừa đốt bên mâm cúng bái đêm rằm
Chết như vậy mới có hồn
Tôi đem câu nói của quỷ sứ xuống địa ngục khoe với đám thi sỹ vừa qua đời
Họ cười thản nhiên
Thơ là lửa
Ai dính vô rồi cũng chết thiêu
31/3/2010
.
bài đã đăng của Trần Trình Lãm
- Ngày còn im tiếng lá - 27.09.2010
- Vờ như không - 13.05.2010
- Chết thiêu - 03.04.2010
- Giấc kê vàng - 01.04.2010
- Sài gòn đơn giản hơn tôi nghĩ - 08.03.2010
- Vô tâm - 04.03.2010
- Chiều nay tôi về một mình - 15.01.2010
- Lá đổ - 23.12.2009
- Nhạt - 15.12.2009
- Du mục - 10.11.2009
- Trống không - 19.08.2009
- Hiến tạo - 07.08.2009
- Điệp khúc phố - 06.08.2009
- rụng xuống nồng nàn - 09.07.2009
- chùm thơ - 03.07.2009

Ðọc bài thơ thật đã. “Thơ là lửa, Ai dính vô rồi cũng chết thiêu.”
Vậy ai chưa chết thiêu thì chưa dính.
DN
Phần Góp Ý/Bình Luận