Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Im lặng ♦ Tranh thủy mặc

 

 

 

Im lặng

 

Chị cầm dao lên
Đâm về phía trước
Lưỡi dao làm bếp
Chị mua sau ngày cưới

Mũi dao nhọn hoắt
Còn thơm mùi hành
Làm chị chảy nước mắt.

 

 

 

Tranh thủy mặc

 

Một nhà sư
Bị ném phân vào người
Đã qua đời vì ngạt mũi

Một nhà sư khác
Bị lấy mất dép
Chỉ còn một chiếc

Treo tòng teng đầu gậy.

 

 

 

.

bài đã đăng của Nguyễn Đức Tùng


12 bình luận »

  • tien, tv viết:

    Làm thơ thế này, đọc xong cứ có cảm tưởng, sự nỗ lực làm để hòng đạt mục đich là “công đã thành/danh phải toại” mà nếu thơ như thế
    – thì muôn đời cứ lẹt đẹt.

  • phan ngọc viết:

    Đề nghị nhà thơ Nguyễn Đức Tùng tạm thời không công bố các bài thơ gây hoang mang hay khó chịu cho một số độc giả, ít nhứt chờ cho tới khi học giả Trần Văn Tích có ý kiến nhận định mới.

    Nay kính,
    PN.

  • Nguyễn Đức Tùng viết:

    Úi chà, vui quá.
    Xin tien, tv huynh đài (tiểu muội?) giải thích rõ hơn, ví dụ bài nào, ý nào, câu nào, hay dở ra sao vân vân, như thế người viết sẽ dễ học hỏi hơn.

    Xin kính cẩn lắng nghe, và nếu có hứng thú sẽ trao đổi lại.

    NĐT.

  • hoàng-xuân sơn viết:

    Ông bạn NĐTùng,
     Thơ thì chỉ có thể CẢM NHẬN hay hoặc dở (rất chủ quan) từ phía người đọc, người thưởng ngoạn. Chơ mần răng mà phân tích được rạch ròi chữ nào bết bát, câu nào tệ( kiểu khoa học thực dụng )được . Lấy phương tiện chi, mực thước nào để đo lường trình độ Hay/Dở được ?
    Mấy lời,
    HXS

  • T.T viết:

    Lần sau, hễ thấy bài thơ mới nào của Nguyễn Đức Tùng là tôi lại bấm vào xem.
    Xem rồi tủm tỉm cười một mình.
    [Thơ chi mà “hay” lạ!]

  • Nguyễn Đức Tùng viết:

    Hoàng Xuân Sơn kính mến,
    Theo anh thì chương trình giảng văn của học sinh trung học, mà anh chắc chắn có học, dùng để làm gì?
    Thêm nữa, vai trò của phê bình văn học là gì?
    Sau khi anh trả lời xong, tôi sẽ xin bàn tiếp về những việc khác liên quan, trong đó có thể có việc đem vài câu trong tập thơ Huế Buồn Chi của anh ra mà bình luận khen chê hay dở, để cho anh thấy đọc văn không chỉ là cảm nhận mà còn là phân tích.
    Im lặng không phải là vàng.
    Respectfully Yours,
    NĐT.

  • Hoàng Mai viết:

    Tôi không nghĩ Hoàng Xuân Sơn phủ nhận vai trò giáo khoa hay phê bình văn học. “Cảm nhận” ở đây như HXS nói là đánh giá chủ quan thông thường của người đọc thơ. Khi đọc xong một bài thơ, người đọc cảm nhận được ngay là hay hoặc dở theo tâm (l)ý riêng tư của họ. Một nhà thơ không tạo được mỹ cảm trong lòng độc giả bị chê là dở, là viết ‘bá láp’ –theo tiêu chuẩn chủ quan của họ, thế thôi. Và một khi nhiều độc giả đều ‘chủ quan’ cho là dở thì biên giới giữa chủ quan và khách quan không còn rõ ràng nữa. Quá trình đánh giá thơ của thường nhân/dân là trực giác–đi đường tắt từ đọc đến kết luận (bỏ qua hoặc không cần đề cập đến phần phân tích thành văn). Khi bị chê, nhà thơ cáu lên (hoặc làm bộ “khổ tiếu”–cười vui trong bực bội) hỏi ngược lại độc giả rằng thơ tôi dở ở ý nào, câu nào, đoạn nào là một thái độ chống chế, gián tiếp khẳng định thơ mình dở, chẳng lấy được lòng độc giả.
    Tôi đã đọc qua nhiều bài gọi là “thơ” của Nguyễn Đức Tùng, nhưng đánh giá ‘chủ quan’ (vâng, xin nhấn mạnh là ‘chủ quan’ thôi) của tôi cũng vẫn là dở, lẹt đẹt.
    Một điều nữa là người Việt mình viết bài tiếng Việt cớ chi lại phải kèm Anh văn, không lẽ NDT không tìm ra được từ tương đương trong tiếng Việt cho cụm …
    “Respectfully Yours”?

  • Minh Tâm viết:

    Kính chào anh Nguyễn Đức Tùng,

    Nhận thấy câu hỏi của anh dành cho anh Hoàng Xuân Sơn khá vui, nên trong khi chờ đợi người bị hỏi trả lời các câu hỏi của anh, tôi xin mạo muội có ý kiến nhỏ theo thiển ý của người đọc, lần lượt theo các câu anh hỏi:

    Hỏi:
    Theo anh thì chương trình giảng văn của học sinh trung học, mà anh chắc chắn có học, dùng để làm gì?

    Đáp:
    Để dạy cho học trò làm bài trong lớp và khi đi thi. Người đọc già như anh Hoàng Xuân Sơn và cả tôi đều không còn là học trò nữa rồi.

    Hỏi :
    Thêm nữa, vai trò của phê bình văn học là gì?”

    Đáp:
    Xin thưa, phê bình văn học cũng chỉ để chơi cho vui thôi chứ cũng chẳng để làm gì. Vì thật ra, ngày nay đi tìm những nhà phê bình văn học thứ thiệt như Vũ Ngọc Phan hổng có mấy vị, nên cũng chẳng giúp ích gì cho văn học ráo trọi.

    Nguyễn Đức Tùng viết:

    Sau khi anh trả lời xong, tôi sẽ xin bàn tiếp về những việc khác liên quan, trong đó có thể có việc đem vài câu trong tập thơ Huế Buồn Chi của anh ra mà bình luận khen chê hay dở, để cho anh thấy đọc văn không chỉ là cảm nhận mà còn là phân tích.”

    Theo thiển ý của tôi, điều này lại càng không nên, không nên, không nên và không nên, vì anh chưa bàn tiếp, tôi đoán biết anh sẽ viết những gì rồi.

    Nguyễn Đức Tùng viết:

    Im lặng không phải là vàng.”

    Theo thiển ý của tôi, trong trường hợp này, yên lặng là ngọc, ngọc thì quý hơn vàng.

    Kính chúc  hai anh Nguyễn Đức Tùng và  Hoàng Xuân Sơn luôn an lạc vậy.

    Kính bút,
    Minh Tâm

  • Nguyễn Đức Tùng viết:

    Cám ơn anh Minh Tâm,
    Tôi xin lắng nghe lời khuyên của anh. Nhưng cho tôi thưa lại một lần cho rõ:

    Xin đọc lại các phản hồi liên quan gần đây của tôi. Trong đó, tôi không hề đả kích cá nhân bất kỳ ai, kể cả anh Hoàng Xuân Sơn.  Theo tôi thấy thì Hoàng Xuân Sơn cũng không hề trực tiếp chê thơ tôi dở hay kém gì cả, ít nhất là về mặt cụ thể. Trong loạt bài lục bát mới đây, thậm chí tôi còn đề tặng HXS, chỉ có chút đùa vui mà thôi. Anh ấy cũng phản hồi nhẹ nhàng vui vẻ, vừa phải. Mà anh ấy có chê cũng chẳng sao, ai mà chẳng có quyền ấy? Tôi có bao giờ dám tự cho là thơ mình hay hoặc hay hơn thơ người khác đâu?
    Cả hai câu hỏi tôi đặt ra trên loạt phản hồi này được trình bày lịch sự, có nội dung học thuật rõ ràng. Anh (chị) tien, tv thì im lặng, và tôi rất tôn trọng sự im lặng ấy, còn anh HXS phản ứng kỳ lạ bằng cách đăng phản hồi ở một bài thơ của mình, viết theo phong cách mà hình như trước đây anh ấy mới nghe đã bịt mũi ngậm miệng.

    Câu hỏi của tôi với HXS cũng chỉ đặt ra đối với quan điểm của HXS về phê bình, không liên quan đến việc khen chê một bài thơ nào cả.

    Tôi nhắc đến tập thơ Huế Buồn Chi là vì trước đây chính anh ấy tặng tôi, mà tôi chưa có dịp cám ơn, và tôi vẫn dự định hễ có dịp là đem ra bàn “cho vui”. Đã bàn thì có khen chê. Tôi tưởng đó là cũng là cách có ích cho tác giả. Anh Minh Tâm không thể đoán được là tôi sẽ viết gì đâu. Anh tưởng tôi sẵn dịp chê thơ HXS, theo kiểu bừa bãi như một vài kẻ khác sao? Không phải thế, thưa anh.
    Tôi nghĩ: mọi người viết không được né tránh dư luận độc giả. Họ rất cần bình luận, khen chê có lý lẽ của độc giả và các nhà phê bình. Thật ra phê bình văn học không phải là khen chê theo nghĩa thông thường, mà cái chính là diễn giải, phân tích, đánh giá tác phẩm v.v.. Nếu có người chê mà chê đúng thì tác giả càng phải biết ơn họ, thậm chí còn  hơn cả với người khen đúng. Nhờ vậy mà tiến bộ. Nhưng tác giả cũng có quyền hỏi lại người đưa ra nhận xét, dĩ nhiên. Phê bình thì nên có phân tích, lý lẽ, bằng cớ… mới có ích, nếu không sẽ thành nói mò. Tệ hơn nữa có kẻ bị hỏi ngược lại thì nổi cáu, thay vì trả lời thẳng vào câu hỏi, thật đáng tiếc.
    Riêng tôi, lúc nào cũng biết ơn những người đã đọc mình và chịu khó phản hồi. Còn khi trao đổi lại, thế nào cũng có tranh luận, khác biệt. Xin đừng ngại những khác biệt ấy. Chỉ xin tranh luận dựa trên lý lẽ, không nên nặng về đả kích cá nhân vô cớ. Như thế thì văn học tiếng Việt mới mong khá lên được.

    Vài hàng tâm sự với anh, viết vội, không kịp sửa, vì tôi đi xa vài hôm.
    Chúc anh vạn an.
    NĐT.

  • đỗ kh. viết:

    “Tại vì tôi không thích! Tại vì tôi chưa thích!” là đặc quyền của một TGĐ Vietnam Airlines cũng như của mọi người đọc.

    Ta vẫn có thể đọc lướt qua, không đọc nữa, đọc bài khác, đọc tác giả khác… Nhưng bước sang lãnh vực của “hay dở” đã là một đường biên mới, nhất là khi ta lại cất công cầm bút góp ý, phản hồi. Tôi không thích xe con màu trắng hay màu đen, nhưng không thể đề nghị các chủ xe này tạm thời cất giữ trong nhà xe để tránh hoang mang cho giao thông (?) hay là khó chịu cho tôi, trừ phi tôi là Kim Chính Nhật.

    Thời phổ thông, tôi không thích Bà Huyện Thanh Quan nhưng cũng không thể đề nghị giáo trình đừng công bố những linh tinh hoài Lê, hoài cổ của tác giả này làm khó chịu một số học sinh không cảm nhận được. Tất nhiên, ở đây (damau.org), lại không phải là lớp học văn hay là lớp dậy phê bình, không ai bắt phải cần nộp luận xum xuê và trong trường hợp này, trong hí trường này, nếu không có gì để nhận định thì… im lặng là vàng.

  • Sông Trước viết:

    Anh Minh Tâm viết nhẹ mà nặng.  NDT đã phải chống đỡ rất vui mắt.  Tôi không biết mối giao tình giữa các anh NDT và HXS ra sao, nhưng tôi ước phải chi hai anh hoặc là chấm dứt trò chơi, hoặc là chơi trong tinh thần chơi vậy thôi.  Tôi đọc bài tho HXS nhại thơ NDT thì thấy chưa chắc HXS  đã có ý đả kích cá nhân, mà cũng chỉ chọc NDT cho vui đó mà.   Mà nếu thực sự không phải là vậy thì mình cứ  cho nó là vậy, có vui hơn không ?  Mà đọc phản hồi của NDT thì thấy anh cũng muốn chơi, mà lại muốn chơi cho nó đã hơn nữa, nên xin chép tặng anh mấy câu trong một bài hát tiếu lâm đang thịnh hành:  Ai trên đời mà chẳng uống rượu…nhưng rượu là rượu mà bia là bia.  Ai đi học mà chẳng sợ nợ… nhưng nợ là nợ mà chơi là chơi.
    Mong là anh NDT không nghe lời khuyên của anh Phan Ngọc mà đem thơ cất vào ngăn tủ, nhỡ có những người thích được hoang mang thì sao ?
    Còn anh HXS nếu có trả nhời mấy câu hỏi của anh NDT thì cũng bằng thừa, vì anh Minh Tâm đã nói hết cả rồi.

  • Điền L. viết:

    Có lần tôi đọc được những câu thơ, không nhớ rõ là ở đâu và của ai, rất hay, và làm tôi xúc động:

    Trong đám tang của cha tôi
    Mẹ tôi mặc chiếc áo đầm mầu đỏ
    Cả khu phố ai cũng bảo mẹ tôi là người đàn bà sexy
    Chỉ tôi biết
    Đó là chiếc áo duy nhất của bà

    Nếu bảo tôi phải phân tích tại sao hay thì tôi xin chịu. Một bài thơ, một mẩu truyện, khi đã được đăng trên mạng hay trên báo thì phải chịu những lời khen chê rất chủ quan của độc giả. Độc giả có quyền khen hay chê, mà không cần phải nói tại sao. Tôi thích thơ Nguyễn đức Tùng và luôn chờ những sáng tác của anh. Xin anh đừng hỏi tại sao.

Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch