Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới » Lớp học cũ
Trang chính » Kịch, Sáng Tác, Truyện vừa Email bài này

Lớp học cũ

 

 

 

NHÂN VẬT

TÔI
HẮN MỘT
HẮN HAI
HẮN BA
HẮN BỐN
VÀ VÀI NHÂN VẬT KHÁC

 

 

HỒI MỘT

 

Sân trường.

Chiều muộn.

TÔI bắt tay LYORTA, ông ta nói chuyện với TÔI bằng tiếng Việt. Có điều này bởi TÔI thực sự không giao tiếp được bằng tiếng Anh hay tiếng Pháp. Chúng TÔI chia tay nhau sau một trận bóng. TÔI đi theo đường chéo của một sân banh không có cỏ, có đường biên là những cây xoan dầu.

Trời đổ tối bất thình lình.

Không có điện.

TÔI sống trong một lớp học kín mít, tối om, không chăng đèn. Cả phòng có tất cả ba người. TÔI đi đi lại lại. Một người ngồi gần bục giảng, không nhìn được rõ mặt. Một người ngồi cuối lớp, cắm cúi ghi chép một cái gì đấy trong luồng ánh sáng mà thậm chí TÔI còn không thể nhìn thấy quyển vở mà y đang ngồi ghi.

Trời muốn nổi bão.

Tất cả các cửa sổ đều đóng.

Phòng ám bụi.

TÔI mở cửa sổ gần kẻ ngồi cuối lớp, thứ ánh sáng leo reo của buổi chiều chạng vạng ùa vào phòng. Thế giới, chân trời đều màu xanh. TÔI thảng thốt và lặng im. Rồi tất cả chấm dứt.

Màn hạ lưng chừng rồi kéo lên. TÔI đi đi lại lại.

TÔI (lảm nhảm): Lại đây. Thế là lại đây. Cuối cùng thì cũng lại đây.

HẮN MỘT: Suỵt.

TÔI (mừng quýnh, nhìn ngó xung quanh): Mày còn ở đây à? Tao tưởng chỉ có tao phải quay trở lại. Mày đang ở đâu thế?

HẮN MỘT: Mày không nhìn thấy tao à?

TÔI: Không.

HẮN MỘT: Tại sao?

TÔI: Trời tối quá.

HẮN MỘT: Trời xanh kia mà.

TÔI: Đấy là trước kia. Bây giờ tối quá. Mày ngồi ở đâu? Tao không nhìn xa được, tao không thấy bục giảng.

HẮN MỘT: Thế thì chắc tao ngồi trên bục giảng.

TÔI: Oách đấy. Nhưng sao lại chắc? Mày không biết mày ở đâu à?

HẮN MỘT: Tao mù rồi.

Im lặng.

TÔI: Thế à?

HẮN MỘT: Ừ.

TÔI: Thằng X. đâu?

HẮN MỘT: Nó đi rồi. Tao không biết.

TÔI: Làm sao mà nó đi được? Cửa đóng cơ mà.

HẮN MỘT: Không, cửa mở. Cửa mở hôm qua và nó đi rồi.

TÔI: Làm sao nó mở được cửa nhỉ?

HẮN MỘT: Tao biết đâu đấy. Tao ngủ dậy và không thấy nó đâu. Tao đoán thế.

TÔI: Thằng đần.

HẮN MỘT: Còn một thằng nữa ở đây đấy.

TÔI: Ai?

HẮN MỘT: Thằng X..

TÔI: Này, chó. Tao không thích đùa lắm đâu.

HẮN MỘT: Tao cũng thế mà. Bọn nó trùng tên đấy.

TÔI: À, hiểu rồi. Thế nó ngồi ở đâu? Tớ chào bạn X..

HẮN MỘT: Ở ngoài sân cơ. Với lại nó bị điếc.

TÔI: Ngoài sân? Vậy là cửa mở thật à?

HẮN MỘT: Tao đoán thế.

TÔI: Mày đừng có chọc tức tao.

HẮN MỘT: Tao mù rồi.

TÔI: Thương mày quá. Nhưng tao không còn biết thương hại nữa đâu. Giúp tao đứng dậy với.

HẮN MỘT: Sao tao phải giúp?

TÔI: Tao bị liệt hai chân.

HẮN MỘT: Thế thì làm sao mày đứng dậy được.

TÔI: Ừ nhỉ. Tao quên. Dạo này tao hay quên quá. Thằng X. đâu?

HẮN MỘT: Mày hỏi rồi. Tao đã bảo nó đi từ hôm qua.

TÔI: Không. Thằng X. kia cơ.

HẮN MỘT: Mày cũng hỏi rồi. Tao bảo nó ở ngoài sân.

TÔI: Ra sân bằng cách nào?

HẮN MỘT: Tao không biết. Tao đoán là cửa mở.

TÔI: Vậy hả? Để tao thử xem.

TÔI mò mẫm bò dọc theo lối đi giữa hai hàng ghế.

TÔI (hét toáng lên): Đây rồi.

HẮN MỘT: Cửa sổ đấy.

TÔI: Sao mày biết?

HẮN MỘT: Tao có biết đâu … (ngập ngừng). Có lẽ cửa chính ở phía tay phải tao.

TÔI: Vậy là mày đang ngồi quay mặt vào bảng đấy. Thằng ngu. Đây là cửa chính. Nó không có song sắt.

HẮN MỘT: Các cửa sổ cũng không có song sắt?

TÔI: Lại gì nữa thế. Ai lấy chúng đi?

HẮN MỘT: Thằng X..

TÔI: Thằng X. nào?

HẮN MỘT: Mày ra đến sân chưa?

TÔI: Rồi. Con rắn ráo đâu hả mày?

HẮN MỘT: Cho tao ra với.

TÔI: Con rắn ráo đâu?

HẮN MỘT: Tao mù rồi. Nhưng tao muốn nhìn mặt trời.

TÔI: Đang đêm mà, trời tối lắm. Con rắn ráo đâu?

HẮN MỘT: Lâu lắm rồi tao không nhìn thấy mặt trời.

TÔI: Tao đi đây.

HẮN MỘT: Mày có thấy quen không?

TÔI: Hả?

HẮN MỘT: Tao với mày ấy … (im lặng). Tao với mày đang nói chuyện với nhau.

TÔI: Ừ, thì sao?

HẮN MỘT: Thì rất quen. Tao giống như Vladimir, còn mày là Estragon.

TÔI: Tao là Vladimir.

HẮN MỘT: Tại sao?

TÔI: Vladimir thì không xin xương gà. Tao không bao giờ xin xương gà.

HẮN MỘT: Cho tao ra ngoài với nhé.

TÔI: Tao đi đây.

HẮN MỘT: Chân mày bị liệt cơ mà?

TÔI: Tao đi bằng tay. Bây giờ ai cũng làm thế cả.

Tôi bò qua cửa rồi ngừng lại. Ngẫm nghĩ.

TÔI: Q.?

HẮN MỘT: Gì thế? Mày chưa đi à?

TÔI: Chưa. Mày nghĩ mặt trời có màu gì?

HẮN MỘT: Màu xanh. Mày không biết à?

Im lặng

TÔI: Không. Tao biết chứ. Thôi tao đi đây.

HẮN MỘT: Tao bò đây.

TÔI: Ừ. Tao bò … mày thì ngồi. Có con gì tên là NGỒI không nhỉ?

HẮN MỘT: Mày đi đi.

TÔI: Mày giận tao đấy à?

HẮN MỘT: Có nhìn thấy mặt trời không?

TÔI: Tao bảo trời tối đen.

HẮN MỘT: Ngày xưa mặt trời mọc suốt.

Im lặng

TÔI: Q.!

HẮN MỘT: Gì nữa?

TÔI: Tao nói cho mày nghe một sự thật.

HẮN MỘT: Tao không muốn nghe. Gọi một thứ là sự thật tức là đã nói một lời dối trá.

TÔI: Tao không hiểu.

HẮN MỘT: Tao cũng vậy. Lâu rồi tao không triết lý.

TÔI: Hai thằng Annamite ngồi triết lí với nhau thì thật lố bịch.

HẮN MỘT: Tao vừa triết lý và mày cũng vậy.

TÔI: Tất cả đều đã thay đổi.

HẮN MỘT: Lại thêm một câu.

TÔI: Ta nên bàn về triết học. Spinoza nhé?

HẮN MỘT: Biến mẹ mày đi.

TÔI: Mày không muốn nghe sự thật à?

HẮN MỘT: Tao không muốn nói lại lần hai, tao mệt lắm rồi. Mày trở lại là đã làm phiền tao, đã thế mày còn nói lắm.

TÔI: Vậy nên tao mới ra sân. Thế sao mày còn đòi theo?

HẮN MỘT: Ai chả vậy. Khó chịu nhưng vẫn thích. Thích nhưng mà khó chịu.

TÔI: Tao không đọc sách lâu rồi.

HẮN MỘT: Mày chửi tao đấy à?

TÔI: Thôi, tao đi … tao bò đây.

HẮN MỘT: Nói sự thật gì đó cho tao nghe. Tao không giận đâu.

TÔI: Nhưng mày sẽ buồn đấy.

HẮN MỘT: Không sao. Nếu nó đáng buồn thì tao chịu được.

TÔI: Ngược lại. Nó đáng vui nhưng lại khiến ta buồn.

HẮN MỘT: Mày lắm mồm quá.

TÔI: Hôm qua, tao đái vào mồm em mày đấy.

HẮN MỘT: Thằng X.?

TÔI: Đúng vậy. Anh trai nó, tức thằng X., tức là em trai mày, đã tìm tao để thanh toán.

HẮN MỘT: Thế ra cái chân què của mày …

TÔI: Không. Để từ từ tao kể tiếp. Khi thằng X. ấy cầm một cái phảng dài nửa mét có cán bằng inox định bổ xuống đầu tao, thì tao đã kịp nói là tao không hề đái vào mồm em nó, tức là em mày.

HẮN MỘT: Rồi sao nữa?

TÔI: Tao bảo là tao chỉ thò chim vào thôi chứ chưa kịp đái.

HẮN MỘT: Thế là thằng chó ngu ngốc kia đã chém đứt đôi chân mày phải không?

TÔI: Không hề, bọn tao nói chuyện rất thân tình.

HẮN MỘT: Mày nói láo.

TÔI: Thằng đó đã tìm mọi cách để tha thứ cho tao. Và tao đã cho nó cơ hội. Nó thương thằng X. nhưng nó còn thương bản thân nó nhiều hơn. Tao đang rất muốn trời sáng để mày có thể nhìn thấy sáu múi cơ trên bụng của tao.

HẮN MỘT: Nếu là tao ấy, chắc chắn bây giờ mày đang bò ở dưới Âm phủ chứ không phải là ở đây.

TÔI: Thằng X. cũng là em mày đấy.

HẮN MỘT: Cũng không hẳn là máu mủ gì.

TÔI: Đúng vậy. Nên mày nghĩ ngay đến việc tao đái vào mồm nó chứ không phải thằng X.. Thường thì người ta nghĩ ngược lại. Mày rất mâu thuẫn.

HẮN MỘT: Tao giả vờ thôi.

TÔI: Tao biết.

HẮN MỘT: Mày chẳng biết gì cả.

TÔI biết chứ.

TÔI: Có ai muốn người khác hiểu mình đâu. Tao chỉ hiểu được điều ấy từ kẻ khác thôi.

HẮN MỘT: Hộp sọ sau gáy tao nổi một cục rất lớn.

TÔI (giọng nịnh bợ): Mày đúng là người có nhiều bí mật.

Im lặng.

HẮN MỘT: Mày ạ. Không hiểu sao, đấy là câu duy nhất khiến tao thấy vui lòng.

TÔI: Thế sao mày không cười? Nhìn mặt u uất quá.

HẮN MỘT: Mày nhìn thấy tao rồi à?

TÔI: Ừ. Ngoài trời tối hơn trong phòng. Cánh cửa bị mất rồi. Mày đang ngồi trên ghế giáo viên và quay mặt vào tường.

HẮN MỘT: Vậy à.

TÔI: Mày bỏ chân xuống và đưa chân lên phía trước là đụng vào bảng đấy. Góc bảng ở chỗ mày rất sáng.

HẮN MỘT: Thật vậy hả? Tao rất muốn biết “sáng” là thế nào?

TÔI: Không phải mày đã từng biết rồi sao?

HẮN MỘT: Không nhớ. Nếu đấy là một cái gì tốt đẹp thì tao không nhớ được. Tao yêu quá khứ, nhưng chỉ là quá khứ đau buồn.

(thở dài)

(im lặng)

(thõng chân xuống và đưa lên phía trước)

HẮN MỘT: Mày biết không. Lúc này đây, tao đang sống trong tâm trạng nuối tiếc mãi những gì nằm ngoài tầm với của tao, nằm ngoài cảm nhận của tao, nằm ngoài thực tại của tao. Những gì đã xảy ra, càng kinh tởm, tàn nhẫn, khủng khiếp, đau đớn, lại càng đáng để cho tao cảm thấy nuối tiếc. Tao cảm giác tìm thấy được mình trong những cái không có thực …(lẩm bẩm). Ừ, bảng này. Tao thấy như có nhọ nồi dính vào chân. Sao thế được nhỉ? Ở đây toàn bụi. Nhưng mà thật. Mát quá. Thích quá. Tao nhớ ngày chúng mình phải đi lấy nõn chuối để đánh bảng trong những phiên trực nhật. Còn phải giặt giẻ lau và múc nước nữa.

TÔI: Này, mày khóc đấy à?

HẮN MỘT: Sao tao với mày lại ở đây nhỉ? Quá khứ là gì, tương lai là gì? Mà hồi ấy tao với mày phải ăn uống mới sống được, thật lạ.

TÔI: Nếu không ăn uống mà vẫn sống được, thì phải vào đây, thế thôi.

HẮN MỘT: Mày nói thế, nhưng mày không nghĩ thế.

TÔI: Tao mệt mỏi rồi. Tao hiểu mọi chuyện, chỉ trừ việc tại sao tao lại phải quay về đây. Tao đã ăn rất nhiều và sống rất tốt.

HẮN MỘT: Ăn nhiều thì tao hiểu được, còn sống tốt thì không.

TÔI: Mày cũng chỉ nói thế thôi, chứ mày không nghĩ thế.

HẮN MỘT: Tao cũng mệt mỏi rồi. Sáng sáng tao thức dậy luôn luôn là một cảm giác đau lòng, lạc lõng, cô đơn. Nhưng tao mệt đến mức không thể suy nghĩ được gì. Vì thế mà tao tiếp tục làm thơ. Tao suy nghĩ những thứ ít mệt hơn.

TÔI: Mày không mệt mỏi đến thế đâu. Mày vẫn còn giữ thói quen trước kia. Mày vẫn nói “sáng sáng”.

HẮN MỘT: Phải, làm quái gì có “sáng”. Nhưng mày cũng chỉ nói vậy thôi.

Im lặng.

TÔI: Tao …

HẮN MỘT: Mày cứ nói đi.

TÔI: Tao từng nghĩ buồn phiền không phải là một chuyện tốt. Nhưng giờ thì tao nghĩ khác. Tao thấy việc người ta tự đi tìm cho mình nỗi buồn là một điều hợp lý. Hơn nữa, nó có vẻ rất đẹp.

HẮN MỘT: Thế à.

TÔI: Mày chưa nhìn thấy mày lúc này thôi.

HẮN MỘT: Mày không nhìn thấy mày lúc này thôi.

TÔI: Mày không hi vọng gì sao?

HẮN MỘT: Hi vọng làm nhức nhối. Tao không nhớ thằng điên nào bảo thế (nó nhớ đấy, nó làm bộ thế thôi). Bản thân tao thấy nó cũng đúng. Nhưng hơn hết tao không hi vọng có lẽ vì tao quá mệt mỏi. Hay cũng có thể tao không cần hi vọng. Có lẽ chẳng giải đáp được gì. Trong tao có từ hi vọng nhưng thực sự tao lại chẳng hi vọng gì cả. Tao làm thơ. Tao lấy cảm xúc, tao lấy lãng mạn để sống được mỗi ngày. Nhưng lúc nào khi tỉnh dậy tao cũng thấy buồn đau. Tao không biết tại sao.

Im lặng.

TÔI: Lúc nãy tao nói với mày là tao không còn biết thương hại người khác. Là tao nói dối đấy. Tao chưa từng thương hại ai cả. Tao chỉ thấy ái ngại thôi.

HẮN MỘT: Sự chùng xuống của cuộc sống làm chúng ta đau khổ. Lẽ ra tao với mày nên chỉ nói với nhau những câu rất ngắn thôi, nói với nhau rất nhanh thôi, rồi thì cùng nhay biến đi cho khuất mắt. Tao muốn ở một mình và tao tin mày cũng thế.

TÔI: Mày nói nhiều hơn tao.

HẮN MỘT: Vì lâu lắm rồi tao không nói. Mày được ra ngoài. Tao thì không. Bây giờ mày trở lại. Mày là đứa duy nhất trở lại nơi này. Cũng là đứa duy nhất chịu lau bàn ghế.

TÔI: Tao phải cởi áo vì quá ngứa ngáy. Tao lại còn lau mấy song cửa sổ ở cuối lớp nữa. Cái cánh cửa bên tay phải ấy, mày nhớ không? Đấy là cánh cửa sổ duy nhất mở được ra bên ngoài. Tao đã từng ngắm cả bình minh và hoàng hôn ở đấy. Còn mày thì chẳng bao giờ quay mặt sang …

HẮN MỘT: Thôi, mày đi đi.

TÔI: Tao đã bò qua cửa rồi.

HẮN MỘT: Mày bò chậm thế à?

TÔI: Tao sống chậm mà.

HẮN MỘT: Mày thật hài hước.

Phía trước có cái chết?

HẮN MỘT: Mày sẽ quay trở lại chứ?

TÔI: Tao muốn sống nơi có mặt trời. Như mày. Nhưng mày không ra ngoài vì sợ mưa và bẩn. Tao lại khác. Tao muốn được tắm trong mưa, mà phải tắm truồng. Mưa ào ào. Nước vũng vĩnh. Bong bóng nổi. Cây lay. Mái giật. Người người chạy trốn dưới mưa. Áo mưa xanh, đỏ. Áo mưa đen. Mũ cối, mũ le. Xe đạp, ô tô, xích lô. Òm tòi, ý ỏi … chạy trần truồng mà la hét. Bông gạo nát bấy, nước sông đục ngầu. Trơn trượt. Trơ sỏi. Nước thành thác thành đoàn. Cây xanh, rễ tối. Bầu trời u ám. Nước mưa, mây tràn, nắng hửng. Trời quang. Nóng bức. Tao căm thù kết thúc.

HẮN MỘT: Mày nói dài thế để làm gì?

TÔI: Nhiều khi nói dài thế mà không hết chuyện. Nếu muốn mày hiểu, tao im lặng đủ rồi. Nhưng tao muốn cả tao phải mủi lòng nữa. Tao không muốn mày buồn, để tao còn được tủi thân.

HẮN MỘT: Mày đi đi.

TÔI: Tao chưa nói hết.

HẮN MỘT: Đi đi.

 

*

 

TÔI lết bằng hai tay ra khỏi cửa chính, trườn trên hành lang và nghiêng người bò xuống sân trường.

TÔI: Chào Q.

HẮN HAI: Tao không phải Q.. Tao là K..

Im lặng.

TÔI: Q. này, sao thằng Q. bảo tao mày là X.?

HẮN HAI: Mày đừng có nghe nó nói. Nó là nhà thơ đấy. Tao là K., mày nhớ được chứ?

TÔI: Đấy là tên của mày, tao chẳng quan tâm. Tao gọi mày là Q..

Im lặng rất lâu.

TÔI: Sao mày không nói?

HẮN HAI: Tao không có gì để nói với mày. Tao phải đi tìm …

TÔI: Gì cơ?

HẮN HAI: Không.

Im lặng.

TÔI: Này Q., hay mày thử hỏi tên của tao đi?

HẮN HAI: Tao không thích bọn què.

TÔI: Mày cũng vậy đấy thôi.

HẮN HAI: Không, tao chỉ thọt một chân.

TÔI: Tao tên là Q..

HẮN HAI: Tao không nghe thấy đâu.

Sao TÔI phải nói chuyện với nó?

TÔI: Q. này, mày là trai hay gái?

HẮN HAI: Mày là gay à?

TÔI: Không. Mày có cái giọng của Anna-Varney Cantodea, khiến tao rùng mình.

HẮN HAI: Tao cố tình đấy.

TÔI: Giờ mày cố tình nói giọng của mày tao nghe xem nào.

HẮN HAI: Không.

TÔI: Tại sao không?

HẮN HAI: Tao không thích.

TÔI: Mày chỉ làm những thứ mày thích à?

HẮN HAI: Hỏi thật ngu.

TÔI: Tao thấy hay đấy chứ.

HẮN HAI: Mày cút đi.

Có thể hắn là người có lý tưởng riêng. Lý tưởng tối hậu.

TÔI: Tao xin lỗi.

Im lặng.

HẮN HAI: Tao cũng vậy.

TÔI: Q. này. Tại sao mày lại ở ngoài này. Sao mày không ở trong phòng?

HẮN HAI: Tao muốn chết.

Im lặng.

TÔI: Tao hiểu rồi. Nhưng tại sao mày lại biết?

HẮN HAI: Thằng K. nói.

TÔI: Thằng K. nào?

HẮN HAI: Thằng Q. của mày đấy.

HẮN HAI nghĩ: Đó là một thời khắc kinh hoàng đối với tôi. Tôi hoàn toàn có thể bỏ đi, nhưng rốt cuộc lại đứng chôn chân ở chỗ cũ để hứng chịu một nỗi đau vò xé.

TÔI: Q. này.

HẮN HAI: Mày đừng thân mật quá. Tao không biết gì về mày.

TÔI: Tại sao tao luôn là người nói trước? Tao luôn khổ sở về việc phải tìm xem sẽ phải nói với mày cái gì.

HẮN HAI nghĩ: Còn tao ấy, tao đã định nói với mày rất nhiều điều, nhưng tao đã kiềm chế được. Tất nhiên tao phải thừa nhận trong ấy có một chút lười biếng.

HẮN HAI: Đấy là tại tao luôn nói sau.

TÔI: Không phải câu trả lời.

HẮN HAI: Mày muốn gì?

TÔI: Tao không thích sự căng thẳng.

HẮN HAI: Tao đã bảo mày cút đi.

TÔI: Tao rất mệt. Ra đến đây là như vậy, điều ấy mày đã biết quá rõ.

HẮN HAI: Đúng. Nếu thế thì mày im đi.

Không, TÔI phải nói. Sự im lặng gây cho TÔI cảm giác chết chóc.

HẮN HAI nghĩ: Sao nó chưa bỏ đi?

TÔI: Q!

Im lặng.

TÔI: Có lẽ tao sẽ đi. Nhưng trời rất tối, tao không biết phải bò về hướng nào.

TÔI hi vọng. Thật nhục nhã.

HẮN HAI: Tất cả các hướng đều như nhau. Tao với mày đang ở giữa sân trường.

Nó có đi cùng với TÔI không?

Một sự giải thoát.

HẮN MỘT nghĩ: Tại sao thằng Q. bị liệt hai chân? Nó có nói dối mình không? Nó nghĩ gì khi biết mình bị mù? Nó có tin mình bị mù không? Tại sao mình lại hỏi tất cả những điều này? Rất lâu rồi mình không hỏi. Mình chỉ diễn tả, mình chỉ ghi chép, nhưng không ghi chép các câu hỏi.

HẮN HAI nghĩ: Mình lại dính vào cách nói chuyện này, công thức này. Cả sự mỏi mệt cũng y nguyên. Mình đã cố để không hi vọng. Mình thương tiếc điều gì? Mình đã đọc được ở đâu đó một câu hỏi thật day dứt: vì sao có những vết chân trên bùn luôn bắt buộc người ta phải dẵm lại vào nó? Mình có thay đổi được gì đâu? Không. Mình có thay đổi được gì không?

Im lặng.

HẮN HAI: Mày không cô độc đâu.

TÔI: Tao không quan tâm tới điều đó.

HẮN HAI: Ở đây còn một thằng nữa.

TÔI: Mày nói dối.

TÔI đã thét lên. Có lẽ Q. đang giật mình.

HẮN MỘT nghĩ: Chuyện gì đang xảy ra? Sao lại có tiếng thét? Mình có thể ra ngoài sân được không? Mình đã đi quá nhiều rồi, mình muốn ngồi một chỗ. Mình có muốn mặc kệ mọi chuyện đâu. Có lẽ không phải là do trời mưa, nếu thế thì thật khủng khiếp.

HẮN HAI: Nó tên là Q.!

TÔI: Mày … nói dối.

HẮN HAI nghĩ: Tôi muốn tống khứ nó đi ngay lập tức? Hay tôi đang thương hại nó? Sao tôi có thể thương hại một kẻ gây cho mình nỗi sợ hãi? Cái chân còn lại đang run rẩy, xương chậu như muốn lồi ra. Thật tồi tệ. Cứ như một con chó ba chân béo núc ních. Trấn tĩnh lại nào. Hít thật sâu. Nó sắp bỏ đi rồi.

HẮN HAI: Tao không nói dối những người tao yêu quí … không, tao căm ghét … thực ra chẳng khác gì nhau. Nó đang ngồi trên cái ghế đá duy nhất trên sân trường. Cái ghế đá kỉ niệm của khóa 14 trước khi tốt nghiệp … dưới tán cây keo lá chàm ba năm tuổi, với tao, và hai năm tuổi, với mày. Cây keo đã bị cụt ngọn rồi, hôm qua trời mưa và sét đã đánh xuống đây.

TÔI: Mày không mệt à? Tại sao mày thở dài? Tại sao nó không tên là X.?

HẮN HAI nghĩ: Đây là điều tôi sợ hãi ở Q.. Nó quá nhạy cảm. Nó luôn khiến tôi hoảng hốt trước mọi câu hỏi. Tất cả như soi mói, soi mói. Tim tôi rất đau. Nó đã phát hiện ra tôi đích thực là Q. chưa? Dù sao … cũng phải nhanh lên.

HẮN HAI: Tao không biết. K., tức Q. của mày, gọi nó là X.. Tao gọi nó là Q.. Còn nó tự nhận là một gentleman (viết tắt G.) – tức là G..

TÔI: Q. không nói cho tao biết còn có X..

HẮN HAI: Nó che dấu mày. Nó che dấu mày rất nhiều điều. Nó là nhà thơ.

HẮN HAI nghĩ: Tôi cũng là nhà thơ.

HẮN MỘT nghĩ: Mấy hôm nay tôi không thể viết nổi một câu thơ. Tôi đọc lại vậy. Mà tôi quên mất, tôi đã mù rồi. Mặt trời cũng đã lặn. Không biết với Q. nó đã mọc lại chưa?

Im lặng.

HẮN HAI: Tại sao mày còn chưa đi.

TÔI: Tao tìm hướng.

HẮN HAI: Đi về phía đối diện tao.

TÔI: Tao không trông thấy mày.

HẮN HAI: Mày không có tai à?

TÔI: Tao …

Dù sao nói chuyện với Q. vẫn thoải mái hơn. TÔI xoay người trên mặt đất để tìm những hòn đá quen thuộc. Chúng sẽ giúp TÔI định hướng. Ở đây thiếu mất một viên sỏi, có lẽ là một viên nửa xanh. Có thêm nhiều dấu chân và những vết lõm tròn khá nhỏ. K. chống nạng. Cậu ta đã đi lại rất nhiều. Cậu ta không chịu ngồi yên một chỗ, cũng không chịu bò lê trên mặt đất. À, đây, cái lồ chơi bi vẫn còn.

TÔI: K., tao đi đây.

HẮN HAI nghĩ: Nó gọi tôi là K. Nó chưa biết gì?

HẮN HAI: Mày sẽ đến nơi được thôi.

TÔI: Sao mày biết.

HẮN HAI: Vì tao không đến đó được.

TÔI: Tại sao?

HẮN HAI: Vì tao là K..

Im lặng.

Cậu ta nhận mình là K.. Sao có thể như thế được?

HẮN MỘT nghĩ: Im ắng quá. Chuyện gì đã xảy ra sau tiếng thét. Q. đã biết chưa? Nó sẽ làm gì? Đây, trang 24, bài thơ về bông hồng nhung cho em và bài thơ về một con rùa.

HẮN HAI nghĩ: Q., vĩnh biệt.

 

*

 

TÔI sợ sự cô đơn, nhưng TÔI có thể quen được nó chỉ trong năm phút. TÔI sai rồi, có thể TÔI sẽ không quen được nếu không có một ghế tựa ở tương lai. TÔI không chờ đợi, nhưng TÔI đã bị tương lai dắt mũi. Tương lai đã đến trước hiện tại.

Ba hòn gạch xếp thành hình tam giác. Bãi cứt chó khô vẫn còn, một cái lá khô phủ lên nó. Trời tắt nắng lâu chưa? Bao giờ mặt trời lên? Một cây mía đơn độc. Thằng điên nào trồng cây mía giữa sân trường? Ba cây cau vàng, có lẽ đã úa lắm rồi. Các bình hoa giếng vẫn còn đây. TÔI sờ được thấy vỏ sành mát rượi. TÔI toát mồ hôi và cảm thấy mình muốn đi tiểu. Tất cả đang quay trở lại. Tự do là địa ngục. Ao ước sự sống sẽ là cái chết. Chẳng còn gì mâu thuẫn hơn ở đây. Nhưng không có gì phi lí, bởi bản thân sự phi lí đã được hợp lý hóa từ rất lâu rồi. Con người luôn có lí do để biện hộ cho mình.

Thì TÔI đi tiểu. Sao TÔI lại ăn nói lịch sự thế? TÔI đái. Có ai nằm nghiêng người mà đái chưa nhỉ? Đấy là tư thế của những kẻ thủ dâm mệt mỏi. Không bò qua nước đái của mình. Đánh dấu chỗ này lại phòng khi khát nước. Quên mang theo cái bô. Đó là thứ duy nhất TÔI muốn mang theo nếu biết sẽ phải trở lại nơi này.

Chắc khoảng ba mét nữa là đến ghế đá. Đó là chỗ ngả lưng tuyệt vời nhất cho những kẻ lang thang. Ở đấy lại còn có người chờ mình nữa. Không, là mình chờ anh ta chờ mình. Anh ta là người ra sao nhỉ? Một Q., một gentleman? Một gentleman của Việt Nam, thì tất nhiên, đấy là một thằng hề.

TÔI: Đã đến nơi.

Cái lành lạnh như sương của ghế đá. Mặt ghế hơi ướt. Lẽ nào sương lại rơi? Không thể nào, TÔI không hề cảm thấy. Không khí vẫn oi bức và nồng tối. G. ngồi đâu? Đầu này không thấy. Chắc là đầu kia. TÔI trườn lên. Không có. Một cảm giác hoảng hốt tràn ngập trong tâm hồn.

HẮN BA: Ở đây có hai chiếc ghế.

Gent …? Giọng nói ấm áp. Tim TÔI đập mạnh.

TÔI: Chào G., TÔI là Q..

HẮN BA: Ở đây có hai cái ghế.

TÔI: TÔI không biết điều ấy. Đây là chiếc ghế đá cũ. Ai mang chiếc kia tới đây?

HẮN BA: Tôi đến sau anh.

TÔI: Đúng vậy.

Im lặng.

TÔI: Tại sao anh không ngồi ở ghế này.

HẮN BA: Trên đó có rất nhiều cứt chuột.

TÔI: Ở đây không có chuột.

HẮN BA: Vậy con gì rúc trong đêm?

TÔI: Con chuột không bao giờ ra ngoài sân. Nó nằm trên kèo. Nó sợ chết. Đây là hoa sữa khô.

HẮN BA: Con gì rúc trong đêm?

Anh ta bắt chước mình. Mình bắt chước Pétit Prince?

TÔI: Con cú mèo. Đây là hoa sữa khô.

HẮN BA: Anh rất thông minh.

Thằng ngu.

TÔI: Ở đây không có cây hoa sữa nào cả. Cạnh ghế TÔI nằm là cây keo lá chàm. Nó cụt ngọn rồi. Sét đã đánh xuống đây hôm qua.

HẮN BA: Tôi đã ở đây hôm qua, không hề có sét đánh. Cạnh ghế tôi là một cây hoa sữa. Hoa nó bay sang ghế của anh.

TÔI: Làm sao anh chắc được rằng “hôm qua”? Mặt trời đâu có mọc.

HẮN BA: Tôi có điện thoại di động, nhưng hôm nay nó hết pin rồi. Ở đây không có điện.

Đéo ai chả biết.

TÔI: Anh mới tới đây?

HẮN BA: Đúng thế, được một tuần. Hoa nó đã bay sang ghế của anh.

Im lặng.

Vậy đây đúng là hoa sữa khô, không phải cứt chuột. TÔI đã đúng. Thật may mắn khi biết con chuột không chạy ra đây. TÔI không thích ăn chuột chết.

Im lặng.

TÔI: Thực ra trong phòng học có một chiếc nhật quĩ. Q. dùng nó, cậu ấy tính giờ rất giỏi.

HẮN BA: Tôi không biết Q.

TÔI: Vô lí. Ai chỉ đường cho anh ra đây?

HẮN BA: K..

HẮN BA nghĩ: Tôi đang bao che cho Q.. Không thể khác được.

Q. không dấu TÔI. Tại sao K. lại có hiềm khích với Q.? Vì một người muốn sống và một người muốn chết ư? Hay G. nói dối? Anh ta nói dối vì động cơ gì? Liệu có phải TÔI đang quá tự phụ về mình không?

TÔI: Làm sao anh sống được đến bây giờ?

HẮN BA: Tôi có lí do.

TÔI: Không phải anh quay trở lại phòng học đấy chứ?

HẮN BA: Điều ấy cũng có thể.

TÔI: Anh đang nhún vai?

HẮN BA: Người ta có thể làm bất cứ điều gì trong bóng đêm. Nhất là những điều lố bịch.

TÔI: TÔI không sợ sự lố bịch.

Im lặng.

HẮN BA: Tôi cũng thế.

Anh ta nói năng lịch sự, nhã nhặn, nhưng sao TÔI có cảm giác thật nặng nề. Q. đã quá dễ dàng để mình ra sân. K. muốn chết. Còn tên này … hắn có thực sự không biết Q. không?

HẮN BA nghĩ: Mọi việc liệu có trót lọt? Những điều tầm thường trước khi chết mang đến nhiều ý nghĩa như thế sao?

MÀN HẠ ĐỘT NGỘT

 

 

 

HỒI HAI

 

Trong bóng tối.

HẮN BỐN: Ở đây còn một người nữa.

TÔI: Tôi biết rồi, là gentleman, tức là G..

HẮN BỐN: G. nào?

TÔI: Sao? Gentleman ở ghế đá.

HẮN BỐN: Ghế đá? Ghế đá dưới cây keo lá chàm?

TÔI: Không, ghế đá dưới cây hoa sữa.

HẮN BỐN: Ở đây không có hoa sữa, Q. ạ.

Im lặng.

TÔI: Vậy cái gì trên mặt ghế dưới cây keo lá chàm?

HẮN BỐN: Đấy là cứt chuột. Con chuột sống trên đó khi bạn đồng hành của nó, con rắn ráo, bị K. chôn dưới ghế. K. đã rào cái ghế lại bằng những cành bạch đàn không có lá.

TÔI: Tôi không thấy hàng rào, T. ạ. Tôi đã nằm trên cái ghế đó và nói chuyện với G. suốt … có lẽ chỉ mấy tiếng trước thôi. Tôi không hiểu. G. là ai? G. ngồi ở đâu để nói chuyện với tôi? Tại sao cậu ta nói dối tôi?

HẮN BỐN nghĩ: Q. đang hoang mang. Rất tốt.

Mình phải bình tĩnh lại. Ở đây có điều gì đó không hợp lý. Tại sao mình lại đòi hỏi một sự hợp lý ở nơi này? Không, không có gì bất hợp lý, hoặc G. hoặc T. đang nói dối. Mình chỉ không hiểu động cơ của họ. Không ai kiếm chác được gì ở đây. Vậy thì … hình như mình đã nhận thấy điều gì đó.

MÀN

 

 

 

HỒI BA

 

Trên sân trường có một dòng sông cát. Để đi tìm một điều gì, hay một ai đấy, hay một tâm trạng riêng cho bản thân, TÔI đã bò không ngừng nghỉ trong suốt một thời gian dài. TÔI đã tìm thấy được những lỗ cọc xung quanh chiếc ghế đá, tìm thấy vài mẩu xương chuột, tìm được đôi chút niềm vui, gặp lại Q., nghi ngờ K., lảng tránh G. và thờ ơ với T.. Nhưng tất cả những điều ấy nói lên được gì? TÔI vẫn bò, bò mãi, cho đến khi sa mình vào dòng sông cát. Cát lún dần, cảm giác về sự ấp áp dần xâm chiếm lấy cơ thể, TÔI buồn ngủ díu mắt lại. “Có lẽ nên sống thêm một chút” – TÔI cố gắng banh mí mắt ra, đưa tay quờ quạng xung quanh. Thật kì diệu, cuối cùng tôi cũng tóm lấy được một cái cọc cắm trên bờ đất. Tôi định leo trở lại sân trường.

AI ĐÓ MỘT: Đừng trèo lên, cọc sẽ long ra đấy.

Im lặng.

TÔI: Ai cắm cọc ở đây thế, T.?

AI ĐÓ MỘT: Tôi … (im lặng). Nhưng tôi không phải là T.

TÔI: Kéo TÔI lên đi T..

AI ĐÓ MỘT: G., anh cõng tôi tới đó.

AI ĐÓ HAI: (im lặng)

TÔI: G. đâu?

AI ĐÓ HAI: Ngay anh đây thôi. Trời tối quá nhỉ?

TÔI: Sao anh không lên tiếng, G.?

AI ĐÓ HAI: Anh không gọi tôi.

TÔI: TÔI đã gọi anh đâu … (im lặng).

Im lặng.

TÔI: Sao anh không nói nữa thế, G.?

AI ĐÓ HAI: Anh không hỏi tôi.

TÔI: Thế này, kéo TÔI lên đi.

AI ĐÓ MỘT: Anh ta không kéo anh được đâu, K.

TÔI: Sao hả T.?

AI ĐÓ MỘT: Anh ta không có tay.

AI ĐÓ HAI: Đừng khóc, K..

“Cái cọc này có thể là một tấm biển theo dõi lún” – TÔI nghĩ –“Cũng có thể TÔI đang bơi tại nút thắt của dòng sông”. Nhưng cát chảy quanh người càng lúc càng ôm siết lấy tôi, kéo thân thể tôi vào trong lòng của nó; chiếc cọc long ra khỏi bờ đất, và dường như sự chấm dứt lại chuẩn bị bắt đầu.

MÀN

 

 

 

HỒI BỐN

 

Trong lớp học.

HẮN HAI: Tình huống xảy ra khi Q. nắm lấy cái cọc và bất ngờ có người lên tiếng, rồi kết thúc khi hắn chìm sâu trong cát. Để tao phân tích cho chúng mày nghe ba khả năng có thể xảy ra.

1. Q. đã quá hi vọng (hay ảo tưởng), hay dựa dẫm vào sự giúp đỡ của hai kẻ lạ mặt. Hắn tin tưởng sự giúp đỡ này sẽ chắc chắn, an toàn hơn là việc sử dụng cái cọc, vì cái cọc này rất có thể sẽ bật ra khi hắn cố gắng leo lên & những tên kia không thể cứu hắn kịp, cho dù chúng có muốn đi chăng nữa. Vì thế nên Q. chờ đợi & cố gắng thuyết phục hai người kia cho đến khi cái cọc long ra (do dòng sông cát vẫn tiếp tục chuyển động, và tạo thành lực kéo Q. xuống). Trường hợp này, vì thiếu quyết đoán, ngu ngốc, hão huyền … mà Q. đã tự thiệt mạng.

2. Đến nửa chừng, khi Q. cảm thấy tuyệt vọng trong việc thuyết phục hai tên kia cứu mình, hắn túm lấy cọc leo lên. Nhưng khi đó, đất nơi cái cọc đã rão ra, và hắn cứ thế lún sâu vào cát. Ngay khi đó Q. cảm thấy hối tiếc vì đã không nỗ lực hết mình trong việc thuyết phục hai kẻ lạ mặt, đồng thời cũng nhận thấy mình đã quá ngu ngốc khi không leo lên tức khắc. Nhưng ngay lập tức, hắn thấy xuất hiện trong đầu mình ý nghĩ, dù có leo lên ngay lúc ấy thì chiếc cọc vẫn sẽ long ra và khi ấy, có thể hắn sẽ càng hối tiếc hơn nữa.

3. Q. nắm cọc leo lên, và hắn thấy ân hận tức thì.

Vấn đề ở đây là việc có những kẻ đã lên tiếng ngay sau khi Q. nắm lấy cọc và định leo lên. Chúng hoàn toàn không có khả năng cứu hắn, nhưng lại reo rắc hi vọng vào đầu hắn. Q. là kẻ cầu toàn. Và sự bố trí trớ trêu của hai tên kia cứ như một định mệnh trêu ngươi vậy.

HẮN MỘT: Tao không nghĩ như thế. Vấn đề ở đây là Q. đang cố ý giễu cợt tao. Tình thế xảy ra hoàn toàn khác. Tao chỉ việc nắm lấy cọc và leo lên. Chỉ cần thế thôi, vì tao biết tỏng con người thời đại này, khi y can thiệp vào lúc ta đang gặp nguy hiểm tức là y mong muốn ta chết mau đi, và nhất là chết trong sự ngu ngốc. Cái chính là y cho rằng, tao đã không đủ dũng khí để tin tưởng vào con người, đó là một sự mỉa mai. Tao đã đặt lòng tin vào hai kẻ xa lạ mà tao hoàn toàn không biết chúng sẽ đối xử với tao như thế nào, tuy tao sợ hãi cái chết, nhưng cũng không dám rũ bỏ chúng để tóm lấy một vật vô tri làm chỗ dựa cuối cùng cho mình. Nhưng tao nói, hai tên này hoàn toàn sai lầm, vì bản thân tao đã tự chứng minh trong trường hợp này, cho dù tên cụt chân đó đã cố ý lên tiếng trước khi tao leo lên, nhưng sự lên tiếng đó, chắc hắn không thể ngờ, chỉ là động lực để giúp tao kiên quyết leo lên mau chóng hơn mà thôi. Sự nóng nảy của tao đã chiến thắng sự phân vân. Và tao khuyên chúng mày, nếu có lỡ sa vào dòng sông chết tiệt ấy thì cũng nên xử sự y như vậy. Dù cái cọc có bật ra đi nữa, thì chết đi chúng mày cũng đừng có hối hận. Ấy là bởi chúng mày đã có được một hành động sáng suốt: chớ có phân vân, và chớ có đặt lòng tin vào con người, nhất là trong hoàn cảnh hiểm nghèo.

HẮN BA: Tôi tin ở đây chẳng có kẻ nào đủ dũng khí như anh đâu. Tất cả họ sẽ ôm cái cọc cho đến khi chết. Họ không quyết đoán, và không bao giờ tin vào chính mình. Thật buồn cười cho những kẻ khi chết đến nơi rồi vẫn còn đủ thời gian để nghĩ xem mình có hối hận hay không.

HẮN MỘT: Họ hoàn toàn không thể không hối hận.

HẮN HAI: Thế thì mày nhầm, nhầm lẫn rất lớn. Chính ở thời điểm đó, tên đắn đo sẽ nghĩ: nó đã cố hết sức trong việc thuyết phục người khác cứu mình, chẳng có gì đáng để mà ân hận hết. Một sự không thể còn hơn một sự không chắc chắn. Những kẻ ấy đã đi ngược lại cách thức tồn tại trong thời đại này, cũng giống như mày thôi. Mày sống được chỉ vì may mắn, chỉ vì câu chuyện đã bị kể sai ở một chỗ nào đó, một cách cố ý. Sự lựa chọn khôn ngoan nhất trong tình huống này chính là trường hợp thứ hai, mà cũng không hẳn là trường hợp thứ hai. Hãy leo lên ngay khi anh chưa mất hi vọng vào hai người bạn tình cờ tốt bụng. Hãy leo lên, khi anh chết, nhưng hãy cố đừng tìm lí do để mà hối hận.

HẮN MỘT: (lẩm bẩm cái gì đó)

Tất cả im lặng.

MÀN

 

03.2008

 

 

 

.

bài đã đăng của Nguyễn Nhật Minh


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)